Hỏi Đáp

Bình giảng đoạn thơ: “Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ

Nhớ bản sương giăng nhớ đèo mây phủ

Nếu Huyền là một nhà thơ triết học. Chế Lan Viên là một tiếng lạ đậm chất trí tuệ với yếu tố mượt mà, giai điệu trữ tình sâu lắng. Nhà phê bình văn học Ruan Dengmeng từng nhận xét: “Shi Lanlan là một mỹ nhân. Nhưng anh ấy đeo quá nhiều trang sức khiến người ta khó đến gần. Mọi người không thể nhìn thấy vẻ đẹp bên trong của nó, và chỉ một số ít người có thể chạm vào nó. , đầy chất triết lý, tư tưởng.”

Ca khúc đò đưa có thể nói là một khúc tình ca với tấm lòng hướng về cội nguồn biến thành “Hồn ta ở tây bắc mà bâng khuâng”. Đặc biệt là bài thơ đó:

Nhớ bản sương, nhớ đèo mây

Tình yêu làm cho quê hương trở nên xa lạ.

Chỉ ở Tây Bắc mới có “bản sương giăng”, có “đèo mây phủ”

Từ năm 1955 đến năm 1964, cùng với Nguyễn Khải, Nguyễn Duẩn và Đỗ Hoài, Chế Lan Văn tỉnh dậy từ cuộc đời “Nửa đời”, “Thoát xác” và “Theo gió trăng ngủ cùng các vì sao”, hòa mình vào nhịp sống chung của dân tộc trong những ngày đầu dựng nước, nhà thơ ý thức rõ trách nhiệm của một người cầm bút, hướng đến cuộc sống mới bằng trái tim khao khát mãnh liệt trong bài ca đò đưa.

Cùng với nỗi nhớ nhung, khát khao về Tây Bắc kỳ vĩ: “Thánh địa núi rừng anh hùng”, ký ức về ngày giao hữu Quốc quân lại sống dậy trong tâm trí tác giả. Nhà thơ nhớ “cảm hóa anh em”, “dụ dỗ anh em”, nhớ rằng: “năm ấy lũ trẻ dậy lâu”. Những con người được hiện ra trong ánh hào quang ấm áp của tình máu thịt, đó là người anh “sửa áo nâu cho đời”, và người mẹ “báng tóc bạc trắng” – hết lòng che chở cho tác giả. trái tim con người!

Có lẽ ta thấy được tình cảm sâu sắc của nhà thơ đối với con người chứ không phải với Tây Bắc.

Nhớ bản sương, nhớ đèo mây

Không có tình yêu trong trái tim.

Vẫn giai điệu rất quen thuộc đầy da diết và suy tư, lời thơ tưởng chừng xa lạ nhưng vẫn đầy nỗi nhớ Tây Bắc. Đúng vậy, chỉ có ở phía tây bắc mới có “tấm sương mù” và “đèo yungai”. Sự khái quát của nỗi nhớ bằng những hình ảnh cụ thể của những người mẹ, người anh, người chị xa lạ nhưng gần gũi bỗng nhân lên thành sự thật:

Khi tôi ở, đó chỉ là một nơi để ở

Khi đáp xuống đất, chúng ta đột nhiên trở thành linh hồn.

Có lẽ trong sự thật của cuộc sống hàng ngày, đây là sự thật đơn giản và sâu sắc nhất. Nhẹ như hư không”, hình ảnh thơ ở phần trước đã đi từ cảm xúc đến suy nghĩ. Tác giả đã thăng hoa từ nỗi nhớ quê hương trần thế đến khát khao. Ranh giới giữa cảm và nghĩ được vượt qua một cách nhẹ nhàng làm cho đoạn thơ này vừa gợi cảm, vừa sâu lắng. sâu sắc” (Hà Minh Đức).

Quả thật, đoạn thơ trên có một cái gì đó rất mơ hồ, mơ hồ như một trái chín đỏ lấp ló trong vườn xanh, gợi cho ta bao nhiêu háo hức và suy nghĩ. Cũng như nhà thơ, người đọc dường như cũng có chung suy nghĩ về những miền đất đã mất, đã sống, nhớ những người “không đổ máu đào” nhưng “suốt đời nhớ nhung, nuôi dưỡng”. Chính sợi dây yêu thương đã làm hồi sinh vùng đất tưởng như không còn sự sống này:

Xem Thêm : Cách tải Zoom miễn phí phiên bản mới nhất để học trực tuyến

Khi tôi ở trên đất liền, đó chỉ là nơi đất sống.

<3

Khi chúng tôi đến mặt đất, nó trở nên hỗn loạn.

Viết hoài niệm, không chỉ Chế Lan Vien, Du You cũng đã sang Việt Nam với tấm lòng của người con phương xa:

Hãy nhớ rằng không có gì quan trọng hơn việc nhớ người thân của bạn

Trăng lên đỉnh núi, nắng chiếu sau lưng

Nhớ từng phiên bản khói sương

<3

Nhớ từng rừng trúc

Shaojian, Tianhe, Liquanman…

(Bắc Việt Nam)

Tây Bắc

Quen thuộc với phong cách hội họa của chủ nhân, các cảnh thường được miêu tả một cách gợi tình. Ông tả cảnh núi rừng Việt Bắc, như muốn khơi lại nỗi nhớ về quá khứ với núi rừng nơi chiến khu. Còn Chế Lan Vien, từ nỗi nhớ Tây Bắc kỳ vĩ, nhà thơ uyên bác đã đúc kết và tự mình nghiệm ra một sự thật rất riêng:

Khi tôi ở, đó chỉ là một nơi để ở

Khi đáp xuống đất, chúng ta đột nhiên trở thành linh hồn.

Vòng thơ cứ đều đều xuôi theo dòng suy nghĩ thì bị nỗi nhớ “bất chợt” dừng lại đột ngột. Nhà thơ dành tặng cả một bài thơ cho “họ”:

Bỗng nhớ em như mùa đông, nhớ cái lạnh

Xem Thêm : Cu + H2SO4 → CuSO4 + SO2 + H2O – Trường THPT Sóc Trăng

Tình ta như đóa hoa vàng

Như mùa xuân, lông chim trong rừng nhuốm màu xanh

Tình yêu làm cho quê hương trở nên xa lạ.

Câu thơ như một bản nhạc đệm lạ lùng xuyên suốt dòng suy nghĩ. Đúng, lạ ngay từ đầu :

Nhớ trời lạnh bỗng nhớ em như mùa đông.

Người ta thường dùng từ “bỗng dưng” để chỉ một sự việc xảy ra đột ngột, bất ngờ. Còn chữ “tôi” ở đây chỉ là “chợt nhớ em” chứ nỗi nhớ khá sâu: “đông về nhớ em da diết”. Câu này có vẻ phi logic, nhưng nó vẫn rất hợp logic của tình yêu. Ai đó đã nói “tình yêu thay đổi theo chức năng” có thể đúng! Nhà thơ đã thực hiện hàng loạt ẩn dụ cho tình yêu giữa anh và em như “đông về tưởng lạnh”, “hoa vàng cánh kiến”, “mùa xuân về rừng chim về xanh”. Giữa muôn vàn định nghĩa về tình yêu, phải chăng Longvien đang tìm một định nghĩa mới về tình yêu? Đây có phải là tình yêu không? Phải chăng nhà thơ định nghĩa tình yêu bằng những so sánh táo bạo đầy bất ngờ? Chính sự so sánh năng động này đã tạo ra giá trị mới trong vô số cách nghĩ về tình yêu. Kèm theo một bài thơ có vẻ ngớ ngẩn:

Nhớ trời lạnh bỗng nhớ em như mùa đông.

Nhưng rõ ràng câu thơ này có những so sánh gợi về bản chất cái lạnh giá của mùa đông. Trời lạnh cóng, đang là mùa đông lạnh giá, nhất là vùng Tây Bắc. Vì vậy, nếu tôi có bạn, tôi sẽ tìm thấy chính mình. Tôi sẽ không phải là tôi nếu không có bạn.

Ngoài ra, cái lạnh còn gợi lên nhu cầu của nhau:

Cái lạnh đầu mùa này bỏ anh, em lạnh

Đêm nay lạnh quá, chăn xẻ đôi

Biển lạnh che nửa người

Nửa mình che bên khoảng không.

Cuộc gặp gỡ bất ngờ sâu đậm đến mức chỉ có thể nhớ “bất chợt”, nhưng nỗi nhớ nhà như thật. Và khoảnh khắc “bất chợt” đó đã giúp họ tìm thấy nhau và tìm thấy chính mình. Trong mắt ta, tình yêu bỗng hiện lên lung linh sắc màu, giản dị mà thiêng liêng biết bao. Tiến sĩ Triết học luôn quên đi nỗi nhớ tình yêu:

Tình yêu làm cho quê hương trở nên xa lạ.

Giản dị mà sâu sắc quá, hóa ra trong tình yêu anh dành cho em còn có tình yêu quê hương. Và ta chợt nhận ra rằng càng yêu cái riêng tư bao nhiêu thì ta càng yêu đất nước bấy nhiêu.

Đến đây, ta chợt nhận ra vận động của bài thơ này rất đặc biệt, sông nào cũng về biển, bao giờ cảm hứng cũng chảy về con người, về quê hương.

Những bài thơ hay nhất là về tình yêu, về quê hương. Đặc biệt ở ca khúc Boat, có thể nói Cha Ran Wynn đã thể hiện được sự hồn nhiên, chân thành và tình cảm nghiêm túc bằng trí tưởng tượng phong phú, cũng như khả năng liên kết và sáng tạo táo bạo, bất ngờ, có thể nói là rất thành công.

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Related Articles

Back to top button