Hỏi Đáp

Hầu trời – Tản Đà | Tác giả – Tác phẩm lớp 11 – Loigiaihay.com

Haầu trời

Hai. Công việc

1. Nghiên cứu chung

A. Nguồn gốc và hoàn cảnh ra đời

– Vẫn đang chiếu tập (1921)

– Bài thơ này ra đời vào thời điểm chủ nghĩa lãng mạn đã khá nổi bật trên văn đàn đương thời. Xã hội thuộc địa nửa phong kiến ​​bị giam cầm, hoang tàn, đầy cảnh bất công, đau thương…

Bố cục

– Phần 1: Giới thiệu về câu chuyện, từ “Last Night…Weird”

– Phần 2: “Thần Tiên…chợ Trời”: Nhà thơ đọc thơ cho trời và tiên.

<3

Nội dung

Bài thơ bộc lộ một nhân cách sang trọng, phóng túng và có ý thức rất cao về tài năng, giá trị đích thực của nàng và khát vọng khẳng định mình trong cuộc sống.

2. Tìm hiểu thêm

A. Giới thiệu câu chuyện

– Tập truyện “Đêm qua”: Gợi khoảng khắc yên ả, tĩnh lặng.

– Chuyện mơ về xứ thần tiên (tiết 4).

– Nhân vật trữ tình là tác giả, là tâm trạng “buông xuôi”

– Thủ pháp nghệ thuật: Nhấn mạnh quan niệm tình cảm của nhà thơ.

+ Điệp từ “True”: Thể hiện sự bàng hoàng.

+Câu cảm thán dường như đảo ngược vấn đề: mộng và tỉnh, giả và thực.

+ câu khẳng định

– Đoạn mở đầu trên gợi cho người đọc những câu thơ tứ tuyệt lãng mạn nhưng xúc động là có thật. Tác giả muốn người đọc cảm nhận được “linh hồn xương cốt” trong mơ mà tỉnh trong mơ, trống rỗng nhưng có thật. Đi thẳng vào vấn đề theo cách đặt câu hỏi, khơi gợi sự tò mò của người đọc và làm cho câu chuyện trở nên hấp dẫn.

Xem Thêm : Nhìn về vốn văn hóa dân tộc – Trần Đình Hượu – Loigiaihay.com

<3 Một cách độc đáo và lôi cuốn, khiến cho câu chuyện mà tác giả sắp kể trở nên hấp dẫn và lôi cuốn.

Nhà thơ hát cho nàng tiên nghe

* Thái độ đọc thơ và cách nói của nhà thơ về tác phẩm:

– Nhà thơ đọc với tâm trạng vô cùng hào hứng, thích thú và đôi chút tự hào:

Đọc qua các câu thơ, hoàn thành lý thuyết và trò chơi

<3

– Nhà thơ kể lại chi tiết công việc của mình:

“Hai tập lý luận về tình yêu, hai mảnh tình yêu, cũng có cổ tích, mộng và tiểu thuyết…”

– Giọng đọc: Đa dạng, hóm hỉnh, tự mãn, pha chút tự đắc.

→ Đoạn thơ này cho thấy nhà thơ rất ý thức về tài thơ của mình, đồng thời cũng là một người mạnh dạn, không gò bó, dám tôn trọng cái “tôi” cá nhân của mình. Anh ta ngửa mặt lên trời để khẳng định tài năng của mình, và anh ta cũng rất “ngu”. Đây chính là ước vọng chân thành sâu thẳm trong lòng nhà thơ.

* Thái độ của người nghe: Cảm phục tài thơ của tác giả

– Thái độ trời cho: Khen, khen rất nhiệt tình: “Văn hay quá”, “Văn xuôi trên đời chắc ít lắm”, “Văn như sao băng”…

– Thái độ của các nàng tiên: cảm động, thán phục, ngưỡng mộ… “Lòng rộng, thè lưỡi”…

– Nghệ thuật so sánh đã làm nổi bật vẻ đẹp từ ngôn ngữ thơ đến thần thái, tâm hồn nhà thơ.

→Toàn bài thơ lãng mạn, thể hiện tư tưởng thoát ly cuộc đời.

Nhà thơ nói với trời

*Nhà thơ kể về hoàn cảnh của mình

– Nhà thơ nêu tên, quê quán:

Tôi có cậu con trai tên Xiao, họ Nguyễn, đến từ Châu Á, về thế giới, sông lớn núi non Việt Nam

– Trong văn học, thể hiện tên tuổi của mình bằng văn bản là một cách khẳng định cái tôi cá nhân.

– Nhà thơ nói đến cuộc đời: đó là cuộc sống cơ cực, nghèo khó, địa vị của nhà văn bị hạ thấp, khinh miệt. Ở trần gian không tìm được linh hồn nên đành phải lên thiên đàng để thỏa nỗi lòng.

Tôi xin lỗi, hoàn cảnh của tôi thực sự tồi tệ, và không có văn học rẻ tiền trên thế giới như một con vịt không đủ tiền để làm việc quanh năm

Xem Thêm : Tất tần tật về quy tắc chính tả và cách dùng dấu câu trong tiếng Việt

Đó cũng là hiện thực đời sống xã hội của người nghệ sĩ lúc bấy giờ, một cuộc sống cơ cực, địa vị rẻ mạt, cơm không đủ ăn.

→ Qua bài thơ này, tác giả cho người đọc thấy bức tranh cuộc sống chân thực và cảm động của chính ông và nhiều nhà văn, nhà thơ khác.

→ Cảm hứng hiện thực xuyên suốt cả bài thơ.

*Trách nhiệm và tâm nguyện của nhà thơ

– Sứ Mệnh Thiêng Liêng: Áp đảo.

+ Phi vụ trên chứng tỏ da là người lãng mạn chứ không phải sống hết mình.

+ Anh luôn ý thức được nghĩa vụ và trách nhiệm của mình đối với cuộc sống để mang lại cuộc sống hạnh phúc hơn.

+ Đây cũng là một cách thể hiện mình trước.

– Nhà thơ khao khát được gánh vác những gánh nặng của cuộc đời

→ Có thể nói, chất lãng mạn và chất hiện thực gắn bó chặt chẽ với nhau trong thơ ca dân gian.

*Nhân cách và tâm hồn nhà thơ

– Một người có tính cách rất ngớ ngẩn: Thế gian coi thường Satan tài giỏi khoe trên trời.

——Một người rất tự giác và dám tự khen mình. Đó không phải là niềm tự hào, đó là sự hiểu biết về bản thân về tài năng thực sự của bạn.

—Giọng hào hứng, phấn khởi, tự hào.

Giá trị nội dung

– Bài thơ này thể hiện cái tôi cá nhân kiêu hãnh, tự phụ, tự phụ và cái tôi cô đơn, ưu tư trước thời đại.

——Có thể thấy nhà thơ đã tìm ra hướng tự khẳng định đúng đắn.

Giá trị nghệ thuật

– Lối kể chuyện hóm hỉnh, duyên dáng, lôi cuốn.

– Ngôn ngữ thơ chắt lọc, gợi cảm, không cách điệu, truyền thống.

– Tác giả vừa là người kể chuyện, vừa là nhân vật chính.

– Cảm xúc được thể hiện tự do, tự nhiên và phóng khoáng.

– Thể thơ của câu thơ này rất tự do…

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Related Articles

Back to top button