Hỏi Đáp

Top 4 mẫu cảm nhận về bài thơ Tự tình 2 hay chọn lọc – Hoatieu.vn

Cảm nhận về tự tình 2

Cảm nghĩ về bài thơ tự ái 2-Phát biểu cảm nghĩ của em về lời tỏ tình của Hà Huyền Tường qua bài thơ tự ái 2 hay phát biểu cảm nghĩ về bài thơ tự ái 2 của Hà Huyền Tường là những chủ đề thường gặp trong phần tái bút. Xuân Hương. Sau đây là bài văn mẫu tóm tắt cảm nghĩ về bài thơ. Tình yêu 2 cùng với các bài văn mẫu hay và chi tiết sẽ là tài liệu tham khảo hữu ích các em học sinh khi làm bài.

  • Top 4 Mô hình Tự phân tích Tốt nhất
  • 5 bài báo phân tích cảnh mùa hè hay nhất
  • Với tựa đề Cảm nghĩ về bài thơ tự sự 2-Hồ Huyền Hương, bao gồm dàn ý Cảm nghĩ về bài thơ tự sự 2 và những dòng thơ cảm thán hay nhất, hi vọng nó có thể trở thành tài liệu học tập và bài tập bổ ích cho các em học sinh.

    1. Tổng quan Tự Tình 2

    1. Lễ khai trương

    – Giới thiệu bài thơ “Tự tình” của Huyền Tương Hồ: “Thơ Nôm Hoàng hậu” có ba bài thơ trong chùm “Tự tình” là thân phận, khát vọng và tiếng nói của cuộc đời. Nỗi buồn của cuộc đời. Trong số đó, bài thơ Tự tình II thể hiện rõ nét tâm trạng, thái độ của nữ sĩ: khi lâm nguy, đau xót, căm phẫn, muốn vùng lên nhưng rồi vẫn rơi vào bi kịch.

    2. Nội dung bài đăng

    – Bốn câu đầu của bài thơ thể hiện hoàn cảnh và tâm trạng của người nữ sĩ

    + Tình huống:

    Thời gian nghệ thuật: Đêm khuya.

    Tiếng trống giữa đêm diễn tả cảm giác thời gian trôi nhanh.

    +Tâm trạng buồn của nữ ca sĩ:

    Dùng từ láy để bộc lộ cảm xúc: “trơ” đứng đầu câu, kết hợp với đảo ngữ càng nhấn mạnh cảm giác xấu hổ, dửng dưng. Sự kết hợp giữa từ “đỏ mặt” và từ “the” tạo cho người ta cảm giác thân phận rẻ rúng, mỉa mai.

    Từ “trăng khuyết” (trăng sắp khuyết) và “chưa tròn” đã trở thành những ẩn dụ, nhấn mạnh hai lần bi kịch của cuộc đời nữ nghệ sĩ: tuổi trẻ không còn, số mệnh chưa hết. Kết thúc.

    – Thấu hiểu sâu sắc bi kịch của tình yêu, tác giả cảm thấy tủi nhục, xấu hổ và uất hận

    <3

    + Đảo ngữ đặt động từ mạnh ở đầu câu:

    Nhấn mạnh sức sống mãnh liệt của cây cỏ.

    Đó là hình ảnh ẩn dụ cho sự uất hận vượt qua nghịch cảnh của tác giả.

    – Đoạn thơ cũng kết thúc bằng cảm thức về thời gian, thể hiện sự chán chường, buồn bã.

    +“bored” có nghĩa là tẻ nhạt, nhàm chán.

    + Từ “xuân” được lặp lại hai lần có chút khác biệt về ngữ nghĩa: xuân và tuổi xuân.

    + Hai từ “lại” trong “xuân đến, xuân lại” cũng có hai nghĩa khác nhau: từ “lại” là trở lại, còn “lại” là nghĩa thứ hai trở lại, gợi lên sự lặp lại, lặp lại.

    3. Kết thúc

    Tóm tắt giá trị của bài thơ: Bài thơ Tự tình II thể hiện sâu sắc và mạnh mẽ niềm khao khát sống, tự do, hạnh phúc của một trái tim người phụ nữ mới mềm yếu. Nhẹ nhàng, yêu thương và mạnh mẽ. Tất cả những điều đó được thể hiện qua nghệ thuật sử dụng ngôn từ và tài nghệ tạo hình của “Bà chúa thơ”.

    Cảm nhận bài thơ Tự tình 2

    2. Cảm nhận thơ tình yêu ngắn nhất 2

    He Chunxiang là một nữ thi sĩ nổi tiếng trong lịch sử văn học Trung Quốc. Đối với người Việt Nam, cái tên hồ Xuân Hương quen thuộc như bất kỳ nhà thơ nào. Bà là con gái của Haifei Hu Pidian (1706-1783), sinh ra ở làng Qiongduo, huyện Qiongliu, tỉnh Nghệ An, và là “Thần thơ”. Tuy tính cách mạnh mẽ nhưng cuộc sống riêng tư của cô lại đầy bất hạnh, He Chunxiang kết hôn muộn nhưng lại kết hôn hai lần, cả hai lần đều đúng, cả hai lần đều ngắn ngủi và bất hạnh. He Chunxiang là một nhà thơ. Bà đã để lại nhiều bài thơ độc đáo, vừa thơ mộng vừa hào nhoáng. Xuân Hương được coi là một trong những nhà thơ tiêu biểu của nền văn học Việt Nam, “một nhà thơ độc đáo có một cá tính Hai trong lịch sử văn học dân tộc”.

    “Tự tình” là bài thơ mà nhà thơ bày tỏ nỗi niềm về thân phận cô đơn của mình và khao khát hạnh phúc được một người quân tử yêu thương.

    Mở đầu bài thơ là không khí đêm khuya vắng lặng:

    “Tiếng trống gác vọng giữa đêm

    Trơ mặt hồng nước non”

    Nửa đêm mở ra một không gian, thức giấc nghe chiêng trống, uống canh. Không gian hiu quạnh, vắng bóng người khiến lòng người lạnh lẽo. Nhà thơ nhận ra nỗi cô đơn bao trùm lấy mình, mình trơ trọi giữa cuộc đời, cảm giác tầm thường đến lạ lùng giữa đêm khuya khơi dậy nỗi cô đơn trống vắng, không tìm thấy ánh sáng. Nghe những vần thơ da diết mà chạnh lòng cho người phụ nữ cô đơn đang đi tìm tình yêu đích thực.

    Tâm trạng bi đát, hãy uống cạn nỗi buồn:

    “Chén thơm tỉnh rượu

    Trăng non chưa tròn”

    Nhà thơ bộc lộ tâm trạng, bộc lộ nỗi lòng. Buồn lắm, uống ly rượu để quên đi giây phút hiện tại, quên đi nỗi cô đơn quanh mình, nhưng càng uống càng tỉnh, khi tỉnh dậy lại càng buồn. Không ai buồn hơn và bị giam cầm trong một không gian cô đơn để uống cho vơi đi nỗi buồn. Nhìn trăng thấy trăng chưa tròn. Vầng trăng cũng như thân phận nhà thơ, “chưa đầy”: chưa tuyệt vọng, nhưng vẫn tràn đầy hy vọng. Không biết đến khi nào trăng tròn, nhà thơ mới nhận ra niềm hạnh phúc của riêng mình.

    “Dốc rêu

    Bàn chân đã đập vỡ vài viên đá”

    Nhà thơ không say, nhưng nhìn cảnh ở một nơi khác mở rộng tầm nhìn: rêu dưới đất, đá lạ giữa trời. Hình ảnh rất gần đúng. Nhìn thấy chân trời từ gần đến xa. ‘Rêu’ là loài có thân hình nhỏ nhắn, nhỏ nhắn nhưng sức sống vô cùng dồi dào, ở hoàn cảnh nào cũng phát triển tốt. Dáng vẻ mạnh mẽ, có một loại phản kháng, đứng lên kiên định.

    “Mùa xuân lại mỏi,

    Chia sẻ chút yêu thương. “

    Nhìn lại mình từ thiên nhiên quanh mình, thấy ngao ngán, tội nghiệp, mâu thuẫn với chính mình. Nhà thơ mệt mỏi với quy luật của tự nhiên, mùa xuân qua đi, mùa xuân lại đến. Thời gian cứ từ xuân này qua xuân khác, luân hồi không ngừng nghe mỏi tai số phận. Không có tình yêu hoàn hảo, mùa xuân đã qua. Một tình yêu tôi đã phải chia sẻ lại sau bao ngày chờ đợi không trọn vẹn. Một cảm giác buồn bã và thất vọng đã vượt qua. Điều đó cũng có nghĩa là các thê thiếp đã không được hưởng hạnh phúc như ý muốn mà phải chia sẻ cho nhiều người. Người vợ lẽ không có quyền nói và không có quyền sắp xếp mọi việc.

    Đây là một bài thơ rất hay và ý nghĩa. Một bài thơ buồn và khao khát chân thành. Lần đầu tiên trong thơ ca trung đại, một người phụ nữ dám nói như vậy.

    3. Cảm Nhận Bài Thơ Tình 2-Mẫu 1

    Xem Thêm : Nhảy Cao Là Gì? Nhảy Cao Có Mấy Kiểu, Mấy Giai Đoạn? Luật Nhảy Cao

    Nga ni-cu-lin nghiên cứu văn học trung đại Việt Nam và thấy rằng văn học dân gian trung đại Việt Nam không được thừa nhận trong lĩnh vực thơ ca cao. /p>

    Thực ra, trong lịch sử văn học trung đại Việt Nam vẫn tồn tại một quy luật như vậy: văn học dân gian và văn học viết, hai bộ phận tồn tại và phát triển song song trong suốt các trường đoạn lịch sử, vẫn còn ảnh hưởng qua lại cho đến ngày nay. Khi bản chất của hai bộ phận này hội tụ ở những nhân vật sáng tạo nhất định, thì trong những điều kiện lịch sử nhất định, trong nước sẽ xuất hiện văn nhân, thơ ca sẽ bất tử. Đó là nguyễn trãi, nguyễn du, hồ xuân hương,…

    Tuy nhiên, ở hồ Huyền Hương, quy tắc này vẫn rất bất thường. Đây là một ví dụ về tư tưởng dân gian lấn át hoàn toàn tư tưởng chính thống, các văn nhân Nho gia ngay cả Nguyễn Điềm, Nguyễn Du cũng không thể hoàn toàn loại bỏ được. Một tinh thần nổi dậy mạnh mẽ, muốn được bình đẳng hóa mọi tầng lớp trong xã hội, khát khao được sống và hưởng hạnh phúc theo nghĩa thiết thực nhất, nhân bản nhất, trần tục nhất, chống lại mọi gò bó của quan điểm giáo điều và tất cả những gì trái với tự nhiên – Một hệ tư tưởng đặc biệt đề cao phụ nữ là những người bị coi thường nhất trong xã hội phong kiến ​​- Lấy phúc luật làm tiêu chí, cổ xúy sự sống tự nhiên, như trời đất hợp nhất, âm dương giao hòa. Một ý tưởng xuất phát trực tiếp từ tục thờ cúng sự sống trên không trung, từ những lễ hội giao phối mang tính biểu tượng xưa nay ở nhiều làng quê Việt Nam, từ những bức tranh Đông Hồ như bắt dừa, đánh ghen. Hay bức tranh khắc ao cô gái tắm trong không khí còn tang tóc, muôn đời hạnh phúc, từ những câu hò, đôi uyên ương, con lợn hay những câu ca dao rất da diết:

    – được thụ thai mà không có chồng,

    Kết hôn và mang thai trên thế giới.

    -Có chồng thì chơi ngang còn dễ hơn,

    Sinh vợ lẽ.

    -Dù sao đi nữa,

    Người công chính không vẽ tranh thờ cúng.

    Ý tưởng này đã tạo cho hồ Xuân Hương một thế giới quan độc đáo: Nhìn ra xung quanh, sự sinh thành của tự nhiên, sự giao hòa của âm dương, một thế giới trẻ trung, sôi nổi, thịnh vượng và sôi động. Tình xuân tràn đầy khát khao,…

    Loại tư duy này tác động mạnh mẽ, chi phối nội dung chủ yếu của văn học khoa bảng và nó chỉ có thể xuất hiện trong thời đại mà chế độ phong kiến ​​đang khủng hoảng sâu sắc và khi loài người nổi dậy. Đó là một thời đại từ nam chí bắc, các cuộc khởi nghĩa nông dân nối tiếp nhau nổ ra, mà đỉnh cao là phong trào Tây Sơn lật đổ vua Lê, vua Trịnh ở Tôkyô, đánh bại vua Nguyễn ở Đàng Trong, đưa về nước. . Lên ngôi anh hùng nông dân. “Vua áo vải” nhanh chóng quét sạch quân Xiêm ở phía nam và đánh bại hàng vạn quân ở phía bắc bằng khí thế lên xuống của đám đông.

    Thơ của Hyun Hyang phải được coi là tiếng vọng trực tiếp của tinh thần này thì mới hiểu được tinh thần táo bạo rất phổ biến ở người phụ nữ trí thức này. Tất nhiên, Huyền Hương Hồ không phải là một hiện tượng đơn lẻ, mà là một bộ phận của cả một trào lưu văn học đầy tính nhân văn cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 19. Nhưng phải nói rằng, ở nhà thơ này, sự “xâm lấn” của tinh thần dân gian vào văn học viết mãnh liệt hơn. Nếu chúng ta nhớ rằng cho đến đầu thế kỷ 20, những nhà Nho cấp tiến như Wu Deke và Huang Kangshu vẫn cho rằng Truyện Kiều là một cuốn sách tục tĩu và Cố Kiều là một kỹ nữ, thì có thể hình dung rằng vào thế kỷ 18, Nho giáo đã công khai ý kiến ​​phản đối Huyền Hương.Hồ trước phản ứng thơ ca mạnh mẽ biết bao.

    Tuy nhiên, trong hoàn cảnh lúc bấy giờ, nguyện vọng giải phóng của người dân và phụ nữ Huyền Hương làm sao có thể thành hiện thực. Ngay cả khi triều Tây Sơn cuối cùng đã suy sụp, hãy để Nguyễn Ánh trở lại chấn hưng bạo ngược. Do đó, khuôn khổ của chế độ phong kiến ​​trở nên quá hạn hẹp đối với sức sống và những suy nghĩ phóng khoáng của Hy Hoành, nhưng ngược lại, dù phe đối lập có mạnh mẽ và quyết liệt đến đâu, Chunxiang cũng không thể thoát khỏi khuôn khổ của chế độ đó. Có thể nói, Xuân Hương là sự bơ vơ trong lịch sử Việt Nam cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, là nỗi ấm ức, muốn tìm lối thoát mà không tìm được. Bi kịch lịch sử này trùng hợp với bi kịch cá nhân của Hê Nv, một người phụ nữ tài sắc vẹn toàn, quyền sống, quyền hạnh phúc.Là một phụ nữ nhưng cuộc đời lại đầy rẫy những tai họa: một lần công lý, hai lần góa bụa!

    Các khía cạnh trầm cảm, dồn nén, cá nhân và lịch sử đã tạo nên nội dung độc lập và giọng điệu độc đáo trong thơ He Chunxiang. Hồ Xuân Hương sáng tác ba bài tự tình (Say Your Heart), đánh số thứ tự i, ii, iii.

    Dựa vào thể thơ và giọng thơ, các nhà nghiên cứu cho rằng ba bài thơ tình này đều được hoàn thành vào lúc cuối đời của nhà thơ, để rồi ông phải nếm trải những đắng cay, chán chường của thân phận tầm thường và cảnh góa bụa. Nhớ lại quá khứ, người thiếu nữ – nhà thơ “ngỡ ngàng và ngậm ngùi”. Nhưng khác với Cuiqiao, cái tôi của Chunxiang dù bế tắc nhưng vẫn chưa đầu hàng hoàn toàn, dù bất lực nhưng cô vẫn không chịu bỏ cuộc.

    Bài thứ nhất (tự tình i) lấy cảm hứng từ tiếng gà gáy sáng (“Gà Rào Gà gáy”); bài thứ hai (tự tình ii) lấy cảm hứng từ cảnh khuya (“Đêm khuya trống đầy “). Đây là giây phút hạnh phúc của vợ chồng, là giây phút vợ chồng đoàn tụ, nên cũng là giây phút người vợ lẽ, người góa phụ cảm nhận đầy đủ nhất, sâu sắc nhất, sâu sắc nhất nỗi cô đơn, bất hạnh. Hạnh phúc của danh tính của tôi:

    Tiếng trống gác giữa đêm khuya

    Đêm khuya rồi mà nhà thơ vẫn thao thức – không ngủ được hay không muốn ngủ? – Ngồi nghe tiếng trống gác cổng trong dinh, da diết nhắc thời gian như đuổi nhau, trôi qua một cách lãng phí, vô nghĩa Trong cảnh đời trớ trêu, người phụ nữ vẫn khao khát hạnh phúc nhưng lại chịu cảnh đơn chiếc, gối chiếc…

    Trơ mặt hồng, non nước.

    Lời nói của Huyền Tường luôn tàn nhẫn trắng trợn như vậy.

    Khi nhà thơ dùng từ “hồng nhan” có nghĩa là người thiếu nữ còn xuân sắc, xuân tình chưa hết mà lại phải ra đi, chẳng ai đoái hoài. . quan tâm. mãi mãi. Có người hiểu chữ “quán tính” là ý nghĩa của quán tính, không khỏi xúc động thở dài: “Đau thấu xương, càng lún sâu càng biến con người thành vật vô hồn”. Đây là cách hiểu từ “trơ” trong bài thơ của Quận Thanh Tuyền: “đá vẫn trơ với trăng treo”. Tôi cho rằng hiểu thơ theo cách đó đi ngược lại tư tưởng tự ái của tác giả (dưới đây). Người phụ nữ này quả thật đã trải qua rất nhiều bất hạnh, nhưng tâm hồn luôn hừng hực, luôn sục sôi, một tâm trạng khắc khoải, thể hiện bằng hai chân lý:

    Chén hương còn say,

    Trăng non chưa tròn

    <3

    Nhưng đây mới là tính cách và ngôn ngữ thật của Huyền Tường:

    Xiên ngang mặt đất, rêu phong

    Đè mây và đá đá.

    Thế giới hình tượng trong thơ Huyền Tương bao giờ cũng sôi động và náo nhiệt như thế. Nó là một không-thời gian trần thế, trần tục nên luôn vận động, sôi sục, trái ngược hoàn toàn với cái không khí tĩnh lặng, phi thời gian của thơ cổ (“Mõm không kêu ly-chuông sầu không reo. om ?”; “Gió thổi cành tùng-liễu ướt gieo sương”; “Gió lay triền non-nước dâng trào”,…màu sắc trong thơ Huyền Hương đôi khi có cảm giác như muốn hét lên, muốn hét lên: “Môi đỏ thắm cửa mái hiên – đá xanh rêu”; “Trăng thu có điệu – hạt lộc vừng”.. Màu quế đỏ, màu đỏ thẫm”,.. .).

    Tuy nhiên, âm thanh hay màu sắc, dù sao nó cũng tự phát ra âm thanh, hoặc biến thành xanh, vàng, trắng, đỏ, v.v… Chỉ cần nhà thơ khuyếch đại nó lên thật to, thì màu sắc khó có thể trở thành âm thanh. Thanh có hương xuân độc đáo. Nhưng dưới ngòi bút của nữ họa sĩ họ Hồ, ngay cả những thứ tưởng như hoàn toàn tĩnh lặng bỗng trở thành những vật thể sống động, vùng vẫy và hủy diệt: đá. Thủ pháp đảo ngữ được sử dụng ở đây nhấn mạnh hoạt động sôi nổi và mãnh liệt của thế giới nghệ thuật hồ Huyền Hương.

    Thế là cái tôi bị kìm nén và đầy nghị lực của Huyền Hương dần bộc lộ từ câu hỏi, qua hai sự thật, rồi đến bố cục: lúc đầu là vẻ buồn tẻ, tẻ nhạt “trơ” hồng và khuôn mặt dịu dàng, sau đó là sự giận dữ bồn chồn, muốn say nhưng không say, đêm đã tàn trăng còn khuyết: “Một chén hương khui rượu đánh thức trăng chưa tròn.” Cuối cùng, uất ức, uất ức sẽ nổi lên và hủy diệt. Khát vọng sống và yêu cầu thể hiện trọn vẹn nhân cách của người phụ nữ này không chỉ chế độ phong kiến ​​​​không dung nạp được mà ngay cả thế giới cũng trở nên chật hẹp.

    Huyền Hương thường đặt nhân vật của mình trong sự bao la của thiên nhiên, sánh vai với vũ trụ bao la (“Thân em trắng nõn bảy nổi ba chìm nước non” đâu phải ngẫu nhiên đâu); ” chia tay với Yueyue—một nhóm tình yêu sẽ luôn đi ngang qua Jianghe”; “Tiếng khóc của chồng tôi ù ù bên tai—im lặng và đừng xấu hổ với Jianghe”; “Young Shui Mian”,… là người có tầm cỡ đặc biệt, không chỉ với mình, với gia đình, với làng, xã mà còn với dân, với nước, với vạn vật, với vũ trụ, có như vậy ta mới hiểu được Tại sao Huyền Trang có thể nói chuyện với cuộc đời với một thái độ và giọng điệu rất trịch thượng, đứng ở một vị trí rất cao. . , dù là bậc hiền nhân, anh hùng (“Chiêu anh hùng”), dù là vua, quân vương (“Ẩn sĩ, vua yêu điều này”-Vạn hâm).

    Còn Huyền Tường, dù ý tưởng có thể đi trước thời đại, nhưng cô vẫn không thể thoát khỏi thân phận của mình trong đời thực. Do đó, những hành động phá hoại và nổi loạn, dù táo bạo đến đâu, cũng không hơn gì những cuộc đấu tranh ngôn ngữ. Nhà thơ đành thở dài chấp nhận số phận:

    Hết xuân rồi,

    Chia sẻ mẹo nhỏ của con bạn!

    Đan Huyền Tường là nhà thơ hiện thực của mùa xuân, tuổi trẻ và cuộc sống trong sáng, lạc quan yêu đời. Đây cũng chính là khí chất dân gian đậm đà của hồn thơ này. Đọc thơ Huyền Tương, ta cảm nhận được tất cả những buồn đau, cay đắng, chán chường, giận hờn, căm hận, tức tối, thậm chí muốn vứt bỏ tất cả, phá bỏ tất cả…, nhưng không bao giờ đánh mất hết niềm vui. Tin vào cuộc sống, tin vào cuộc sống. Có thể cảm nhận rất rõ điều này trong thế giới nghệ thuật nhộn nhịp của các nữ nghệ sĩ, một thế giới không bao giờ hoàn toàn im lặng: nếu không có tiếng chuông chùa, tiếng mõ, tiếng trống của lính canh thì đã có không hoàn toàn im lặng, có “Tiếng gà gáy”, có tiếng “sóng vỗ mặt nước”, có tiếng “gió thổi sườn non”, hay “nhành cây thoáng mát”,… Lắng nghe sẽ thấy “chuột ngồi xổm- Vù quanh đàn ong bầu mẹ”,… một thế giới hình ảnh sống động, luôn khuấy động, luôn vận động: “Gà lẫn cỏ bên bờ – cây mè vội giữa dòng”. ; “Chân đá”; “Tâm sẽ thả hồn theo trời trăng – tình sông núi trường tồn”,… một thế giới muôn màu, tươi trẻ, hồng hào như mùa xuân. .. Tất cả được xây dựng và trình bày, đánh giá bằng quan điểm thẩm mỹ độc đáo của Huyền Hương: lấy tuổi trẻ, sức khỏe, khả năng sinh sản và vẻ đẹp tự nhiên của cơ thể phụ nữ tuổi dậy thì làm tiêu chuẩn. Trong thế giới nghệ thuật đó, khóc không thực sự là từ để chỉ sự tuyệt vọng, và cái chết không muốn ngăn cản cuộc sống.

    Đúng là tự tình (phần 2) kết thúc bằng lời chua xót: “xuân tàn xuân tàn xuân lại tới – một tình chung một con”. Nhưng cứ thế, xuân chưa hết, tình xuân vẫn còn.

    Ngày xưa có câu: “Một chữ làm ra thì xuân không bao giờ trở lại”. Nhưng Huyền Trang nói “xuân đi xuân tới”, có nghĩa là người phụ nữ vẫn còn điều gì đó để mong đợi, mặc dù niềm hạnh phúc mà họ mong chờ chưa được hưởng trọn vẹn: trăng non chưa tròn.

    Đối với thơ Huyền Hương nói chung, có một câu hỏi rất quan trọng: tại sao tư tưởng dân gian gần như thuần túy của Huyền Hương không được thể hiện bằng thể thơ lục bát dân gian mà lại là thất bát, lục bát? Buộc phải vào khuôn khổ của thơ Đường, một thể loại thơ văn du nhập từ nước ngoài, với những quy định rất chặt chẽ? Nét lạ, nét riêng của thơ xuân? Nhưng nghĩ lại, sự lựa chọn của nữ ca sĩ vẫn rất hợp lý, có thể nói là rất tự nhiên.

    Những bài ngâm bảy lục bát thích hợp với những điệu hò trữ tình. Lục bát mạnh về lời nói và có xu hướng bộc lộ cảm xúc nồng nàn. Nhưng thơ Huyền Hương không chỉ có cảm xúc mà còn có trí tuệ, tư tưởng, đồng thời phải tạo được nhiều nghĩa trong từng dòng, từng hình, từng chữ của bài thơ: nghĩa tường, nghĩa ẩn, nghĩa hồng, nghĩa ô. nghĩa, nghĩa từ vựng, nghĩa xã hội, v.v… Nghĩa tâm lý, nghĩa ngữ âm, nghĩa khẩu ngữ, v.v.

    Để đáp ứng những yêu cầu này, Huyền Tương cần khả năng bảy chữ, cấu trúc chặt chẽ, tính nhị nguyên, khả năng sắp xếp trật tự, khả năng cô đọng nhiều nghĩa và sáng tạo ý tưởng bằng ngôn ngữ nước ngoài.

    Tuy nhiên, Huyền Tường một mặt phát huy sức mạnh của thơ Đường, mặt khác lại cố tình xóa bỏ điển cố, kinh điển, điển cố, lối điệu, sử dụng màu sắc tao nhã, ngược lại, ông phát huy hết tác dụng đến thơ Đường. Chữ viết và nghệ thuật dân gian đích thực Việt Nam, đặc biệt là ca dao, dân ca, truyện cười trớ trêu, nghệ thuật tự phát, táo tợn. .nữ “họ”.

    4. Cảm Nhận Bài Thơ Tình 2-Mẫu 2

    Xã hội phong kiến ​​ngày xưa luôn chủ trương chế độ “trọng nam khinh nữ” khiến cuộc sống của người phụ nữ vô cùng bấp bênh, khổ cực. Họ không có quyền lựa chọn hạnh phúc cho mình, luôn sống dưới cái bóng của khuôn phép “tam tòng, tứ đức”. Tuy nhiên, đứng trước số phận nghiệt ngã ấy, có người chọn cách chấp nhận số phận, có người lại dám đứng lên đấu tranh vì hạnh phúc của chính mình. Hồ Huyền Hương là một người như vậy. Nàng là một trong số ít nữ văn sĩ thời nay, nhưng ở Huyền Hương hồ, nhân cách của nàng không chê vào đâu được. Là một “nhà văn nữ viết về phụ nữ”, He Chunxiang đã dám bày tỏ những cảm xúc và suy nghĩ bên trong của mình. Có lẽ cũng vì cuộc đời dài đầy sóng gió mà các tác phẩm của Huyền Tương Hồ chủ yếu viết về phụ nữ, đặc biệt là những người gánh vác địa vị công lý. Bài thơ “Tự tình II” giải thích tất cả

    Xem Thêm : Quỹ HT TT là gì? Lợi ích từ các quỹ này với người lao động

    Bà không chỉ làm thơ chữ Hán mà các tác phẩm văn học của bà cũng vô cùng phong phú. Vì vậy, “Vua thơ tình mùa xuân” trìu mến gọi bà là “Nữ hoàng thơ nổi tiếng”. Một bài “Tự tình II” nằm trong chùm ba bài thơ “Tự tình”, thể hiện tài năng và phong cách sáng tác của He Chunxiang. Đó là sự kết hợp giữa chất thơ trữ tình và đậm chất hóm hỉnh. Những câu thơ của “Tự tình II” chứa đầy nỗi đau thầm kín, bộc lộ hoàn cảnh, thân phận, tính cách và bản lĩnh của Huyền Hương Hồ.

    Quan niệm nghệ thuật của hồ Xuân Hương bắt đầu từ một không gian rất đặc biệt:

    “Đêm vang tiếng trống canh.”

    “Đêm khuya” là lúc vạn vật chìm trong giấc ngủ. Đó cũng là lúc mọi người gác lại mọi lo toan, trở về với hạnh phúc gia đình, hạnh phúc vợ chồng. Nhưng với một người phụ nữ cô đơn, “đêm khuya” là lúc con người ta dạt dào cảm xúc nhất, là lúc suy nghĩ sâu sắc nhất, cũng là lúc nỗi tủi hờn và cô đơn sâu sắc nhất. Huyền Hương Hồ cũng vậy, khi màn đêm bao phủ cũng là lúc bạn đối diện với lòng mình. Trong không gian tĩnh mịch ấy, tiếng “trống vắng” bỗng bị “nuốt gọn”. “Tiếng trống” là tín hiệu báo thời gian, nay từ tượng thanh “vang” được thêm vào khiến âm thanh như vọng lại từ xa, đầy ma mị, mê muội. Từ “dồn dập” dường như có nghĩa là thời gian đang hối hả ở hiện trường, như đang hối thúc con người. Tuy nhiên, cấu trúc đảo ngược đã khẳng định rằng đó không chỉ là cuộc truy tìm thời gian của cảnh tượng mà còn là của tuổi trẻ giữa chu kỳ ngày đêm sáng tạo. Nếu thời gian của cuộc đời là vô tận không có bắt đầu, thì thời gian của đời người là hữu hạn. Giữa không gian tĩnh mịch ấy là hình ảnh người phụ nữ trầm lặng:

    “Trơ mặt hồng nước non”.

    “Trơ” có nghĩa là trần trụi, được đặt ở đầu câu để gây ấn tượng với mọi người. Trong không gian im lặng, chỉ có một người phụ nữ. Chữ “trơ” còn có sự xấu hổ, bẽ bàng trước thân phận cô đơn, tình yêu không trọn vẹn. Từ xa xưa, người ta đã dùng từ “mỹ nhân” để chỉ những cô gái xinh đẹp, có nghĩa là nâng niu, trân trọng. Nhưng Huyền Tương nói rằng “mặt đỏ” nghe rẻ tiền và mỉa mai. Cái “mặt đỏ hây hây” và “trơ lì” với nước non vừa chảy nước miếng vừa cay đắng gợi lên sự bất hạnh, ngậm ngùi. Tuy nhiên, hơn cả “Nước non”, “Mặt đỏ” là một cái nhìn về sự kiên cường, mạnh mẽ, thách thức và kiêu hãnh của một tâm hồn đầy bản lĩnh. Quy luật nghịch biến cho thấy ngoài nỗi đau của Huyền Hương còn có bản lĩnh của Huyền Hương.

    Sau những giây phút cô đơn, mất mát là bế tắc, tuyệt vọng:

    “Chén thơm cho tỉnh rượu

    Trăng non chưa tròn. “

    Người phụ nữ ấy đã dùng rượu để quên đi nỗi đau trong cô đơn, nhưng càng uống, cô càng nuốt nỗi ân hận vào trong lòng. Câu nói “say thì tỉnh” dường như đã vẽ nên một vòng tròn kỳ lạ, không lối thoát. Cô nhìn trăng, người bạn tâm tình muôn thuở của tâm hồn cô đơn, và mong được trăng chia sẻ nỗi cô đơn, buồn tủi. Mà trăng cũng “không tròn”. Nhà thơ đã dùng ngòi bút tả cảnh ngụ ngôn tạo nên sự hài hòa giữa cảnh và quan niệm nghệ thuật. Vầng trăng đã ở phía bên kia bầu trời, nhưng vẫn còn khuyết, giống như tuổi trẻ của một người đã qua, nhưng tình yêu vẫn chưa được trọn vẹn. Mọi cố gắng thoát ra khỏi nỗi đau đều không thành, cuối cùng nó càng lún sâu hơn.

    Sự bế tắc đó khiến nhân vật trữ tình đầy uất ức. Nỗi uất hận dồn vào cảnh đậm đà:

    “Xéo, rêu

    Đập tan những đám mây và đá vài tảng đá.

    “Rêu” và “đá” là những thứ nhỏ bé, vô hồn và không được đánh giá cao. Nữ nghệ sĩ sử dụng hình ảnh những thứ bé nhỏ, khiêm nhường, kết hợp với những động từ mạnh “dây”, “gai” để diễn tả sự phản kháng choáng ngợp. Phép liệt kê lại xuất hiện, như để khẳng định thêm sự phẫn nộ của nhà thơ. “Rêu xiên đất”, “đá xuyên chân mây” dường như ghét tường đất, ghét trời. Đằng sau những bức tranh giản dị và không tô điểm này, có lẽ chúng ta đều thấy thấp thoáng bóng dáng của những người phụ nữ. Xã hội phong kiến ​​bất công đến mức người phụ nữ nhỏ bé phải cắn răng chịu đựng mà đến cửa. Qua sự miêu tả tinh tế, cảnh vật dường như trở nên sôi động, tràn đầy sức sống dù đang trong thế bế tắc. Cách tả cảnh ngụ tình thể hiện trọn vẹn bản lĩnh, cá tính và hoài bão mạnh mẽ của Hồ Huyền Hương. Đó là khát vọng hạnh phúc, khát khao được yêu thương trọn vẹn.

    Hồ Xuân Hương có thể nói là một người phụ nữ mạnh mẽ và cá tính. Đứng trước những giông bão của cuộc đời, cô luôn tự tin và kiêu hãnh. Tuy nhiên, dù tự tin, kiêu hãnh đến đâu, nàng vẫn không vượt qua được thân phận của mình trong vòng vây của xã hội phong kiến. Sau tất cả là sự cô đơn, tuyệt vọng, uất hận là tâm trạng buồn tẻ, chán chường :

    “Mệt mỏi vì xuân lại đến

    Chia sẻ yêu thương của trẻ nhỏ.

    Từ “mùa xuân” trong những bài thơ của Chunxiang Lake có một ý nghĩa sâu sắc. “Xuân” là mùa xuân của đất trời, mùa vạn vật sinh sôi, đâm chồi, nảy lộc. Mà “xuân” cũng là xuân của người. Từ xuân sang, ngàn hoa cỏ cây vẫn luân chuyển trong thiên nhiên. Đời người chỉ là tuổi trẻ, ra đi mãi mãi, ra đi mãi mãi. Xuân đi xuân đến, chữ “bạn” đặt liền nhau mà lại có hai nghĩa. “again” đầu tiên có nghĩa là trở lại, và “again” tiếp theo có nghĩa là quay trở lại. Thời gian đời người cứ vô tình trôi đi, mỗi mùa xuân về là một ngày xanh tươi của tuổi trẻ lần lượt ra đi. Tuổi thanh xuân chỉ lặng lẽ kết thúc, nhưng tình yêu thì vẫn chưa trọn vẹn:

    “Chia sẻ chút yêu thương”.

    Nhịp điệu 2/2/1/2 và nghệ thuật đánh rơi nghịch cảnh. Người ta nói “mối tình”, “mối tình”, nhưng “mảnh tình” nghe có vẻ mâu thuẫn. Từ “phim tình cảm” khiến người đọc liên tưởng đến một số điều tầm thường. Đau đớn hơn là “khiêu dâm” ít ỏi, ít lượt chia sẻ và cuối cùng chỉ còn lại một “đứa trẻ” tội nghiệp. Bài thơ thực sự xuất phát từ trái tim của một người phụ nữ hèn mọn, với những giọt nước mắt đắng cay và sự đau khổ tột cùng.

    “Tự tình II” đại diện cho tài năng nghệ thuật của Huyền Tương Hồ. Thông qua việc sử dụng các biện pháp nghệ thuật và ngôn ngữ tinh tế nhưng rất tự nhiên, cảm xúc của các nhân vật được khắc họa thành công. Bài thơ này là lời thú nhận buồn và đầy thử thách của số phận, cố gắng vươn lên nhưng vẫn rơi vào bi kịch. Nhưng đó không chỉ là nỗi đau của cô ấy. Chunxiang mang nỗi đau của một thời đại. Nhà thơ thể hiện số phận và khát vọng của người phụ nữ trong xã hội xưa bằng tiếng nói nhân văn, với họ hạnh phúc là tấm chăn hẹp, qua đó thể hiện tính nhân văn sâu sắc của tác phẩm. Có thể nói đây là một bài thơ Hồ Huyền Hương tiêu biểu. Đó là sự kết hợp của một trái tim mềm yếu, đa cảm, giàu tình yêu thương với một bộ óc thông minh, nhạy bén. Trong dòng văn học trung đại Việt Nam, chúng ta thấy Xuân Hương nổi bật hơn hẳn những khuôn mẫu thông thường. Dù chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé nhưng cô ấy đã dám lên tiếng đòi quyền được hạnh phúc và nói lên khát khao được yêu thương.

    Qua bài thơ Tự Tình II ta thấy được tài năng và tấm lòng nhân hậu của Huyền Trang. Nó luôn kiên cường và mạnh mẽ, ngay cả khi đối mặt với nỗi đau và sự bế tắc. Hình ảnh Tuyên Hồng là mẫu phụ nữ mạnh mẽ, thông minh, lanh lợi và tốt bụng mà phụ nữ xưa và nay nên học hỏi. Không chỉ Tự Tình II mà tất cả các tác phẩm của bà sẽ luôn in dấu trong lòng nhiều thế hệ độc giả. Bởi ở cô, ta thấy một con người đầy nhân văn, một Xuân Hương “tài sắc vẹn toàn”.

    5. Bạn nghĩ gì về Huyền Hương Hồ Tình Thơ 2

    Trong hệ thống các bài thơ trong đó có Tâm Hồ Huyền Hương, Tự Tình là một trong những bài thơ hay nhất. Bài thơ thể hiện nỗi buồn, sự cô đơn của một con người yêu đời, tràn đầy sức sống nhưng gặp khó khăn, luôn khao khát tình yêu nhưng lại gặp đủ mọi bất hạnh. Đây là bất hạnh của sự thất bại trong giấc mơ.

    Sinh ra và lớn lên trong một giai đoạn lịch sử đầy biến động (nửa sau thế kỷ XVIII đến nửa đầu thế kỷ XII), hồ Xuân Hương là nhân chứng và một phần ảnh hưởng không khí sôi sục của Việt Nam. Phong trào quần chúng cánh hữu đòi quyền sống, quyền hạnh phúc của con người. Bầu không khí này đã ảnh hưởng đến tâm hồn thông minh và nhân ái của cô. Nàng uy nghiêm, tỉnh ngộ, trăn trở với chính cuộc đời mình, một cuộc đời đầy gian khổ và bất hạnh, hai lần kết hôn, hai lần làm công việc lặt vặt, cả hai lần chồng đều chết trẻ. Với cô, đó là sự thể hiện cụ thể, đầy nước mắt của nỗi đau “hồng nhan bạc mệnh”.

    Mở đầu bài thơ tự sự, tác giả gợi tả một thời, tiếng gà gáy inh ỏi. Đây là một thời gian và không gian nghệ thuật được sử dụng để bộc lộ tâm trạng của tác giả: “Ngắm trời khuya canh thâu nặng nề”. “Con én” là từ tượng thanh nhưng ở đây nó chỉ tâm trạng, không khí mất ngủ của một người, không khí hoang vắng, vắng lặng giữa đêm khuya. Câu thứ hai tan nát cõi lòng:

    “Suyan Youth Water”

    Điểm nổi bật của phần hai là từ “trơ”. Quán tính là sự cằn cỗi, đơn độc, lẻ loi. Nhà thơ buồn. Sự xích mích giữa nỗi buồn của một người với toàn xã hội, cả cuộc đời còn khủng khiếp hơn: “Nước non”. Nỗi buồn đè nặng lên lòng, lên số phận một người phụ nữ. Cô không thể chịu đựng được nữa, cô muốn chống cự và trốn thoát. “Cho một chén hương” là phương tiện. Không phải là giải pháp duy nhất mà gần như là giải pháp cuối cùng của việc đàn áp quá mức. Tuy nhiên, bi kịch vẫn là bi kịch:

    “Chén hương giải sầu”

    Những dòng thơ của nữ thi sĩ gợi nhớ đến một bài thơ trầm tư của Liebach:

    “Một kiếm cắt nước, nước không ngừng

    Uống rượu giải sầu, lo vẫn là lo”.

    Vô tình, thơ biến thành tình. Huyền Tương Hổ nói:

    “Trăng non chưa tròn”.

    Trong quan điểm thẩm mỹ xưa, vầng trăng tượng trưng cho tuổi thọ và tuổi thọ của người phụ nữ. Cụm từ “trăng non chưa tròn” là một hình ảnh đẹp, chân thực và đượm buồn. Một “trăng non” của nỗi buồn. Thơ xưa, cảnh là tình, cảnh trăng khuyết, gợi nhớ đời nàng. Trong “Mời Ăn Trầu,” bà ám chỉ điều này.

    Đến câu thứ năm, thứ sáu, mạch thơ như chuyển hướng đột ngột. Tính cụ thể của miêu tả làm cho việc tả cảnh trở nên trong sáng. Một cảnh hoàn toàn có thật:

    “Dốc rêu,

    Đập vỡ chân vài hòn đá”.

    Nghệ thuật đảo ngược tương phản tạo nên sự sống động, khung cảnh tràn đầy sức sống. Sinh lực của cô ấy giống như những con sóng. Khung cảnh này chỉ có thể là cảnh của “Bà chúa thơ” chứ không phải của ai khác. Rõ ràng, tuy buồn và hiu quạnh nhưng vẫn không làm giảm đi cái chất riêng của Huyền Hương Hồ. Lòng dũng cảm, sức sống mãnh liệt, niềm khao khát sống tràn ngập trong cô, cô vẫn nhìn cảnh vật bằng con mắt yêu đời, tha thiết và tràn đầy sức sống. Đó là cách cắt nghĩa của sự phản kháng, sự mâu thuẫn trong bản chất của cô tạo nên sự châm biếm đối lập. Vũ khí đó không chỉ là một ly “say rượu”. Đây là phương tiện kỳ ​​diệu nâng đỡ tâm hồn cô ấy. Tôi mới hiểu tâm trạng hai câu cuối, tiếng thở dài của hồ Huyền Hương:

    “Hết xuân rồi, xuân lại đến

    Chia sẻ chút yêu thương! “.

    Đời tình là thế, sức sống mãnh liệt là thế, nhưng đời tư thì vẫn thế: “Xuân đi rồi xuân đến” Điệp ngữ ám chỉ cái vòng luẩn quẩn hận thù, vô vị, ngày tháng và cuộc đời. Điều này khiến cô thở dài cay đắng. Đau đớn thêm, giữa dòng thời gian ấy, một “tình yêu” lại bị bóp chết, lại bị chia cắt… chia lìa. Đối với trái tim đang thiết tha với thế giới bên kia, nó giống như một vết thương, một nỗi đau.

    Người ta nói thơ là một loại quan niệm nghệ thuật, một loại thông tin thẩm mỹ. Đọc xong “Tự tình” ta mới hiểu bi kịch ẩn chứa trong Huyền Hương hồ. Chị là một người cá tính, luôn khao khát hạnh phúc, một tâm hồn tràn đầy sức sống, yêu đời và gặp mọi dang dở, bất hạnh khiến thơ chị nhiều khi phải thở dài. Hơi thở quý báu của con người có hoài bão mà không thực hiện được, trách nhiệm nằm ở xã hội phong kiến, một xã hội mà hạnh phúc riêng tư hoàn toàn trái ngược với cơ cấu chung, và trong ý nghĩa này, “tự ái” là một nàng thơ đòi hạnh phúc. , một cuộc biểu tình độc đáo, với đầy tiếng nói bênh vực của phụ nữ, khơi dậy sự thấu hiểu và cảm thông cho một hoàn cảnh khó khăn.

    Vui lòng tham khảo thêm phần tài liệu của hoatieu.vn để biết thêm thông tin hữu ích.

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Vậy là đến đây bài viết về Top 4 mẫu cảm nhận về bài thơ Tự tình 2 hay chọn lọc – Hoatieu.vn đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Xettuyentrungcap.edu.vn!

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button