Hỏi Đáp

Kể lại câu chuyện lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo (12 mẫu)

đóng vai người hàng xóm kể lại chuyện lão hạc

Video đóng vai người hàng xóm kể lại chuyện lão hạc

Đóng vai người chứng kiến, cùng cô giáo kể lại câu chuyện lão Hạc bán chó gồm 4 dàn ý chi tiết12 bài văn mẫu giúp các em học sinh lớp 8 nắm được tất cả Nội dung chính, kể chuyện ngắn gọn.

Qua đó giúp các em xây dựng vốn từ vựng để nhanh chóng hoàn thành Đề 2, Đề 8 và Đề 4. Khi kể chuyện học sinh cũng cần miêu tả nét mặt của ông giáo và tâm trạng của lão Hạc để bố cục thêm sinh động. Vui lòng tải xuống miễn phí:

Câu 4: Nếu chứng kiến ​​cảnh bạn Tiên Hà kể chuyện bán chó cho cô giáo, bạn sẽ ghi lại câu chuyện này như thế nào?

Dàn bài kể chuyện hạc bán chó

Đề cương 1

I. Mở đầu:Người kể chuyện ở ngôi thứ i (i) xuất hiện trong truyện với tư cách là ngôi thứ ba, trừ lão Hạc và ông giáo (khác với người kể chuyện trong truyện Nam Tào, tức là ông giáo)

Dẫn lão Hạc đến nhà ông giáo kể chuyện bán chó. Có giáo viên và người kể chuyện.

Hai. Văn bản:

– Thuyết minh: Lão Hạc nói với ông giáo chuyện bán chó:

  • Khi lão Hạc tuyên bố bán con chó
  • Khi sếu kể chuyện bán chó
  • Mô tả: Con hạc già trông buồn
  • – Biểu cảm: Nỗi ân hận của cẩu bán chó và thái độ của ông giáo.

    -Lão Hạc: Chấm dứt việc bán chó một cách gay gắt.

    – Mô tả: Vẻ mặt của ông giáo khi nhận được tin nhắn => suy nghĩ, cân nhắc, đau khổ với sếu

    – Biểu thức:

    • Thể hiện suy nghĩ của bạn bằng một câu chuyện
    • Hãy cho tôi biết suy nghĩ của bạn về các nhân vật trong đó (về cô giáo và con sếu)
    • Ba. Phần kết:Nhắc lại sự việc bán chó. Đặc biệt là khi nó kết thúc. Một cái nhìn tổng thể về các sự kiện. Trở lại với tình hình thực tế của tôi.

      Đề cương 2

      1. Lễ khai trương

      • Giới thiệu người kể chuyện ở ngôi thứ nhất (i) trong truyện là ngôi thứ ba ngoài Crane và thầy giáo. (Khác với người kể trong truyện Nam Cao là ông giáo.
      • Giới thiệu Laohe đến nhà ông giáo kể chuyện bán chó. Có giáo viên và người kể chuyện.
      • 2. Nội dung bài đăng

        Một. Kể chuyện lão Hạc bán chó cho thầy

        • Vừa gặp anh ta ở cửa, anh ta nói với cô giáo: “Sold out”.
        • Thầy thắc mắc: “Bán thật rồi, có được phép bắt không?”.
        • Anh nói với vẻ u sầu, ngoài mặt thì muốn vui vẻ nhưng thực ra trong lòng anh đang rất đau.
        • Hắn cười, hắn cười quái dị, hắn cười như thánh địa. Trong đôi mắt đỏ hoe, ngấn nước.
        • Anh ấy bắt đầu khóc, anh ấy khóc như một đứa trẻ, chưa bao giờ khóc như thế này. Những giọt nước mắt hòa cùng nỗi đau khiến tim anh như thắt lại, mỗi lúc lại nhói đau.
        • Ông vừa nói vừa đấm ngực, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt xương xẩu.
        • b. Tả vẻ mặt của ông giáo và tâm trạng của hạc

          • Lão Hà: Lão Hà vẻ mặt buồn bã, Lão Hạc hối hận vì đã bán chó, kết cục của việc bán chó là bi kịch.
          • Thầy: Nét mặt của thầy khi nhận được tin nhắn, thái độ ân cần hỏi han, chia sẻ, an ủi của thầy… đồng cảm với nỗi khổ của sếu, muốn xoa dịu nỗi đau của những mảnh đời khốn khổ trên đời, và tạo nên tâm trạng lạc quan.Trái tim của một trí thức nhân hậu để cảm nghiệm nhân cách cao cả của hạc.
          • c.Cảm xúc của bản thân

            3. Kết thúc

            • Nhớ lại vụ bán chó. Đặc biệt là khi nó kết thúc. Một cái nhìn tổng thể về các sự kiện. Quay trở lại tình hình thực tế của bạn.
            • Đề cương 3

              1. Lễ khai trương

              Giới thiệu tình huống truyện: Em chứng kiến ​​lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo.

              2. Nội dung bài đăng

              • Mặt: buồn, giọng trầm.
              • Anh ấy cố tỏ ra vui vẻ, nhưng khuôn mặt nhăn nhó như sắp khóc, và mắt anh ấy ươn ướt.
              • Khi giáo viên hỏi liệu con chó có bị bắt đi không, khuôn mặt của He Nan co giật và anh ấy không thể kìm được nước mắt như một đứa trẻ nữa.
              • Lão Hạc kể với thầy việc bọn chúng bắt Kim Đồng đi: Bọn chúng xông lên trói chân anh, ánh mắt như đang trách móc Lão Hạc.
              • Trước sự buồn bã và hối hận của Crane, cô giáo đã an ủi, động viên anh cho rằng đó là chuyện hết sức bình thường.
              • Nghe thầy dặn xong, ông lão vui vẻ hơn một chút nhưng nét mặt vẫn thoáng chút buồn.
              • 3. Kết thúc

                Hãy kể cảm nghĩ của em sau khi chứng kiến ​​cuộc đối thoại giữa sếu và cô giáo.

                Đề cương 4

                1. Lễ khai trương

                • Lão Hạc là hàng xóm của gia đình tôi và của thầy giáo tôi. Một buổi sáng, tôi đang ở nhà thầy thì sếu đến chơi. Hạc thật tội nghiệp. Người con trai đi làm ăn xa, ông cụ chỉ có con chó vàng làm bạn. Sau một thời gian dài ôm đồm, anh không tìm được việc làm, vì vậy anh đã không ăn một ngày.
                • Tình thế khó khăn khiến anh quyết định bán con chó vàng. Mấy hôm trước, tôi cũng nghe thầy nói là định bán chó. Cũng như thầy, tôi tưởng thầy nói đùa, nhưng không nỡ bán cho thầy cục vàng, con vật mà thầy yêu thích. Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi anh ấy bán nó. Anh ấy đã đến gặp giáo viên sáng nay và nói với anh ấy về điều đó.

                  2. Nội dung bài đăng

                  • Tôi đang giúp cô giáo hái rau thì chợt thấy lão Hạc bước vào phòng. Có vẻ như tôi đang tìm kiếm một giáo viên.
                  • Ông giáo vừa bước ra chào, Lão Hạc đã vội báo rằng mình đã bán con chó. Trong giọng nói của anh có sự đau đớn, như thể anh muốn khóc.
                  • Càng nói, anh càng muốn khóc. Giọng anh nghe cay đắng.
                  • Khi làm điều này, anh ấy đã đau khổ và cảm thấy vô cùng nhục nhã. Đột nhiên tôi cảm thấy như mình đồng cảm với anh ấy và hiểu những gì anh ấy đang làm.
                  • Giáo viên có vẻ đồng cảm với anh ta. Anh ta đổ một bát nước trước mặt con hạc để an ủi.
                  • Nghe thầy nói xong, Lão Hạc có vẻ bớt đau khổ hơn, nhưng thực ra lão vẫn rất buồn.
                  • 3. Kết luận:

                    • Bày tỏ sự cảm thông với những gì đã xảy ra với con sếu.
                    • Kể chuyện hạc bán chó – Văn mẫu 1

                      Tôi vốn cùng làng với ông He, chỉ là một nông dân bình thường. Anh ấy làm việc trên cánh đồng hàng ngày và hút thuốc lào bất cứ khi nào có thể. Nếu hôm đó tôi không chứng kiến ​​câu chuyện của ông lão và cô giáo thì mọi chuyện vẫn như vậy.

                      Hồi ấy làng còn đói lắm, cơm không đủ mặc, áo không đủ mặc. Người dân tranh giành miếng ăn đủ khổ rồi. Tuy nhiên, không ai trong làng này biết rằng ông lão nâng niu con chó vàng như một báu vật. Anh ấy ăn những gì anh ấy ăn, và đôi khi còn nhiều hơn thế. Phần vì ở riêng buồn, phần vì là chó của con trai nên ông không muốn bán. Lâu lâu tôi chạy qua thì thấy nó đang ngồi nói chuyện với nó. Nhưng lạ là mấy ngày nay, thỉnh thoảng tôi lại thấy ông kêu lên: “Bán đi”. Phải chăng ông già quá nghèo? Tôi nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn tin rằng anh ấy sẽ không để mất cậu bé vàng.

                      Chiều hôm đó, tôi ngồi cạnh nhà thầy hút thuốc và nói chuyện. Chợt tôi thấy một bóng dáng quen thuộc chạy tới. Trông như một ông già. Ông lão gầy gò ban đầu giờ trông càng trang nghiêm hơn. Đôi mắt anh đục ngầu và đỏ hoe, như thể anh đã làm điều gì đó sai trái. Ngay lập tức, anh nói ngay:

                      – Ông Tấn mất rồi thầy ạ

                      Tôi và thầy như không tin vào tai mình. Những người coi con chó đó là tài sản sẽ không nỡ lòng nào bán nó đi. Cô giáo lại hỏi:

                      – Anh bán hả?

                      – Đã bán. Họ vừa bắt

                      Ông già trả lời chúng tôi với nụ cười như điện thờ. Anh ấy dường như đang cố tỏ ra vui vẻ, và đôi mắt vẫn ngấn nước. Tội nghiệp ông già! Tôi chưa bao giờ cảm thấy tiếc cho một người như thế này. Không biết thầy còn tiếc năm cuốn sách không, giờ chỉ thấy thương thầy thôi. Tôi muốn ôm anh vào lòng an ủi nhưng lại thôi, sợ làm anh khó xử. Thầy con có chuyện muốn hỏi:

                      – Anh ấy có bắt được không?

                      Bây giờ, biểu cảm của anh ấy càng khiến chúng tôi ngạc nhiên hơn. Khuôn mặt già nua đột nhiên co giật. Nếp nhăn tập hợp lại với nhau và ép nước mắt chảy xuống. Đầu anh ta nghiêng sang một bên, và miệng anh ta nhỏ như một đứa trẻ. Ông lão khóc…

                      —Chết tiệt… giáo viên! Nó không biết gì cả! Khi thấy tôi gọi lại, nó chạy lại ngay, vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi cho nó ăn cơm. Anh ta đang ăn thì con chuột nhảy vào nhà, ngay sau anh ta, tóm lấy hai chân sau và lật ngược anh ta. Thế này thì thằng thối và con kebab, hai người giằng co một lúc mà trói cả bốn chân nó lại. Lúc đó anh mới biết mình đã chết! cái này! Thầy ơi! Giống gì nó khôn! Nó cứ làm như vậy, như thể mắng mỏ tôi, nó ậm ừ và nhìn tôi, như thể nói với tôi: A! Ông già xấu xa! Tôi sống với anh ta như vậy mà anh ta lại đối xử với tôi thế này sao? “. Thì ra ta mới một tuổi còn nói dối chó, hắn không ngờ ta lại có lòng nói dối hắn!

                      Khi thầy nói điều này, thầy và tôi đều im lặng. Đối mặt với tình huống như vậy, chúng ta nên nói gì đây? Tôi nên an ủi anh ấy như một đứa trẻ, hay trách móc anh ấy? May mắn thay, giáo viên có thể nói:

                      – Tôi nghĩ vậy, nhưng nó không hiểu! Ai nuôi chó mà không bán, không giết? Nếu ta giết nó, ta sẽ đầu thai cho nó, và để nó làm kiếp khác đầu thai.

                      Bây giờ anh ấy đã bình tĩnh hơn, nhưng giọng anh ấy vẫn chua chát. Có lẽ, tiếng kêu cứu, hay ánh mắt của một cậu bé vàng khác vẫn còn đọng lại trong tâm trí ông. Ông lão lắc đầu nói:

                      – Thầy nói đúng! Kiếp chó là kiếp khổ, ta làm kiếp người cho nó, biết đâu nó sẽ sung sướng hơn một chút… kiếp người như tôi! …

                      Hai con người khốn khổ đó chỉ ngồi nói về sướng khổ. Tôi cũng nói thêm vài câu để hạc tạm quên đi con chó. Nói như vậy, tôi cũng nghĩ rằng đến tối anh ấy sẽ hối hận rất nhiều, thậm chí có lúc còn làm chuyện ngu xuẩn. Nghĩ đến đây tôi rùng mình, chỉ mong anh đừng làm chuyện như vậy. Tận mắt chứng kiến ​​câu chuyện cẩu bán chó, anh cảm thấy chạnh lòng. Tôi đã phải suy nghĩ lại tại sao anh ta sẵn sàng bán con chó đó? Có thể là do ông sợ động đến tiền của con trai chăng? Tôi thà khổ mình còn hơn khổ con cái. Lòng Cha thật bao la!

                      Đã nhiều năm trôi qua nhưng tôi vẫn không quên được hình ảnh con sếu ấy. Tôi yêu anh một phần, nhưng cũng bởi qua đó, tôi học được nhiều điều về con người. Con sếu chết đêm đó, nhưng đó có phải là cách để cứu nó?

                      Kể lại chuyện Hạc kể chuyện bán chó-mẫu 2

                      Từ nhỏ em đã thích đi học nhưng gia đình khó khăn nên em không được đi học. Khi thầy chuyển đi, tôi đến làm quen và nhờ thầy dạy đọc. Kể từ đó, tuy đã già nhưng tôi đã trở thành một đệ tử của vị thầy từ bi. Vì hay đến nhà thầy nên có lần tôi được chứng kiến ​​một câu chuyện rất cảm động: Sếu kể cho thầy nghe chuyện bán chó. Bạn có thể đang nghĩ: “Không có gì to tát, chỉ cần bán con chó!”. Nhưng bạn của tôi ơi, nếu bạn hiểu được kinh nghiệm sống và phẩm chất của Lão Hạc, bạn sẽ hiểu tại sao câu chuyện này, dù đã nhiều năm, tôi vẫn không thể quên.

                      Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó! Tôi đang ngồi trò chuyện với thầy thì chợt thấy từ xa có một con sếu bay tới. Mọi người trong làng đều biết Laohe – một nông dân già có hoàn cảnh rất khốn khổ. Con trai ông lão bỏ làng vì nghèo, không cưới được vợ. Ông lão ở nhà đợi con về, làm thêm để sống qua ngày. Dù đói nhưng ông quyết không bán vườn rau mà ăn bằng số tiền “làm ruộng” dành dụm được để lại cho con trai. Nhưng bệnh tật triền miên, anh không đi làm thuê được nữa. Và những ngày này, tôi hiếm khi gặp anh ấy. (Tóm tắt tình hình cần cẩu)

                      Ừ, chả trách hôm nay trông anh gầy thế. Dáng đi thấp thỏm như người vô hồn. Nước da ông lão xanh xao, vàng vọt, khuôn mặt đầy vẻ ưu sầu, trên trán xuất hiện nhiều nếp nhăn. Tóc ông già đã ngả hoa râm trông thật tiều tuỵ. Nhìn thấy anh như vậy, ai mà không động lòng. Nhưng hình như anh ta có gì? (miêu tả và biểu cảm)

                      Quả nhiên vừa vào nhà đã thấy chúng tôi, báo ngay:

                      – Cậu vàng mất rồi các bạn ơi!

                      – Anh bán hả? – cô giáo ngạc nhiên hỏi.

                      – HẾT HÀNG! Họ vừa bị bắt. – anh đáp với cái giọng như có cái gì nghẹn ở cổ họng.

                      Sau đó, anh ấy cố tỏ ra vui vẻ. Nhưng hắn tựa hồ cười, trong mắt còn có nước mắt. Nhìn cảnh này, ai trong chúng tôi cũng muốn ôm chầm lấy anh mà bật khóc, bởi chúng tôi hiểu thế nào là “trai vàng, ngọc nữ”. Thật tội nghiệp cho Lão Hạc. Như để thay đổi bầu không khí yên lặng, cô giáo hỏi Xianhe:

                      – Anh ấy có bắt được không?

                      Thầy vừa hỏi xong, tôi chợt thấy sắc mặt thầy đột nhiên vặn vẹo, nếp nhăn ngưng tụ thành một quả bóng, buộc nước mắt chảy dài trên mặt. Đầu anh ta nghiêng sang một bên, và miệng anh ta nhỏ như một đứa trẻ. Ông già đang khóc… tội nghiệp ông! Như để bày tỏ nỗi đau, anh chợt kêu lên:

                      —Chết tiệt… giáo viên! Nó không biết gì cả! Vừa thấy tôi kêu là nó chạy lại ngay, vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi cho nó ăn cơm. Anh ta đang ăn thì con chuột nhảy vào nhà, ngay sau anh ta, tóm lấy hai chân sau và lật ngược anh ta. Thế này thì thằng thối và con kebab, hai người giằng co một lúc mà trói cả bốn chân nó lại. Lúc đó anh mới biết mình đã chết! cái này! Thầy ơi! Giống gì nó khôn! Nó cứ làm như vậy, như thể mắng mỏ tôi, nó ậm ừ và nhìn tôi, như thể nói với tôi: A! Ông già xấu xa! Tôi sống với anh ta như vậy mà anh ta lại đối xử với tôi thế này sao? “. Thì ra ta mới một tuổi còn nói dối chó, hắn không ngờ ta lại có lòng nói dối hắn!

                      Thầy khéo lắm, vội an ủi ông cụ:

                      – Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng tôi không biết! Ai nuôi chó mà không bán, không giết? Nếu chúng ta giết nó, chúng ta sẽ chuyển hóa nó thành một kiếp sống khác, để nó có một kiếp sống khác.

                      Tuy nhiên, ông lão cay đắng nói:

                      – Thầy nói đúng! Đời chó là khổ, thôi làm kiếp người đi, biết đâu sẽ sướng hơn một chút… đời người như tôi…

                      Tôi cũng ngậm ngùi nhìn anh, cay đắng nói:

                      – Đời người là thế đấy ông già! Bạn có nghĩ rằng chúng ta hạnh phúc hơn?

                      -Thì không biết kiếp người cũng khổ thì phải sống thế nào cho sướng đây.

                      Anh cười và ho. Cô giáo nắm lấy đôi vai gầy guộc của ông lão khẽ nói:

                      – Trên đời này làm gì có hạnh phúc thật, nhưng có được cái cảm giác như vậy cũng hay: ngồi đây chơi, bây giờ mẹ đi nấu khoai, pha nồi chè đặc, mẹ con ăn khoai. , uống trà, hút thuốc Hút tẩu… hay đấy.

                      – Vâng! Cô giáo nói đúng! Đối với chúng tôi, đây là niềm hạnh phúc.

                      Khi ông già nói điều này, ông lại cười. Tiếng cười gượng gạo, nhưng nghe có vẻ tử tế. Tất cả chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm.

                      Tôi rất vui được nói:

                      – Đừng bận tâm, phải không? Vậy anh ngồi đây, nói chuyện với thầy, để thầy luộc khoai, đun nước.

                      – Đùa thôi, thầy với chú lại ở lại à? …

                      Chúng tôi rất ngạc nhiên trước lời nói của anh ấy. Có chuyện gì với anh ấy vậy? ? ?

                      – Bạn còn chờ gì nữa cho lần sau? …không bao giờ tắt hạnh phúc, ông nội. Xin hãy ngồi ở đây! Tôi làm nhanh!

                      – Em hiểu rồi, cảm ơn thầy nhưng em vẫn muốn hỏi thầy một điều…

                      Rồi khuôn mặt anh bỗng trở nên nghiêm túc…

                      – Gì đây ông nội? – cô giáo dịu dàng hỏi.

                      – Cô giáo bảo mình nói chuyện… hơi dài dòng

                      – Ừ, anh nói.

                      – Đúng rồi anh ạ!

                      Tôi cũng thôi nấu khoai, cùng thầy ngồi nghe chuyện con sếu. Ông già nói với tôi nhẹ nhàng và chi tiết. Nhưng nó nói chung sôi lên thành hai điều. Điều thứ nhất: ông già rồi, con mất, còn ngu ngơ, không ai chăm sóc thì làng khó giữ ruộng vườn làm ăn. Thầy tôi là người nói nhiều, được kính trọng nên muốn xin thầy ba cây sào từ vườn nhà con trai, thầy viết giấy đầu thú cho thầy tôi, để không ai muốn gặp thầy. Khi con trai ông về, ông sẽ tiếp quản khu vườn, nhưng nét chữ có thể để lại tên thầy tôi,… Điều thứ hai: ông già yếu lắm, không biết còn sống hay đã chết: đứa con không có ở nhà, nếu nó chết thì không biết ai có thể lo được, gây chuyện với hàng xóm, chết cũng không nhắm mắt. Ông lão được thêm hai mươi lăm đồng bạc năm đồng, bán con chó lấy ba mươi đồng bạc, nếu nó chết thì gửi cho ông giáo, rồi ông đem ra nhờ hàng xóm cứu giúp. và xin anh ta một ít tiền. Còn lại bao nhiêu? Hàng xóm… chao ôi, hạc thật đáng khâm phục. Rồi anh quay lại. Chúng tôi nhìn bóng dáng gầy guộc của anh mà không cầm được nước mắt. Vậy ngày sau anh sẽ sống ra sao? … đời buồn làm sao! ! !

                      Nhìn cuộc sống ấm no, hạnh phúc của người nông dân hôm nay, tôi chợt chạnh lòng cho số phận éo le mà người nông dân âm thầm chịu đựng trong xã hội cũ. Tôi được chứng kiến ​​cảnh Lão Hạc kể chuyện bán chó ngày ấy, điều đó mãi mãi in sâu trong tâm trí tôi, và tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh người nông dân nghèo đầy tình cảm, lòng tự trọng và tình yêu thương con-Lão Hạc!

                      Kể lại chuyện Hạc kể người bán chó-mẫu 3

                      Cuối làng tôi là Nhà Lão Hạc—một túp lều tranh dột nát. Ông già sống một mình với con chó của mình, và cuộc sống đầy khó khăn. Sở dĩ tôi biết rõ anh ấy như vậy là vì tôi sống cạnh nhà anh ấy, chỉ cách nhau một bức tường gạch. Lão Hạc sống một mình, tuổi già không người chăm sóc, tôi rất thương ông, muốn giúp đỡ nhưng hoàn cảnh nhà tôi cũng không hơn gì ông, chỉ biết ngậm ngùi nhìn ông, mặc cho ngày tháng trôi qua.

                      Rồi một hôm, sáng hôm ấy tôi dậy rất sớm. Mặt trời còn chưa mọc, cả bầu trời chìm trong sương đêm. Tôi lững thững đi bộ ra chợ. Đi chợ thế thôi, nhưng tôi muốn bắt đầu ngày mới bằng một cuộc tản bộ cho mát, tôi rảo bước trên con đường làng ngoằn ngoèo dẫn đến cuối làng. Sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng chó sủa và tiếng gà gáy. Sau đó, một cái gì đó đột nhiên xảy ra với tôi. không phải như thế này. Vợ tôi bảo cô ấy bị đau thắt lưng kinh niên, nhờ tôi tìm cho cô ấy chỗ chữa tốt rồi mách. Tôi tìm thấy nó và định về nhà vào buổi trưa. Khi mặt trời lên cao dần, tôi đến nhà thầy. Đi dạo dưới trúc xanh, có một loại cảm giác thoải mái khó tả. Tôi bước nhanh vào nhà. Sau cổng nhà thầy là một khoảng sân rộng. Cô ấy đang đứng trong bếp và tôi lao vào nói với cô ấy. Nhưng tình cờ nghe được cuộc trò chuyện ý nghĩa giữa Xiahe và giáo viên. Nghe xong, trong lòng tôi cảm thấy cuộc đời này thật trớ trêu! ! !

                      Tôi đang đứng trong sân, đối mặt với cái nắng gay gắt của buổi trưa, đang cho nó tiền boa thì thấy lão Hạc lao vào. Thấy nó chạy, tôi cười. Thân hình già nua, thấp lùn, lưng gù của ông thật xấu xí. Vẻ nghiêm khắc trên gương mặt khiến ai nhìn vào cũng phải chạnh lòng. Nhưng lạ một điều là tại sao anh lại hồi hộp và lo lắng đến thế. Tôi ngẫm nghĩ trong lòng. Nó chạy thẳng vào nhà, vừa thấy thầy nó nói ngay:

                      – Cậu vàng mất rồi anh ạ!

                      Không khí trong phòng chùng xuống, nặng nề lạ thường. Cô giáo lắp bắp:

                      -Hì…hắn bán chó hả?

                      Xem Thêm : Luyện tập: Giải bài 54 55 56 57 58 trang 25 sgk Toán 8 tập 1

                      Crane không nói gì, cúi đầu với vẻ mặt phờ phạc. Anh trả lời giọng run run:

                      – Bán rồi, người ta chộp thôi.

                      Thầy đứng đó, như thẫn thờ và buồn, tiếc cho con hạc. Đứng ngoài nhìn vào, nghe những tiếng cay độc của hai người đó mà lòng tôi như tan nát. Anh ta hẳn đã suy nghĩ rất nhiều về điều đó, và đã bị dằn vặt khi quyết định bán con chó. Ông lão và con chó rất thân thiết. Lần đầu tiên tôi thấy anh ta nuôi một con chó, tôi đã nghĩ rằng anh ta phải nuôi một con chó để lấy tiền hoặc để thịt. Nhưng giờ đây… Anh buồn bã, đau đớn, ân hận, ân hận đến tột cùng. Rõ ràng là các nếp nhăn tụ lại với nhau. Nỗi buồn khôn tả ánh lên trong đôi mắt ngấn nước của ông lão. Ông lão bật khóc, khóc như một đứa trẻ. Ông giáo nhìn Hạc thương cảm, chắc ông hiểu cảm giác đó. Tôi nhìn ngôi nhà mà thấy xót xa. Ông lão càng khóc to hơn, nước mắt chảy dài vì đau đớn:

                      – Mẹ kiếp… thầy! …anh ấy không biết gì cả!

                      Giáo viên cảm thấy buồn sau khi nghe điều này. Crane kể câu chuyện về con chó bị bắt. Qua những lời run run ấy, tôi mới cảm nhận được anh hối hận và đáng thương biết bao. Rồi giọng cô giáo phá tan bầu không khí: “Mẹ vào lấy cho con cái chõng tre, pha cho mẹ ấm trà pha sẵn”. Sử dụng máy phát để gọi điện thoại trong nhà. Cô vừa nghe là làm ngay. Hai người bạn tiếp tục trò chuyện chân thành. Cô giáo lo lắng nói:

                      – Cẩu! Bạn khỏe không? Chà, bán nó cũng không tệ, coi như chúng ta tái sinh nó và giúp nó sống tốt hơn. Bạn có nghĩ rằng điều này là đúng?

                      Ông cụ nhìn thầy với ánh mắt buồn nhưng ông vẫn cố mỉm cười:

                      – Thầy nói phải, thì chúng ta sẽ đầu thai cho thầy.

                      Tôi đã yêu Crane ngay khi nghe nó. Bán chó xong, nó ở nhà một mình biết bầu bạn với ai. Dẫu biết cuộc sống còn nhiều vất vả thiếu thốn nhưng vui hơn khi có bạn bè xung quanh. Nhìn hạc ta càng thấy thương cho kiếp già cô quạnh. Khuôn mặt cả hai đều đầy buồn bã. Cuộc đối thoại im lặng hồi lâu. Họ nhìn nhau thông cảm bằng ánh mắt biết nói. Ngoài cửa sổ, nắng vẫn chói chang. Mỗi khi gió nhẹ thổi qua, trong rừng trúc vang lên tiếng xào xạc kỳ lạ. Trong không khí tĩnh mịch của ngôi làng lụp xụp, tiếng lá rơi vẫn văng vẳng bên tai. Hai người họ ngồi đó, suy nghĩ về cuộc sống.

                      – Cẩu! Cũng như bạn, tôi có một số món đồ rất coi trọng nhưng phải bán. Bạn có biết tại sao? Vì cuộc sống hàng ngày khiến tôi hiểu ra một điều: Không bán được hàng là chết. Cuộc sống không thể đoán trước được điều gì, và có những điều chúng ta phải chấp nhận và đối mặt. Bởi vì đó là cuộc sống.

                      Thầy nói như đang phân tích một vấn đề. Khuôn mặt nghiêm túc một cách rất trưởng thành. Crane ngồi xuống và gật đầu thừa nhận câu nói của bạn. Tôi đứng trong sân, không ngừng suy nghĩ về những đau khổ của cuộc đời. Ông già không còn buồn nữa. Nhìn lão Hạc, tôi cũng bớt lo. Hai người cứ nói chuyện đi, nhưng tôi phải đi rồi. Mặt trời đã bắt đầu lặn.

                      Tôi lững thững đi bộ về nhà mà lòng buồn khôn tả.

                      Kể chuyện cẩu bán chó-mẫu 4

                      Trời man mác, nắng chói chang chiếu vào khung cửa qua bóng lá. Tôi đang bận nấu ăn trong bếp, và những đốm than hồng bốc lên giữa trưa nắng thật khó chịu. Ông lão đang ngồi đọc mấy cuốn sách của học trò, tay phe phẩy cái quạt. Cơm nước đã chuẩn bị xong, đang định gắp đĩa ăn, bỗng lão Hạc từ ngoài cửa bước vào. Lão Hạc là hàng xóm của tôi, nhà lão rất nghèo, vợ lão qua đời, con trai lão đi làm thuê không tìm được vợ nên lão ở lại trong nhà. Ông già và ông nội tôi có quan hệ rất tốt, mặc dù chênh lệch tuổi tác rất lớn nhưng hai người nói chuyện không ngừng, giống như hai người bạn thân.

                      Lão Hạc loạng choạng, cúi gằm mặt, tần ngần trước cửa một lúc rồi bước vào nhà. Ông nội hét lên: “Hãy đến và chơi!” “Sếu không trả lời. Anh ấy bước vào phòng chính từ từ, chậm rãi. Thật kinh tởm, mọi người lại đến khi họ đang ăn, tôi nghĩ với con hạc một cách trách móc. Lạ thật! Ông già ngồi trên quầy và không làm gì cả. Nói, với khuôn mặt cúi gằm, chồng tôi cũng thấy lạ, cũng lịch sự rót cho anh ấy một tách trà, Crane nhận lấy tách trà mà chồng tôi đưa cho tôi với đôi tay run run, đưa lên môi nhấp một ngụm rồi nói. rồi lại đặt xuống. Cho đến hôm nay, anh ấy vẫn chưa nói. Sau đó, sự im lặng kéo dài một lúc, và chồng tôi nhìn anh ấy một cách kỳ lạ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cuối cùng, có lẽ anh ấy đã sẵn sàng để nói – anh ấy giơ tay lên mặt nhăn nheo, rám nắng Quầng thâm ở và dưới khóe mắt – rồi mở ra:

                      – Cậu vàng mất rồi anh ạ!

                      -Bạn đã bán? – Chồng ngạc nhiên trả lời

                      – HẾT HÀNG! Họ chỉ chộp lấy nó.

                      Anh ấy nói với giọng khàn khàn, để tôi nghe thấy từ “không”. Ông già mỉm cười. Nhưng anh cười rất lạ, khóe miệng đang cười nhưng đôi môi lại luôn giật giật, cả người run lên bần bật. Ông già cười như một kẻ ngốc. Có thể anh ấy không vui như đang cố thể hiện với chồng tôi – chồng tôi cũng nhận thấy điều đó. Anh hỏi:

                      – Thế là nó bị tóm!

                      Khuôn mặt anh ấy thay đổi, đôi mắt anh ấy nhắm nghiền và nụ cười của anh ấy biến mất. Rồi những giọt nước mắt từ khóe mắt chảy xuống khuôn mặt xương xẩu của ông. Nếp nhăn trên mặt anh nhăn lại, anh càng khóc nhiều hơn, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Tôi ngạc nhiên là anh ấy chưa bao giờ làm điều này trước đây. Nhưng hạc đã già, có lẽ đã già nhưng lại khóc như một đứa trẻ. Khuôn mặt của ông tôi cũng bị biến dạng.

                      Lão Hạc đang kể chuyện bán chó mà giữa lời kể có tiếng khóc, trông thật đáng thương.

                      – Mẹ kiếp… thầy! – anh ta bật ra – anh ta không biết gì cả! Vừa thấy tôi kêu là nó chạy lại ngay, vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi cho anh ta cơm và anh ta ăn ngon lành vì tôi đã cho anh ta tất cả những thức ăn ngon và đó là bữa ăn cuối cùng của anh ta. Sau đó, ngay khi anh ấy đang vui vẻ, Hooligan và Chuanzi đang trốn phía sau anh ấy bất ngờ lao ra và tóm lấy anh ấy. Cậu bé trông mập mạp nhưng bản tính lại nhút nhát, chỉ trong chốc lát đã trói cả 4 chân lại. Lúc đó anh mới biết mình đã chết. Nhưng nó rất thông minh! Nó nhìn tôi như trách móc tôi. Nhìn vào mắt nó, chắc nó đang thầm nói: “Ôi! Thằng già khốn nạn! Con ở với nó mà nó đối xử với con như vậy sao? Già thế rồi mà còn chơi chó hả thầy.

                      Nói tới đây, Lão Hạc vỗ ngực, có lẽ đời này cũng không thể tha thứ cho mình. Anh ta rên rỉ, tự trách mình và với con cặc đang hành hạ tâm trí anh ta đến nỗi chồng tôi phải can ngăn anh ta mới dừng lại. Anh an ủi sếu

                      – DỪNG LẠI anh em! Nó không có ý nghĩa! Con chó nào được nuôi chứ không được giết thịt! Nếu chúng tôi bán nó, đó là một sự tái sinh cho nó.

                      Nghe chồng nói xong, Hạc ngửa mặt lên trời, vẫn khóc nhưng cũng vừa khóc vừa cười, giọng cay đắng, the thé. Anh nhắm mắt, cố kìm nước mắt trước khi nói ước gì chú chó có thể trở thành người như anh. Thấy vậy, người chồng cũng xót xa, nước mắt giàn giụa trên mặt nhưng không muốn sếu buồn thêm nên đã kìm nén và nghiến răng không cho sếu khóc cùng. Anh an ủi sếu bằng cách đỡ đôi vai gầy của nó. Cảnh tượng thật khủng khiếp.

                      Kể chuyện hạc bán chó-mẫu 5

                      Tôi thức dậy, mặt trời còn chưa ló dạng trên mái tre. Đây là việc làm bình thường của nông dân. Cả làng Wudai, ngoại trừ ông Wang, không có ai không làm nông nghiệp. Thầy là người rất hiểu chuyện và hiểu chuyện nên tôi định đến nhà thầy viết một số giấy tờ nhà đất.

                      Đường làng dài và hẹp. Gió thổi qua làm rừng trúc xào xạc, gãy vụn. Xung quanh nhà thầy, hàng cây râm bụt vàng óng vẫn đứng vững sau cơn bão kinh hoàng. Vừa nhìn thấy tôi, thầy liền nói: “Con chào chú”. Tôi trả lời:

                      – Vâng, xin chào! Tôi đến gặp bạn hôm nay để viết một số tài liệu đất đai!

                      – Vậy anh mời em về nhà uống nước nhé!

                      Thầy mời tôi ngồi trên bậc thềm trước nhà, chúng tôi đang thảo luận, bỗng có tiếng nói từ đâu vọng đến:

                      Cậu vàng mất rồi thầy ơi!

                      Một! Hóa ra là Crane Man, với bộ quần áo tả tơi, đầu tóc bù xù và vẻ mặt đau khổ. Anh ấy là hàng xóm của tôi. Vợ chết, con trai đi làm rẫy cao su, không biết bao giờ mới về. Anh chỉ sống cuộc sống của mình, ngày qua ngày một mình. Nhưng có một điều làm tôi thấy lạ. Hôm kia, tôi đến nhà ông cụ xin gừng đun nước, thấy ông cụ thương con chó lắm, đây là một thứ “bạn”, hai thứ “bạn”. Đến bữa ăn, thỉnh thoảng anh lại bưng thức ăn cho chú chó của mình. Vậy tại sao lại bán nó bây giờ? Cô giáo hỏi:

                      – Anh ấy có bắt được không?

                      Lúc đó, mắt Hạc rưng rưng. Những nếp nhăn đan vào nhau, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, trông tôi già đi hơn chục tuổi.

                      -Mẹ kiếp! Nó có biết gì không thầy! Nó thấy tôi sủa và chạy ra ngoài. Trong khi đó, họ tóm lấy con chó và kéo nó đi khắp nơi.

                      Tôi bắt đầu hiểu câu chuyện về con sếu, tưởng tượng ra cảnh côn đồ, gã lật con chó nằm nghiêng, trói chân, trói tay nó và khiêng nó đi. Lão Hạc nói:

                      – Lúc đó anh mới biết mình đã chết! Mắt nó lồi ra, rồi dại đi. Nó cứ cười khúc khích với tôi, như muốn nói: A! Ông già xấu xa! Làm sao tôi có thể sống với anh ấy và bây giờ anh ấy đang làm điều này với tôi.

                      – Anh có thể tưởng tượng được, nhưng nó có biết gì đâu. và! Ai nuôi chó mà không giết chó? Giết nó, nó sẽ là đầu thai của nó! – Giáo viên nói.

                      Lão Hạc cay đắng nói:

                      – Thầy nói đúng! Chúng ta đầu thai để cho nó đầu thai sang kiếp khác, có lẽ là kiếp người. như bạn và tôi!

                      Tôi không thể ngừng khóc. Thực sự cảm thấy buồn và tiếc cho sếu! Anh ta chỉ có một con chó để bầu bạn hàng đêm. Có con chó cũng sẽ làm giảm bớt đau buồn và bù đắp cho sự thiếu thốn tình cảm của anh ấy. Nhưng bây giờ anh ấy phải bán nó để kiếm tiền và tiết kiệm tiền cho bọn trẻ! Crane là một người tốt, và anh ấy có tình cảm hiếm có với trẻ em.

                      Giáo viên nói:

                      – Đời không có gì gọi là sung sướng! Để tôi vào pha ấm trà, rồi ba người chúng ta uống bằng tẩu, hay lắm!

                      – Thầy nói đúng! Nhưng bây giờ tôi đang vội, thưa ngài!

                      – Còn sớm mà, mày ở lại chơi với bọn tao đi!

                      – Thầy bảo con đi khất thực mà hôm nay con nhất định không xin được.

                      Thế là lão Hạc lại loạng choạng bước ra trong sự sợ hãi của thầy trò tôi. Thuốc lá đã được cuộn sẵn và không ai thèm đụng đến. Tôi nghĩ về Crane, một người đàn ông yêu thương và nhân phẩm. Một người đàn ông sẵn sàng bán đi những thứ quý giá nhất của mình, những kỷ vật cho con cái. Một người đàn ông khóc như một đứa trẻ vì có dã tâm bắt nạt chó. Một người cao quý như vậy mà phải sống một cuộc đời khốn khổ như vậy sao? Cuộc đời không công bằng với người tốt, chỉ có đau thương và bất hạnh. Chia tay thầy mà lòng em tan nát.

                      Tôi, ông giáo và con hạc, là những người nông dân nghèo khổ, bị xã hội đẩy ra bên lề nhưng vẫn muốn sống và tồn tại trên cõi đời này. Cảm ơn Cẩu, anh đã khiến tôi hiểu được tình yêu thương và lòng tự trọng đáng quý của con người. Tôi sẽ luôn ghi nhớ bài học này và mang theo nó đến hết cuộc đời!

                      Kể chuyện cẩu bán chó-mẫu 6

                      Ở làng Dahuang Zhongcun, chỉ có hàng chục nóc nhà. Lao He là hàng xóm của gia đình tôi và nhà của giáo viên. Thầy có học, hiểu biết, nhân hậu nên được dân làng hết sức tin tưởng. Buổi chiều, lão Hạc thường vác vò đất đến nhà thầy múc nước giếng. Mỗi khi thầy cất hạc nói chuyện, uống bát nước chè tươi hay hút tẩu thuốc… khiến thầy không còn thấy cô đơn, lẻ loi. Vợ mất sớm, con trai đi làm rẫy ở phía Nam sông Dương Tử trồng cao su đất đỏ, lão Hạc sống một mình trong căn nhà dột nát, bầu bạn chỉ có con chó vàng. Anh ấy yêu nó như một đứa trẻ và yêu nó như một con người.

                      Chiều nay, anh đến sớm hơn thường lệ. Vừa thấy thầy, anh báo ngay:

                      – Cậu vàng mất rồi anh ạ!

                      Cô giáo ngạc nhiên:

                      – Bạn đã bán chưa? Tại sao bạn nói…?

                      Hạc nam gật đầu, cố gắng giả vờ vui vẻ, nhưng khóe miệng lại nhếch lên, hốc mắt đỏ hoe. Cô giáo nhìn ông già đầy thương hại:

                      – Dễ bắt vậy sao? Chợt lão Hạc òa khóc, khuôn mặt nhăn nhó vì đau.

                      – Mẹ kiếp… thầy! …nó không biết gì cả! Vừa thấy tôi kêu là nó chạy lại ngay, vẫy đuôi mừng rỡ.

                      Tôi cho nó ăn cơm. Anh ta đang ăn khi người đàn ông thối rữa chui vào nhà, ngay sau anh ta, tóm lấy hai chân sau đang dốc lên của anh ta. Thế này thì thằng thối và thằng bị trói chết, hai thằng giằng co một hồi, trói cả bốn chân nó lại. Đó là khi anh biết mình đã chết! ……Chào! cô giáo! Giống gì nó khôn! Anh ậm ừ nhìn tôi như trách móc: “À! Ông già bạc bẽo quá! Tôi sống với ông thế này mà ông lại đối xử với tôi thế này?”. Vì vậy, tôi bằng tuổi năm nhất của tôi và tôi vẫn đang lừa một con chó. Anh ấy không ngờ rằng tôi lại có dã tâm lừa dối anh ấy!

                      Thầy vỗ về an ủi ông lão:

                      – Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng chẳng có nghĩa lý gì cả! Vả lại, ai nuôi chó thì không bán, không giết! Nếu ta giết nó, ta biến nó thành kiếp khác, để nó làm kiếp khác!

                      Sếu cố mỉm cười:

                      – Thầy nói đúng! Kiếp chó là kiếp khổ, rồi mình làm kiếp người, có khi sướng hơn một chút… kiếp người như tôi!

                      Biết thầy đang cười nhạo mình, thầy nói:

                      – Đời người là thế đấy ông già! bạn có nghĩ rằng tôi hạnh phúc hơn Chà, bây giờ có cái sướng này: Ông nội ngồi chơi, tôi luộc khoai, pha trà, rồi tôi và ông ăn khoai, uống nước, hút tẩu và tán gẫu, hay quá!

                      Lão Hạc nghiêm mặt:

                      -Xin phép thầy lần nữa! Em muốn hỏi thầy.

                      – Cái gì đây?

                      – Chuyện là thế này anh ạ!

                      Sau đó, ông kể về việc con trai ông bỏ nhà đi làm trong một đồn điền cao su ở miền Nam Việt Nam hơn một năm vì không có tiền cưới vợ. Ông lão nhờ ông giáo chăm sóc vườn rau rộng ba sào, để sau này con trai ông dùng mảnh đất đó làm ăn. Câu chuyện thứ hai là ông lão cử một người chủ đến nhận ba mươi lạng bạc ông dành dụm được từ việc bán một số sản vật ít ỏi của địa phương và số tiền ông vừa bán con chó. Ông bảo đã già yếu, giờ lại ốm đau bệnh tật không biết phải làm sao. Nằm xuống thì lấy tiền, nhờ thầy lo cho, không có thì nhờ hàng xóm. Nghe lão Hạc kể chuyện, ông giáo trầm ngâm. Lão Hạc vốn sống khái niệm và ít khi làm phiền lòng ai. Tôi tự hỏi hôm nay anh ấy có ý gì khi đề cập đến một điều quan trọng như vậy? ! Cô giáo động viên sếu:

                      – Đáng sợ, làm gì mà mãi không thấy mệt? Ông nội vẫn khỏe mạnh, làm thế nào bạn chết? Ngươi cứ để tiền mà ăn, chết thì ngoan ngoãn, có tiền thì đói có gì sai? ! Con sếu vẫn ăn xin:

                      -Mong thầy thương em lúc về già, na! OK, cảm ơn một triệu! Không từ chối được nên cô giáo đành phải nhận, nhưng tôi vẫn phân vân:

                      – Anh để dành được bao nhiêu rồi, gửi cho em ngày mai ăn gì?

                      Anh xua tay ra hiệu không cần:

                      – Thầy đừng lo, em sẵn sàng rồi! Thầy ơi em về rồi!

                      – Vâng! về nhà!

                      Lão Hạc chậm chạp lê chân ra cổng, ông giáo nhìn dáng vẻ uể oải của lão mà động lòng trắc ẩn. Những ngày này, cả làng đang chết đói. Có người cả tháng trời không biết đến một hạt gạo, chỉ có củ khoai, củ sắn, củ cải, rau má… mới đủ sống. Cẩu cũng vậy, nhưng thà chịu đói còn hơn bán ruộng vườn nuôi con. Khi bóng lão Hạc khuất sau rừng trúc cuối ngõ, ông giáo mới thở dài trở vào nhà, trên tay vẫn cầm chiếc túi nhỏ màu nâu cũ kĩ đựng mấy chục đồng bạc lão Hạc gửi vào. Thầy lắc đầu và lẩm bẩm một mình: “Thầy xin lỗi!”.

                      Chứng kiến ​​từ đầu đến cuối câu chuyện, trong lòng tôi không khỏi ngậm ngùi xen lẫn cảm phục. Cuộc sống của người già không vui. Nghèo đói dai dẳng đeo bám người già đến hết cuộc đời. Ông già và bệnh tật sống âm thầm, lặng lẽ chờ đợi đứa con trai yêu dấu của mình đến kiệt quệ. Ngày về phải xa, hạc như ngọn đèn lay động gió. Tình yêu và sự hy sinh của ông lão thật đáng ngưỡng mộ, và bi kịch cuộc đời của ông lão khiến người ta không khỏi xót xa.

                      Kể lại chuyện Hạc bán chó-Đoạn 7

                      Tôi và thầy là hai người hàng xóm thân thiết. Mỗi tối, tôi đến nhà thầy uống trà. Hôm nay tình cờ tôi được chứng kiến ​​toàn bộ quá trình cẩu bán chó. Tôi không khỏi xúc động trước tấm lòng nhân hậu của ông lão gần đất xa trời.

                      Thầy làm nghề giáo đã lâu nhưng cuộc sống không giàu có. Anh sống trong một ngôi nhà nhỏ khiêm nhường cùng vợ con. Ngôi nhà chỉ là một chiếc giường tre, chiếc giường cũ kỹ, vài bộ quần áo, chiếc tủ sách nhỏ và vài bộ bàn ghế cũ kỹ được dùng làm nơi dạy học cho lũ trẻ trong làng. Thầy là người nói nhiều và tốt bụng nên dạy học trò thường không lấy tiền. Vì vậy, cuộc sống của anh cũng không khá hơn nông dân chúng tôi là mấy. Như thường lệ, thấy tôi đến, anh rót nước mời. Đặt bát nước chè tươi xuống bàn, thầy lại kể về lão Hạc. Lão Hạc là hàng xóm của chúng tôi. Ông già rất kính trọng thầy. Nếu có gì muốn nói với thầy, anh ấy sẽ hỏi ý kiến ​​của thầy. Tuy anh cũng là nông dân nhưng anh khổ hơn chúng tôi nhiều. Nhà ông lão rất nghèo, vợ chết trẻ, ông sinh được một cậu con trai khỏe mạnh nhưng vì không có tiền cưới vợ nên ông giận dữ bỏ đồn điền. Gia đình chỉ còn lại lão Hạc và con chó vàng sống cô độc trong túp lều lụp xụp. Anh ấy phải đi làm mỗi ngày để kiếm tiền ăn, điều đó khiến tôi cảm thấy rất tiếc. Ông già mới ốm hơn hai tháng, tiền dành dụm đã cạn. Nhiều lúc tôi cũng muốn giúp đỡ các cụ, nhưng nhà nghèo, làm lụng vất vả lắm, có khi chỉ giúp được cho cụ củ khoai, bát cơm.

                      Chiều hôm ấy sếu về, tôi và thầy đang ngồi trò chuyện. Chắc do dạo này ăn không tiêu nên gầy quá. Hôm nay trông anh buồn. Tôi tự hỏi chuyện gì đã xảy ra, nhưng anh ấy nói với tôi rằng anh ấy đã bán những chiếc đồng vàng. Tôi và thầy vô cùng ngạc nhiên, vì ai cũng biết ông già này đáng quý như thế nào. Nó không chỉ là kỷ vật của người con trai để lại mà còn là người bạn tâm tình của ông những lúc vui, giận, buồn nên không thể bán được. Mọi người im lặng, buồn bã, bỗng thầy quay lại hỏi: “Thế nó có bị bắt không?”. Tôi nói thêm: “Sự hung dữ của Jin không dễ bắt được.” Anh giả vờ vui nhưng hình như thấy tội nghiệp cho cậu vàng, anh cười nửa miệng rồi òa khóc. Giọng anh run run, vừa nói vừa khóc, anh nói với Jin Jin rằng anh rất vui khi thấy cậu gọi đồ ăn. Nói xong nó càng khóc to hơn, nó kêu to: “Ôi! Thầy ơi! Nó khôn cái giống gì! Nó cứ làm thế này, như mắng tôi; nó ậm ừ nhìn tôi, như nói với tôi. Tôi: Ôi! Ông già khốn nạn! Tôi sống với ông ta như vậy mà ông ta đối xử với tôi thế này sao?”. Hóa ra đến tuổi này tôi vẫn còn chơi với chó, anh ấy không ngờ rằng tôi lại có dã tâm lừa dối anh ấy! “Nghe nó nói mà tôi thấy khó chịu lắm. Nghĩ đến nó còn không đủ ăn, có nuôi chó cũng không lấy tiền ăn, biết sếu buồn, thầy trò tôi buồn lắm. cố an ủi nó, cô giáo nhẹ nhàng nói: “Ta cũng nghĩ thế, nhưng nó có hiểu gì đâu! Ai nuôi chó không bán, không giết! Nếu chúng ta giết nó, chúng ta biến nó thành sự sống, biến nó thành sự sống cho nó, để nó làm sự sống. “Tôi cũng hùa theo thầy: “Mà này, ông nội, nó chỉ là một con chó, cái gì cũng không biết, trước đây ông đối xử với nó rất tốt. Ông già dường như đồng ý với chúng tôi và bình tĩnh lại một chút, sau một lúc, ông cay đắng nói: “Sư phụ nói đúng!” Nếu cuộc sống của một con chó là bất hạnh, chúng ta biến nó thành cuộc sống của con người, và có thể nó sẽ hạnh phúc hơn một chút… giống như cuộc sống của một con người như của tôi. Cô giáo nhìn anh và nói: “Ông già rồi, cuộc đời ai cũng vậy thôi!” bạn có nghĩ rằng tôi hạnh phúc hơn Ông lão bùi ngùi nói: “Thế thì không biết đời người cũng có khổ, phải sống thế nào cho thật sướng đây?”. “. Lão nói cũng đúng. Nông dân chúng tôi làm có ai vui đâu. Ngồi một lúc, tôi xin phép ra về. Tôi cứ nghĩ mãi về câu chuyện bác Hạc, một bác nông dân nghèo, ít học nhưng tốt bụng. Tôi Tôi cũng thật ngạc nhiên khi có những người nghèo đến cuối con đường phải bán đi con chó của mình mà phải ngậm ngùi tiếc nuối như vậy.Thật là một đức tính đáng quý.Tôi yêu nó rất nhiều,tôi chỉ muốn làm một cái gì đó để khiến Anh không đau đến thế đâu Nhưng tôi biết làm sao đây, là nông dân tôi không biết làm sao chỉ biết an ủi anh mong anh bớt khổ.

                      Câu chuyện lão hạc bán chó làm tôi xúc động rơi nước mắt, ghi nhớ mãi trong lòng. Một người lương thiện và tốt bụng như vậy mà vẫn phải chịu đựng. Cầu mong số phận của lão Hạc bớt cay đắng, xã hội ngày càng tốt đẹp không còn ai khổ như lão Hạc.

                      Kể chuyện hạc bán chó – Mẫu 8

                      Thời tiết hôm nay đẹp, nắng xuyên qua kẽ lá. Tôi bận nấu ăn, còn chồng tôi tập trung đọc sách. Chợt từ xa, con sếu dáng buồn ấy từ từ tiến lại gần nhà tôi, chẳng biết mục đích là gì. Tò mò, tôi thò đầu ra nói.

                      Vừa bước vào cửa, anh ta nói với chồng tôi, với khuôn mặt phờ phạc, cằm cụp xuống:

                      – Cô thật tuyệt vời, cô giáo!

                      Chà, anh ấy ở đây để nói về những chú chó mà anh ấy yêu quý như vàng. Ông lão không khỏi ngạc nhiên hỏi:

                      – Bạn đã bán chưa?

                      Xem Thêm : Cấu trúc câu hỏi và trả lời về bạn làm gì vào thời gian rảnh rỗi? | VOCA.VN

                      – Ừ, tao bán rồi.

                      Anh nói với vẻ mặt buồn bã, vẻ mặt vui vẻ nhưng trong lòng lại đau đớn. Anh cười, rất lạ, như thể anh đang cười. Nước mắt anh trào ra, chứa đầy đau đớn. Ông nội tiếc hùi hụi rót cho ông một ly rượu rồi hỏi:

                      – Vậy là nó bị bắt à?

                      Câu hỏi này có thể đã vô tình chạm đến vết thương lòng mà Crane đang cố chôn vùi. Anh bắt đầu khóc, anh khóc như một đứa trẻ, anh chưa bao giờ khóc trước đây. Nước mắt hòa cùng nỗi đau khiến tim ông lão thắt lại, mỗi lúc một đau. Những giọt nước mắt ấy tưởng chừng như không có ở tuổi ông, nhưng lại rơi vì lừa được một con chó, ông nghẹn ngào nói:

                      – Mẹ kiếp… thầy! …nó không biết gì cả. Vừa nghe tiếng gọi về ăn cơm, nó vội ngoe nguẩy đuôi quay lại. Trong lúc ăn, gã thối tha từ phía sau đè lên người cậu bé, loay hoay một lúc mới trói được 4 chân cậu lại. Cái giống đó cũng khôn lắm, biết bị bắt cũng không nói lời nào, chỉ ậm ừ vài câu, như trách tôi đã tệ bạc với nó như vậy. Cô giáo! Ngay cả tôi cũng không hiểu tại sao mình lại bắt nạt một con chó dã man như vậy và phản bội người bạn tốt duy nhất của mình ở tuổi này. Tôi cảm thấy rất tiếc! Ông lão vừa nói vừa vỗ ngực, dòng nước mát lạnh cứ thế rơi xuống khuôn mặt xương xẩu của ông. Lão tự hành hạ mình bằng nước mắt để thỏa mãn nỗi đau dâng trào trong lòng. Nhìn thấy anh như vậy, ông nội cảm thấy rất buồn, ôm anh cùng khóc, thật tội nghiệp cho Crane!

                      Người ngoài có thể cho rằng anh không bình thường, nếu anh không khóc vì anh đau khổ thì sẽ không ai khóc vì anh bán chó. Bản thân tôi cũng từng nghĩ ông già rồi, bạc bẽo, tiền không tiêu, ruộng không bán, chó không giết… Giờ hiểu ra, tôi thấy thương cho hoàn cảnh của ông… Vợ ông mất sớm, nhà nghèo, con trai không lấy được vợ, đứa con trai độc nhất đi làm cao su khổ sở, không biết bao giờ mới về. Ông lão phải sống một mình với con chó như một kỷ niệm do đứa con trai để lại, và ông lão nên được gọi là “cậu vàng, cô ngọc”. Nhưng vì muốn giữ lại mảnh vườn cho con cháu, ông lão đành ngậm ngùi bán đi, dù lòng đau như cắt. Không biết khi nào cậu vàng chết, hạc sẽ sống ra sao trong quãng đời còn lại, ai sẽ ở bên khi nhớ con, ai sẽ ở bên khi ốm đau? Càng nghĩ về điều đó, tôi càng cảm thấy có lỗi với anh ấy. Tôi giật mình khi mười hai giờ trưa, và tôi phải tiếp tục nấu ăn. Crane và chồng tôi vẫn đang trò chuyện trên lầu.

                      Lão Hạc thật tội nghiệp, có tấm lòng thương con, thương vật như thương mình. Thật là một sự trớ trêu của cuộc đời khi buộc con người phải sống trong đau đớn và chậm trễ như vậy. Còn thầy, cũng sống bần hàn. Tuy nhiên, anh ta có một tâm hồn rộng lớn, mặc dù anh ta trẻ hơn nhiều so với Lão He, nhưng khi nghe ông già nói, anh ta vẫn lắng nghe ông già và chia sẻ với ông già, anh ta không phàn nàn gì, mà còn tỏ ra rất lịch sự và tôn trọng Thái độ. Trọng lão hạc.

                      Sau khi đọc truyện ngắn của Nam Tào, đoạn He Lai báo cáo với cô giáo về việc bán chó đã để lại cho tôi những cảm xúc khó tả, khiến tôi hiểu và cảm nhận được nỗi đau của He Lai và những người nông dân. Những người trong quá khứ đã phải trải qua điều đó, họ phải sống trong cảnh nghèo khổ và bị khinh bỉ một cách đáng thương. Đây là trích dẫn yêu thích của tôi.

                      Kể lại chuyện lão Hạc bán chó – văn mẫu 9

                      Thời gian trôi nhanh, những khó khăn trong quá khứ đã là quá khứ. Tuy nhiên, mỗi khi đứa cháu gái 14 tuổi của tôi tò mò hỏi về câu chuyện con hạc trong sách giáo khoa của cháu, tôi không khỏi xúc động. Sáng nay, cô ấy vô tình hỏi tôi về việc cẩu bán chó. Câu chuyện ngày hôm đó hiện về trong trí nhớ của tôi.

                      Hồi đó dân chưa được học, mọi công việc giấy tờ đều giao cho thầy. Nhà thầy tôi là chỗ quen biết nên tôi thường nhờ thầy giúp đỡ. Lúc đó tôi mới 7 tuổi. Một hôm thầy gọi điện nhờ thầy viết đơn xin cho em gái tôi đi làm ở đâu đó. Tôi chạy đi, nghĩ đến việc hỏi anh ấy về bài thơ mà tôi đã lấy trộm ngày hôm qua.

                      Tôi đến nhà thầy một lúc, đang nghe thầy giải thích thì thấy một con sếu từ ngoài ngõ đi vào. Tôi nhìn dáng đi của ông cụ mà chợt thấy thương ông vô cùng. Crane là một lão nông nghèo vợ mất, ông sống một mình với chú chó vàng làm bạn. Con trai ông lão bỏ làng đi đồn điền cao su vì không cưới được vợ. Anh ấy đi làm thuê và bị bệnh nặng, tôi hiếm khi gặp anh ấy. Ông già kiệt sức và kiệt sức. Tôi biết thầy đã nói nhiều với thầy nên chào rồi chạy vào bếp với vợ thầy.

                      Tôi lễ phép chào thầy, rồi ngồi đó, nghiền ngẫm những câu thơ vừa rồi, lắng nghe câu chuyện của hai người họ. Tôi nghe lão Hạc nói:

                      – Cậu vàng mất rồi anh ạ!

                      – Anh bán hả? Nghe giáo viên trả lời

                      – HẾT HÀNG! Họ vừa bị bắt.

                      Nghe đến đây, tôi giật mình liếc qua cánh cửa khép hờ, không tin nổi là anh bán vàng. Làm sao có khả năng hắn là con ruột của mình? Nhưng nhìn nét mặt anh, tôi chợt hiểu ra. Crane cố tỏ ra vui vẻ. Nhưng trông anh như đang cười, và đôi mắt anh ươn ướt.

                      – Thế là nó bị bắt à? Cô giáo vỗ vai ông lão và hỏi.

                      Qua khe hở, tôi thấy gương mặt anh bỗng nhăn lại, những nếp nhăn siết lại, ép nước mắt tuôn rơi. Đầu anh ta nghiêng sang một bên, và miệng anh ta nhỏ như một đứa trẻ. Tôi đã khóc…

                      —Chết tiệt… giáo viên! Nó không biết gì cả! Vừa thấy tôi kêu là nó chạy lại ngay, vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi cho nó ăn cơm. Anh ta đang ăn thì con chuột nhảy vào nhà, ngay sau anh ta, tóm lấy hai chân sau và lật ngược anh ta. Thế này thì thằng thối và con kebab, hai người giằng co một lúc mà trói cả bốn chân nó lại. Lúc đó anh mới biết mình đã chết! cái này! Thầy ơi! Giống gì nó khôn! Nó cứ làm như vậy, như thể mắng mỏ tôi, nó ậm ừ và nhìn tôi, như thể nói với tôi: A! Ông già xấu xa! Tôi sống với anh ta như vậy mà anh ta lại đối xử với tôi thế này sao? “. Thì ra ta mới một tuổi còn nói dối chó, hắn không ngờ ta lại có lòng nói dối hắn!

                      Giọng ông lão run run, không kìm được xen lẫn tiếng khóc. Trước khi biết điều đó, tôi cũng thấy lòng nặng trĩu. Mấy hôm trước, tôi còn thấy chiếc vàng treo trước cửa nhà ông cụ. Tôi chắc rằng anh ấy rất buồn.

                      Giọng thầy lại cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi:

                      – Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng tôi không biết! Ai nuôi chó mà không bán, không giết? Nếu chúng ta giết nó, chúng ta sẽ chuyển hóa nó thành một kiếp sống khác, để nó có một kiếp sống khác.

                      Lão Hạc cay đắng nói:

                      – Thầy nói đúng! Đời chó là khổ, thôi làm kiếp người đi, biết đâu sẽ sướng hơn một chút… đời người như tôi…

                      – Đời người là thế đấy ông già! Bạn có nghĩ rằng chúng ta hạnh phúc hơn?

                      -Thì không biết kiếp người là khổ, phải sống thế nào cho sướng

                      Hai người họ đến rồi đi, một câu nói cũng không hiểu, chỉ thấy thương Lão Hạc. Không lâu sau, tôi nghe thầy nhẹ nhàng:

                      – Trên đời này làm gì có hạnh phúc thật, nhưng có được cái cảm giác như vậy cũng hay: ngồi đây chơi, bây giờ mẹ đi nấu khoai, pha nồi chè đặc, mẹ con ăn khoai. , uống trà, hút thuốc Hút tẩu… hay đấy.

                      – Vâng! Cô giáo nói đúng! Đối với chúng tôi, đây là niềm hạnh phúc.

                      Sau đó, giáo viên và con sếu nói điều gì đó, nhưng tôi không làm theo. Trong thâm tâm tôi chỉ bâng khuâng về câu chuyện lão Hạc. Mẹ phải sống cuộc đời vất vả khi tuổi già vẫn mòn mỏi đợi con trở về.

                      Đột nhiên, anh chọn ra đi. Lúc đó tôi mới thấu hiểu cuộc sống cơ cực của ông và biết bao người nông dân lúc bấy giờ. Đã nhiều năm trôi qua kể từ câu chuyện lão Hạc bán chó nhưng hình ảnh người nông dân có tâm và có lòng tự trọng vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí tôi.

                      Kể lại chuyện lão Hạc bán chó – Văn mẫu 10

                      Thấy đàn sếu bay tới, tôi đang chơi với con cô giáo. Bị bệnh hai tháng mười tám ngày, lưng lão Hạc ngày càng gù, giả làm cái bóng, phình to đến đáng thương.

                      Sáng hôm ấy, anh lại đến nhà thầy. Lần đầu gặp thầy, thầy nói ngay:

                      – Cậu vàng mất rồi anh ạ!

                      Nghe thầy ngạc nhiên, Thầy đau đớn nói:

                      – HẾT HÀNG! Họ vừa bị bắt.

                      Ông lão khẽ thở dài. Đôi mắt anh đẫm lệ, và anh mỉm cười như một ngôi đền. Cô giáo gần như sững sờ, ngượng ngùng nhìn con hạc, hỏi có chuyện gì không:

                      – Vậy là anh cũng bắt được cậu vàng à?

                      Thối và xiên thịt đứng đằng sau cánh cửa. Khi cậu vàng trong vườn nghe tiếng tôi kêu, nó cũng chạy lại vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi đưa cơm cho anh ấy và anh ấy ăn rất ngon lành. Đột nhiên, Chuanzi và Thối từ sau tấm chiếu lao ra và tóm lấy hai chân sau đang hếch lên màu vàng của nó. Trong tích tắc, cả hai đã trói cả bốn chân anh lại. Lúc đó anh mới biết mình đã chết. Anh ta sùi bọt mép và rên rỉ, nghe thật thảm hại. Cậu áo vàng cứ nhìn tôi với ánh mắt thẫn thờ, vừa cầu cứu vừa trách móc: “Ôi! Lão già khốn nạn! Tỏi sống với lão bao nhiêu năm rồi mà giờ lão vẫn đối xử với mình thế này sao?”. Thầy ơi con buồn quá, khổ quá! Cho nên ta đã một tuổi rồi, còn lừa chó, hắn không ngờ ta lại có tâm lừa hắn!

                      Vẻ mặt ông lão đột nhiên vặn vẹo. Ông già đang khóc. Mái tóc bạc trắng mượt mà, đầu chúi sang một bên, miệng chúm chím như miệng trẻ thơ.

                      Ông giáo run run, khẽ nắm lấy tay lão Hạc, nắm lấy vai lão, đỡ lão ngồi xuống chiếu rồi an ủi người bạn già tội nghiệp:

                      – Nghĩ thế thôi chứ nó có hiểu gì đâu! Hắn bán vàng cho Xuyên Xuyên, mạng của con ngươi là do tên thối tha này!

                      Đôi mắt nhăn nheo ươn ướt, Anh cay đắng nhìn thầy nói:

                      – Thầy nói đúng! Kiếp chó là kiếp khổ, rồi ta làm kiếp người, có khi sướng hơn một chút… như kiếp người như ta! …

                      Cô giáo rất buồn. Hai bà hàng xóm lặng lẽ nhìn nhau khóc nức nở. Nhìn hạc và nghe ông giáo kể chuyện mà lòng tôi chùng xuống, nghĩ đến cuộc đời của ông lão, tội nghiệp và cô độc.

                      Kể lại chuyện Hạc kể chuyện bán chó-mẫu 11

                      Tôi năm nay đã ngoài 70 tuổi, nhưng mỗi lần nghe cháu hỏi chuyện xưa thuở còn thơ đã chứng kiến ​​ngày giặc Pháp đánh chiếm, câu chuyện lão Hạc trong SGK ngữ văn 8 tôi biết đó là sự thật, Lòng tôi tràn đầy kỷ niệm về những người hàng xóm cũ của tôi. Đó là nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn Nam Cao. Ông cụ kể cho tôi nghe chuyện bán chó cho cậu chủ nhỏ, những ký ức lúc đó cứ hiện về trong đầu tôi.

                      Ngày ấy tôi mười tuổi, xã hội loạn lạc, nay đánh nhau chỗ này, mai thấy tây đánh nọ. Cô giáo thứ hai dạy chúng tôi lớp hai ở trường làng bên cạnh phải cho chúng tôi nghỉ. Chẳng hiểu sao, thấy có người tung tin đồn thầy ghét Tây, coi trường đã chán nên thầy cho chúng tôi nghỉ.

                      Hàng ngày, cô giáo vẫn đến nhà Lão Hạc nói chuyện với ông lão. Khi tôi giúp anh lau nhà, khi tôi chơi với con chó vàng, tôi ở gần anh hay đi đi lại lại. Không ngờ câu chuyện có thật về con sếu lại được thầy viết thành một câu chuyện cảm động như vậy. Tôi đã chứng kiến ​​cảnh Xianhe bảo cô giáo bán con chó.

                      Không phải hôm đó, tôi giúp anh nhặt một đống khoai tây và hỏi anh những chữ Hán khó. Thấy hạc vào là thầy đang dạy học. Bóng dáng gầy gò của ông lão hôm nay trông đặc biệt ảm đạm. Vừa nhìn thấy người thầy thứ hai, anh liền báo cáo:

                      – Cậu vàng mất rồi anh ạ!

                      – Anh bán hả?

                      – HẾT HÀNG! Họ vừa bị bắt.

                      Con sếu cố làm ra vẻ vui mừng, nhưng tôi thấy nó đang cười mà mắt rưng rưng. Chắc sư phụ cũng chạnh lòng thương, ôm vai, vỗ về thương cảm. Tôi nhìn thấy đôi mắt của cô giáo Er và muốn khóc. Cô giáo hỏi con sếu:

                      – Anh ấy có bắt được không?

                      Vẻ mặt ông lão đột nhiên vặn vẹo. Những nếp nhăn ép vào nhau ép nước mắt chảy xuống. Đầu anh ta nghiêng sang một bên, và miệng anh ta nhỏ như một đứa trẻ. Ông lão khóc…

                      —Chết tiệt… giáo viên! …anh ấy không biết gì cả! Vừa thấy tôi kêu, nó lập tức chạy lại vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi cho nó ăn cơm. Anh ta đang ăn, và người đàn ông thối rữa đang trốn trong nhà, ngay sau anh ta, và tóm lấy anh ta, treo ngược anh ta trên hai chân sau. Cứ thế này, nó bị thối và xiên, hai người quấn lấy nhau một lúc rồi trói bốn chân nó lại. Bây giờ nó biết mình đã chết! …Chào! cô giáo! Giống gì nó khôn! Anh nằm im như trách tôi, anh rên rỉ và nhìn tôi như muốn nói “Ôi! Thằng già khốn nạn! Tôi sống với nó thế này mà nó lại đối xử với tôi thế này?”. Thì ra ta mới một tuổi còn nói dối chó, hắn không ngờ ta lại có lòng nói dối hắn!

                      Người thầy thứ hai an ủi:

                      – Tôi nghĩ vậy, nhưng nó chẳng hiểu gì cả! Ai nuôi chó không bán, không giết! Nếu chúng ta giết nó, chúng ta tái sinh nó. Thay đổi một cuộc sống và biến nó thành một cuộc sống khác.

                      Lão Hạc cay đắng nói:

                      – Thầy nói đúng! Kiếp chó là kiếp khổ, ta làm kiếp người, có lẽ sẽ sướng hơn một chút… kiếp người như ta! …

                      Lời nói của thầy làm tôi rất buồn, thầy thứ hai hạ giọng:

                      – Đời người là thế đấy ông già! bạn có nghĩ rằng tôi hạnh phúc hơn

                      -Vậy thì không biết kiếp người là khổ thì phải sống thế nào cho sướng đây?

                      Anh cười và ho. Thầy tôi vỗ nhẹ vào bờ vai gầy guộc của ông lão, ôn tồn nói:

                      – Không có hạnh phúc thực sự, chỉ có hạnh phúc là thế này: Bây giờ ông nội ngồi chơi, tôi nấu khoai lang, pha ấm chè tươi đặc, con ăn khoai, uống trà, rồi hút tẩu.. .vui lắm .

                      – Vâng! Ông già dậy đi! Đối với chúng tôi, đây là niềm hạnh phúc.

                      Khi ông già nói điều này, ông lại cười. Tiếng cười gượng gạo nhưng nghe cũng tử tế, tôi tái mặt đứng dậy:

                      – Để tôi nấu khoai cho.

                      – Dạ, nấu cho thầy ăn, nhặt củ to đó, để thầy đun nước cho thầy ăn. – Thầy tôi nhắc nhở.

                      – Đùa thôi, nhưng thầy hẹn hôm khác… Crane ngập ngừng.

                      – Hẹn kiếp sau… Đừng bao giờ tắt niềm vui, chỉ cần ngồi đây.

                      Tôi muốn luộc khoai tây. Nhị sư phụ và Lão Hạc ngồi cùng nhau trò chuyện rất lâu, sư phụ tôi là người nói nhiều và ân cần, Lão Hạc cũng hay tâm sự và chia sẻ.

                      Vừa nấu khoai vừa nghĩ đến đàn sếu. Tôi thương ông, một ông già neo đơn nhưng ai cũng quý ông vì ông sống lương thiện, nhân hậu. Tôi biết anh ấy yêu số vàng của mình vì đó là vật kỷ niệm của con trai anh ấy. Tôi biết anh ấy làm thế vì anh ấy nghèo.

                      60 năm đã trôi qua, đất nước đổi thay chế độ, lão hạc không còn, đời sống người nông dân ngày nay đã khác. Nhưng hình ảnh Cẩu khổ sở bán chó cứ in đậm trong tâm trí tôi. Đó là ký ức về một thời dân tộc đau khổ mà người nông dân phải chịu nhiều thiệt thòi nhất. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh đó, tôi hiểu hơn về họ, tình thương của thầy tôi đối với những con người cùng khổ, sự cá tính và vẻ đẹp của những người nông dân.

                      Kể chuyện cẩu bán chó-mẫu 12

                      Tôi tên là Nguyễn Văn Giáp. Tôi là hàng xóm của Thầy và Hạc. Một hôm, đi ngang qua nhà thầy, anh tình cờ nghe được cuộc nói chuyện giữa Xiahe và thầy. Cẩu kể với ông giáo chuyện bán chó.

                      Khi tôi chưa nghe câu chuyện về con hạc, trong mắt tôi nó chỉ là một người bình thường, vị tha, giàu có nhưng không ăn, ngu ngốc. Nhưng sau khi nghe những gì anh ấy nói với giáo viên, thái độ của tôi đã thay đổi hoàn toàn. Hôm ấy, ngoài cửa, tôi nghe tiếng ông cụ khóc lớn: “Thầy ơi, thầy mất rồi!”.

                      Cô giáo ngạc nhiên hỏi:

                      -Bạn đã bán?

                      Anh ấy trả lời:

                      – ĐÃ BÁN! Họ vừa bị bắt.

                      Tuy nhiên, có một nỗi buồn sâu sắc trong bốn từ “chương trình lớn”. Giáo viên yêu cầu Crane vào và ngồi xuống. Nhà của Laohe đơn giản, nhà của giáo viên cũng không thua kém, trong nhà chỉ có một vài đồ đạc cũ đơn giản. Cả hai ngồi trên một chiếc ghế “cót két” và nói chuyện. Dù buồn nhưng cậu vẫn cố gắng giả vờ vui trước mặt thầy nhưng cảm xúc vẫn dâng trào. Ông lão cười như mếu, trong mắt rưng rưng. Lúc này, tôi nghe thấy giọng nói an ủi của cô giáo. Cô giáo bây giờ cũng rất tiếc cho con hạc. Anh ta không còn tiếc năm cuốn sách của mình, nhưng giáo viên tiếc cho anh ta. Nhìn mặt ông giáo, chắc ông cũng chạnh lòng thương cho số phận éo le này, chỉ muốn ôm lấy lão Hạc mà khóc thảm thiết, vì nghèo mà phải miễn cưỡng bán đi những thứ mà ông nâng niu. Lão Hạc bán con chó vàng, kỷ vật duy nhất của người con để lại mà lòng đau xót. Nỗi đau của anh tăng lên, và đột nhiên khuôn mặt anh nhăn lại. Nếp nhăn tập hợp lại với nhau và ép nước mắt chảy xuống. Đầu anh ta nghiêng sang một bên, và miệng anh ta nhỏ như một đứa trẻ. Ông già đang khóc… trông ông bây giờ thật tội nghiệp. Ông già dường như đang tự hành hạ mình, ông ta có dã tâm bắt nạt con chó. Lao He nói với giáo viên về quá trình Jin Tong bị bắt. Trong khi nói chuyện, tôi nghe thấy Crane tự mắng mình rằng: “A! Lão già xấu xa! Lão già như tuổi đầu mà còn lừa được con chó nữa”. đau buồn khi anh ấy nói chuyện. Thấy Lão Hạc khổ sở như vậy, cô giáo vỗ vai lão Hạc an ủi:

                      – Tôi nghĩ vậy, nhưng nó chẳng hiểu gì cả! Ai nuôi chó không giết thịt. Nếu ta giết nó, ta sẽ đầu thai cho nó, và để nó làm kiếp khác đầu thai.

                      Câu trả lời chua ngoa của Sếu:

                      -Thầy nói đúng. Đời một con chó là một đời khốn khổ, và chúng ta biến nó thành một kiếp người, có thể hạnh phúc hơn một chút… một kiếp người như tôi.

                      Lời nói của lão Hạc đầy cay đắng, phẫn uất trước số phận éo le này. Tôi nghe xong không khỏi bùi ngùi, ân hận. Cô giáo không biết nói gì chỉ nhìn con sếu với vẻ thông cảm. Vì hoàn cảnh của ông giáo cũng chẳng khá hơn Lão Hạc là bao: “Ông tưởng tôi sung sướng sao?”. Một lời nói ấy trở thành lời tiên tri: “Đời người còn khổ, làm sao có được hạnh phúc đích thực?”. Cuối cùng, thầy trò hạc nghĩ rằng không có cuộc sống hạnh phúc, chỉ có ngồi bên nhau — hàng xóm, cùng chết, ăn khoai uống trà, vui, rất vui. Cô giáo nắm lấy đôi vai gầy guộc của Cẩu an ủi cho quên đi cơn đau.

                      Sau khi nghe câu chuyện về lão hạc bán chó, em thấy lão là một người trọng tình nghĩa, sống thủy chung và có một trái tim chứa chan tình yêu thương sâu sắc. Tôi dần bắt đầu nghĩ khác về anh.

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Related Articles

Back to top button