Hỏi Đáp

Phân tích 4 câu đầu bài Vội vàng – Hoatieu.vn

Phân tích 4 câu đầu bài vội vàng

Phân tích bốn câu đầu bài Vội vàng của nhà thơ Xuân Diệu đã đưa người đọc vào khung cảnh thiên nhiên tràn đầy sức xuân. Trong bài viết này, hoatieu xin chia sẻ dàn bài phân tích 4 câu đầu Vội vàng và bài văn mẫu viết vội 4 câu đầu, cảm nhận 4 câu đầu của bài viết. 4 câu viết nhanh, ngắn gọn và chi tiết, Giúp các bạn có thêm tài liệu tham khảo khi viết.

1. Phân tích dàn ý 4 câu đầu viết vội

1. Mở bài đăng

– Giới thiệu tác giả

-Giới thiệu phân tích 4 đoạn đầu của cói

2. Văn bản:

*Nhưng những khát khao lạ lùng và hai chữ “tôi” của mùa xuân diệu kỳ.

– Muốn “tắt nắng”, “buộc gió” để giữ lại những điều tốt đẹp nhất của đời người thì phải nhận ra sự quý giá và vẻ đẹp của nắng xuân, hương thơm của cỏ cây hoa lá.

– Sự xuất hiện của cái tôi đồi trụy thách thức cả vũ trụ hòa nhập với cái tôi trong sáng yêu thương, mang đến một hồn thơ xuân rất độc đáo.

*Hình ảnh thiên nhiên vào xuân:

– Nhà thơ cảm nhận mùa xuân qua nhiều giác quan, viết sinh động, logic.

– Điệp khúc “đây này…” gợi cho người đọc liên tưởng đến một khúc hát đầy thiết tha, tươi vui.

– Những bức tranh xuân huyền ảo về mùa xuân, gợi lên từ cảnh vật trần tục nhưng mang vẻ đẹp rực rỡ:

Hình ảnh ong bướm hút mật, màu sắc rực rỡ của các loài hoa đủ màu sắc và màu xanh tươi của đồng cỏ bổ sung cho nhau, sự mềm mại của “cành bông” sinh động, phồn thực và là bản “khúc tình ca” “tổ ấm vợ chồng” đẹp mê hồn.

p>

“Ánh sáng long lanh” gợi cho người đọc cảm giác về thứ ánh sáng dịu nhẹ tuyệt vời bao trùm cả không gian.

3. Kết luận:

Nêu cảm xúc cá nhân của bạn.

2. Phân tích nhanh 4 câu đầu của bài

Xem Thêm : Vẻ đẹp trữ tình của sông Đà siêu hay (11 Mẫu) – Văn 12

Xuân Điệp là một trong những nhà thơ trẻ nhất trong các nhà thơ mới, hồn thơ tiêu biểu cho tiếng nói thiết tha, yêu đời, yêu người và khát vọng giao tiếp mãnh liệt với đời. Những vần thơ về mùa xuân thật tinh tế, gợi cảm và độc đáo cả về chất liệu lẫn phong cách thơ. “Vội vàng” không chỉ là bài thơ nổi bật nhất trong tuyển tập – bài thơ đầu tiên mà Huyền Đế dâng tặng thiên hạ, mà còn là bài thơ hay nhất trong đời ông. Bài thơ vừa là dòng cảm xúc dâng trào, vừa là lời tuyên ngôn sống của một nhà thơ khát khao yêu đời. 4 dòng đầu là những đoạn thơ hay nhất thể hiện tình yêu và nhiệt huyết của nhà thơ đối với cuộc sống tươi đẹp trên trái đất.

Kể từ những dòng đầu xuân, nàng đã bộc lộ khát vọng mãnh liệt giữa đời không chút ngại ngần.

“Muốn dập tắt nắng thì màu không phai, muốn buộc gió thì hương không bay”.

Những ham muốn ngông cuồng và táo bạo đó phù hợp với tính cách của Chun Magic. Nhà thơ muốn “dập tắt nắng”, “gió mạnh”, vi phạm quy luật của đất trời, bởi mùa xuân mới nhận ra rằng không có gì đẹp đẽ lộng lẫy bằng nắng xuân, không có gì mát mẻ, sảng khoái hơn. hơn hương thơm của hoa cỏ trong gió xanh. Vì thế mà anh ân hận vô cùng, nếu mặt trời lặn, nếu gió thổi hương hoa bay đi, thì mùa xuân tươi đẹp sẽ đi về đâu – điều mà anh đã chờ đợi, khao khát và bền bỉ suốt cuộc đời? đầy nhiệt huyết và nghiêm túc.

Vì vậy, nhà thơ thể hiện khát vọng mãnh liệt được vi phạm quy luật nghiêm ngặt của tạo hóa, vượt qua tầm cao của trời đất, để lại cho đời những điều tốt đẹp, tốt đẹp nhất. Đó là bóng nắng dìu dịu tràn ngập sắc xuân, là hương thơm tuyệt vời của muôn hoa đua nở, tượng trưng cho cả một trời xuân bừng nở. Mà là Xuân Điệp cần phải “đóng nắng” và “buộc gió” để có thể ôm lấy họ, một mình thưởng thức, không nghĩ đến ai cho Juzi! Hoàng đế Xuân là một nhà thơ có trái tim “ích kỷ” lạ lùng như thế, vội vã trôi qua, tranh giành và khao khát sự quan tâm nhỏ nhoi của hậu thế, khiến người ta say mê mà không hề oán trách. . Có thể nói, trong bốn câu đầu ta thấy hai cái “tôi” rất thú vị, một cái tôi sang trọng, mạnh mẽ dám thách thức thiên nhiên, thách thức thế giới, thực hiện những hoài bão cá nhân. Bản ngã cũng ngây thơ, trẻ con, bốc đồng, với những tưởng tượng hoang dã, nhưng trẻ trung và tràn đầy năng lượng. Sự kết hợp của hai cái tôi tưởng như độc lập này đã tạo cho nhà thơ một bức chân dung độc đáo và thêm một màu sắc riêng cho thế giới thơ ca đầy tài năng này.

Tình yêu thiên nhiên là tình cảm muôn thuở của người nghệ sĩ, cũng giống như cảm giác về mùa xuân diệu kỳ – “nhà thơ mới nhất” (hoài thanh) rất lạ. Dường như mọi giác quan của nhà thơ đều run lên để đón nhận mọi âm thanh, mọi màu sắc, vạn vật hữu hình và vô hình xung quanh. Từ ý chí đến hành động, ý chí vẫn tồn tại và vui sống mãi mãi. Có thể thấy tác giả đang tràn đầy nhiệt huyết với cuộc sống khi mùa xuân đến.

3. Hiểu 4 câu đầu của bài “Nhanh lên”

Mỗi nhà thơ đến với văn đàn đều có một dấu ấn riêng, một đôi mắt mới để ghi dấu ấn trong lòng người đọc. Đó là những chàng trai trẻ mắt xanh dịu dàng ôm lấy vẻ đẹp của thế giới và mang theo trái tim và dòng máu nóng của họ cho cuộc sống. Khổ thơ đầu vội vàng mang linh hồn ấy.

“Tôi đi tắt nắng

Không phai màu

Tôi muốn buộc gió

Đừng để hương trôi đi. “

Dường như tâm hồn thơ trẻ trung đầy sức sống của Huyền Diệu đã biến những vần thơ thành một dòng suối tuôn chảy ngôn từ, nhưng không chỉ vậy, Huyền Diệu còn muốn chiếm đoạt quyền tác giả, biến nhân gian thành một bữa tiệc thơm. Khát vọng mãnh liệt này xuất phát từ tình yêu cháy bỏng dành cho thế giới, và tôi muốn nâng cốc chúc mừng thiên nhiên bằng cả một túi rượu. Với sự diệu kỳ của mùa xuân, nếu thế giới chỉ là một bức tranh hương hoa tàn phai, thì đó không còn là thế giới mà nhà thơ hằng khao khát, luôn muốn dâng hiến bằng máu và tình yêu của mình.

Nếu như những câu đầu của bài thơ thể hiện mạnh mẽ khát vọng dập nắng, tắt gió để giữ gìn vẻ đẹp của thế gian thì ở những câu tiếp theo, Huyền Diệu không chỉ vẽ nên bức tranh thiên nhiên . Thiên nhiên như một dạ tiệc hội xuân hoành tráng, đồng thời cũng mang đến cho người đọc những cảm xúc mới lạ về cuộc sống:

“Ong bướm tuần này”

Đây là bông hoa của cánh đồng xanh

Những chiếc lá ở đây rung rinh

Đây là bản tình ca của loài bướm này.

Đây là đèn nhấp nháy

Mỗi sớm mai thần vui gõ cửa

Xem Thêm : Bốn đặc điểm của đàn ông bản lĩnh – VnExpress Đời sống

Tháng giêng ngon như môi hồng

Tôi rất vui. Nhưng nhanh lên

Tôi không đợi nắng hè biến thành mùa xuân vĩnh cửu.

Dưới “đôi mắt xanh biếc”, có thể thấy khu vườn trần gian trong bài thơ xuân diệu không phải là bát canh gà đơn thuần mà là từng gốc, từng lá, từng ngọn cây. Con mắt yêu thương của nhà thơ khiến chúng cũng đầy muối, biến khu vườn trơ trụi thành khu vườn xuân. Những gì “tuần trăng mật, hoa dại xanh mướt, cành tơ rung rinh, khúc tình ca…” tất cả quyện vào nhau, hòa quyện làm nên bức tranh xuân diệu kỳ dậy sắc hương. Bức tranh mùa xuân không chỉ có màu sắc tươi tắn, trẻ trung mà còn có giọng điệu réo rắt, du dương. Đặc biệt, so sánh tháng giêng với đôi môi tri kỷ là một cách tân táo bạo, mới mẻ của nhà thơ. Đối lập cái hữu hình với cái vô hình, gọi thời gian bằng cảm xúc, đặc biệt gọi lại mùa xuân bằng tình yêu và tình yêu. Hóa ra trong con mắt của nhà thơ yêu thế giới này bằng tình yêu ấy, cảnh vật ở đây đều là tình, cái gì cũng kiều diễm sang trọng, đều mang mật ngọt của tình yêu. Sở dĩ Huyền ảo mùa xuân đặc biệt như vậy là bởi trước Mộng tưởng xuân, các nhà thơ thường chỉ coi cuộc đời này là hoang vắng, tiêu điều. Bà Âu Thanh Quan ví đó là “cái tuồng biết mấy nỗi đau”, còn cụ Nguyễn Du thì gọi đó là “sự cố dâu bể”. Đến gần mùa xuân diệu kỳ, thế giới chán ghét thực tại trần tục, trở về thiên đường nơi hạ giới, say sưa với lời ca, tiếng nhạc của vùng đất tương lai. Nhưng điều kỳ diệu của mùa xuân là ở bài thơ này, được vẽ trên trang giấy bằng những dòng cảm xúc rạo rực về thế giới của người tình, cho ta thấy cuộc đời vẫn tươi đẹp, vui tươi và đáng sống, như một bữa tiệc trên đất Người say trong men say. tình yêu . Vì vậy, Hoài Thanh đánh giá là: “Xuân quỷ đốt cảnh Bằng Lai tiễn mọi người về hạ giới”.

Xuân Diệu dường như chỉ là một nhà thơ nhạy cảm và tinh tế, mang hồn thơ của mình, mang tình yêu đến muôn nơi, cùng say sưa với thi ca, để con người nhận ra giá trị của cuộc đời này, và biết trân trọng cuộc sống của thế giới.

4. Phân tích nhanh 4 câu đầu đi bạn học tốt

viên mai từng nói: “Làm người thì không nên có cái tôi. Nhưng không có cái tôi thì không thể làm thơ”. Vâng, nếu họ không tìm cách khác, nếu họ không tìm cách khác, tác phẩm của họ sẽ không thể trường tồn với sự mục nát của thời gian. Thơ Tân lãng mạn 1930-1945 là điệp khúc của cái tôi. Ở đó, Hoàng Xuân nổi bật với danh hiệu “nhà thơ mới nhất”. Bạn đọc có thể thấy ngay điều này qua 4 dòng ngắn ngủi đầu bài thơ “Vội vàng”:

“Muốn dập tắt nắng màu không tan, ta buộc gió muốn hương không tan”

Xuân Điệp (1916-1985) lấy bút danh. Ông là nhà thơ kết hợp giữa sự cần cù, nhiệt tình, cần cù của quê hương nghèo khó của người cha và tâm hồn máu thịt của gió biển quê hương. Tuổi xuân tươi vui, sống, làm việc, cống hiến. Xuân điều là người yêu đời yêu đời, biết quý trọng tuổi trẻ và thời gian. Vì vậy, dường như Huyền Điệp bị khủng hoảng khi nhận ra cái tôi cô độc của người trí thức tiểu tư sản trong thời kỳ thực dân đô hộ. Bài thơ Vội vàng chỉ có 4 câu ngắn gọn, bạn đọc sẽ thấy hết.

Ở khổ thơ đầu của bài thơ tự do, Huyền Điệp đã chọn ngôi sao năm cánh ngắn và nhọn. Bài thơ này tuy có hơi hoang đường và lạ lùng, nhưng cũng có thể coi như một giấc mộng cả đời.

“Tôi muốn tắt nắng”, “Tôi muốn buộc gió”

Từ “tôi muốn” được dùng như một lời tự tuyên ngôn về sự tự tin, tự trọng trong cuộc sống này. Cách sử dụng đại từ “tôi” đứng trước kết hợp từ “ước” của Hoàng đế đã gần như phá bỏ mọi khuôn phép khắt khe của thơ ca trung đại trước đó.

Thơ cổ trung đại chỉ nói về những việc đại sự của quốc gia, có liên quan đến sự tồn vong của quốc gia. Có khi cả một chút phong cách cá nhân cũng dám núp sau từ thô tục “anh”. Tuy nhiên, lòng vị tha của các nhà thơ mới và của cả những con quỷ mùa xuân đã bị phá vỡ hoàn toàn.

Bản ngã đó đang nói về những điều tuyệt vời gì? Đó là mong muốn “tiêu diệt mặt trời” và “gió mạnh”. Nhà thơ dường như đang vươn tới nắm lấy quyền năng của Tạo hóa và thay đổi mọi quy luật của vũ trụ. Old Don Chihot thậm chí còn nghĩ rằng mình đã đánh bại Feng Mo, nhưng cuối cùng anh ta chỉ là một “cối xay” không hơn không kém. Thanh xuân cũng vậy, con người ta có quá nhiều khát khao viển vông. Mặt trời và gió thuộc về trời cao, và không có hạn chế hay cấm sử dụng bất kỳ quyền năng nào. Vậy mà nhà thơ lại muốn “đóng cửa”, “ép buộc”. Hai động từ mạnh dường như càng làm tăng thêm niềm khao khát, tự tin của tác giả.

Tuy nhiên, khác với Don Quixote, sự khao khát hoang đường này hoàn toàn có cơ sở:

“Cho màu không phai” và “cho hương không tan”

Hóa ra, lý do rất đơn giản. Mùa xuân huyền diệu – một nhà thơ của mùa xuân, tình yêu, tuổi trẻ và thời gian. Một “ông hoàng thơ tình” đang vội. Nhà thơ sợ màu nắng mất tươi, hoa nở sớm héo, màu phai sớm tàn. Yêu càng sâu càng sợ mất. Vì thế, những người mới đến tha hồ sống một cách “vội vã”, vội vàng. Từ “đừng” như ước nguyện tha thiết của nhà thơ: giữ lại vẻ đẹp của cuộc đời cho trọn vẹn hơn và tận hưởng hương vị cuộc đời này trọn vẹn hơn khi còn có thể.

Kết bài bằng những câu thơ ngắn gọn, trong sáng, tài tình, sáng tạo đã diễn tả được hết cảm xúc của một nhà thơ nắm rõ quy luật của cuộc đời. Chính nhận thức sống mới và quan niệm sống với sự “đồng cảm” tối đa đã tạo nên một phong cách mới, đậm chất xuân.

Bốn câu đầu của bài thơ “Vội vàng” chứa đầy sự ngạc nhiên, ngơ ngác và yêu mến chân dung nhà thơ Xuân Điếu. Đoạn thơ này bộc lộ một tâm hồn yêu bốc đồng, sống vội vã, khao khát vô hạn thế giới muôn màu, muôn vẻ sẽ được thể hiện trong nửa sau của cả bài thơ.

Vui lòng tham khảo thêm phần tài liệu của hoatieu.vn để biết thêm thông tin hữu ích.

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Vậy là đến đây bài viết về Phân tích 4 câu đầu bài Vội vàng – Hoatieu.vn đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Xettuyentrungcap.edu.vn!

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button