Hỏi Đáp

Vẻ đẹp sông hương ở ngoại vi thành phố huế

Phân tích sông hương ở ngoại vi thành phố huế

Cảm nhận vẻ đẹp của dòng sông Hương chảy vào thành phố Huế (3 bài văn mẫu) Mời quý thầy cô và các em tham khảo bài văn mẫu lớp 12: Cảm nhận vẻ đẹp của dòng sông Hương chảy vào thành phố Huế

Có thể nói, miêu tả của Huang Tu Yuxiang về vẻ đẹp của dòng sông Xiangshui trong các thời kỳ khác nhau là xuất sắc. Tài liệu ôn thi hôm nay sẽ giới thiệu một số bài văn mẫu lớp 12: Cảm nhận vẻ đẹp của dòng sông Hương chảy vào thành phố Huế. Bạn đang đánh giá: Vẻ đẹp của sông Hương ở ngoại thành Huế.

Mong rằng tài liệu này có thể giúp các bạn củng cố lại kiến ​​thức ngữ văn lớp 12 chuẩn bị cho kì thi thpt quốc gia sắp tới. Tiếp theo, mời các em tham khảo một số văn mẫu trong bài Đặt tên cho sông Hương để cảm nhận vẻ đẹp của dòng sông Hương chảy vào thành phố Huế.

Cảm nhận vẻ đẹp của dòng sông Hương chảy vào thành phố Huế – Ví dụ 1

Cái nhìn của tác giả về sông Hương xuyên suốt hành trình của dòng sông. Sau khi bắt nguồn từ thượng nguồn, sông Hương tiếp tục hành trình đến Huế. Nó cũng để lại dấu ấn trước khi chảy vào lòng thành phố thân yêu. Trong con mắt đằm thắm và lãng mạn của tác giả, cả hành trình của dòng sông từ thượng nguồn đến Huế tựa như một cô gái đẹp trong truyện cổ tích đang thao thức đi tìm một tình yêu đích thực, một tình yêu lãng mạn. Phải lòng Huế, sao người tình sông Hương hiện ra đẹp đến thế?

Ngoại ô thành phố Huế, sông Hương như một cô gái đẹp ngủ quên trên cánh đồng cúc dại và được người tình đánh thức. Từ đây, dòng chảy của sông Hương bắt đầu quay trở lại, như một câu chuyện tình yêu lãng mạn cổ tích, trong đó những cô gái xinh đẹp tỉnh táo tìm kiếm tình yêu đích thực. Trong ngòi bút tài hoa của Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương như một thiếu nữ đẹp say giấc nồng. Thể hiện một hình hài mới, sức sống mới, đầy khát khao và lãng mạn “sông Hương không ngừng biến đổi, uốn khúc quanh co, uốn mình theo những đường cong mềm mại”. Con đường có người yêu mà người đẹp kỳ vọng khá chông gai và thử thách. Nhưng trong quá trình đó, sông Hương như có dịp phô bày hết vẻ đẹp của mình – vẻ đẹp gợi cảm cộng với những đường cong tuyệt mỹ của người đẹp bước ra từ cánh đồng đầy hoa dại” Qua sức chén ngọc, vấp ngọc, Nó Quay về hướng Tây Bắc, vòng qua đáy biển nguyễn biểu, rồi vẽ một vòng cung rất tròn đột ngột về hướng đông bắc, ôm lấy chân núi Thiên Mụ và hạ xuống Huế.Từ tuần này, sông Hương nằm dưới đáy Long Sơn Walking trong tiếng vang, xuyên qua vực thẳm dưới chân núi Ngọc Tuyền, màu nước chuyển sang xanh sẫm, từ đó trôi giữa hai ngọn núi như một tòa thành. Hoàng Phủ Ngọc Tường sử dụng bút pháp linh hoạt, ngôn ngữ đa dạng, giàu hình tượng , Những khúc quanh co của dòng sông được miêu tả sinh động và lôi cuốn. Tác giả dùng chất liệu văn miêu tả hình dáng đẹp đẽ của sông Hương ở ngoại thành Huế. Ông không chỉ tái hiện chân thực dòng chảy tự nhiên của dòng sông, mà quan trọng hơn, ông đã biến nó thành “hành trình tìm kiếm tình yêu” của một cô gái xinh đẹp, đa tình và đa tình.

Dòng sông Hương chảy vào xứ Huế mang vẻ đẹp trầm mặc như triết lý, thơ cổ. Dạo trong thiên nhiên, dòng sông Hương cũng ngày đêm thay đổi bên cạnh những lăng tẩm, lâu đài của các vị vua triều Nguyễn. Dòng sông êm đềm ở ngoại ô Huế dường như nép mình bên “ông vua đã ngủ yên ngàn năm, bịt kín trong lòng rừng thông cô đơn”. Dòng sông chảy bên cạnh những di sản văn hóa ấy bỗng trở nên uy nghiêm hơn, như khoác lên mình chiếc áo “thầm lặng” mang theo “triết lý ngàn xưa” của người xưa. Dòng sông này, hay dòng chảy lịch sử, đã trải qua bao thời đại và vang vọng đến ngày nay. Đến với thành phố thân yêu, mặt nước sông Hương trở nên thơ mộng, êm đềm giữa tiếng chuông tháp Thiên Mục và hàng ngàn chú gà trong làng.

Xem Thêm : Hữu hảo là gì? Nghĩa của từ hữu hảo? – trường THPT Sóc Trăng

Vượt qua muôn vàn khó khăn, cuối cùng sông Hương cũng đến được nơi nó phải đến, lại gặp được “thành phố tương lai” mà nó hằng mong đợi, có lẽ vì thế mà sông Hương “đã vui hơn rất nhiều”. Dòng sông Hương cập bến thành phố thân yêu “con thuyền xanh ngoại ô Kim Lăng”, rồi “hướng thành phố trong cồn”. Đến đây, dòng sông như một cô gái xinh đẹp e thẹn cúi đầu chào Huế “…sông Hương cúi chào cồn hến thật dịu dàng”, “như tiếng tình ca không lời”. Như sông Xen ở Pa-ri, sông Đa-nuýp ở Bu-đa-pét, “sông Hương ở ngay trong lòng thành phố tôi yêu”.

Dòng sông Hương giữa lòng Huế như một “điệu múa chậm dành riêng cho Huế”. Hoàng Phủ Ngọc Tường chọn âm nhạc để miêu tả dòng sông trong lòng thành phố. Trong tiếng Anh, “slow” có nghĩa là chậm rãi, và sông hương giống như một giai điệu trữ tình chậm rãi, chỉ dành riêng cho Huế. Có thể thấy tác giả rất tinh tế khi nhìn ra một nét đặc trưng của Tương Giang. So với các con sông khác ở Việt Nam và trên thế giới, dòng chảy của sông Hương không nhanh. Tác giả giải thích từ các đặc điểm địa lý: “Các nhánh sông đó và hai hòn đảo nhỏ trên sông đã làm chậm tốc độ dòng nước rất nhiều, khiến sông Hương chảy qua thành phố rất chậm. Nó rất chậm, gần như một mặt hồ yên ả. Để làm nổi bật đặc điểm này, tác giả đã liên hệ, so sánh sông Hương với sông Neva, một dòng sông băng chảy qua cung điện Pê-tơ-rô-grát cổ kính để đổ ra lưu vực biển Ban-tích. Dòng sông chảy xiết đến nỗi “những chú hải âu không kịp nói lời nào với những người bạn của chúng đang ngẩn ngơ ngắm nhìn”. Mượn câu nói của triết gia Hy Lạp Heraclitus, đem đến hình ảnh chân thực “dòng sông chảy xiết khóc cả đời”, Hoàng Phủ Ngọc Tường lại mang đến một cách lý giải khác vô cùng thú vị và độc đáo. Về tốc độ của dòng sông, anh yêu thích. Đây là lời giải thích từ trái tim: Tương Hà chảy chậm và chậm, bởi vì nó rất yêu thành phố của mình và nó muốn nhìn thấy nhiều hơn thành phố thân yêu này trước khi rời đi.

Viết về dòng sông Hương trong lòng thành phố, Hoàng Phủ ngọc Tường không quên những nét đẹp văn hóa độc đáo gắn liền với dòng sông thơ mộng này. Đó là đêm trình diễn ca Huế trên sông Hương. Từ góc độ âm nhạc này, tác giả gọi sông Hương là “người tài nữ đánh đàn khuya”. Ai có dịp đến Huế thưởng thức ca nhạc Huế và xem các nghệ sĩ chơi nhạc lúc khuya bên sông mới thấy hết vẻ đẹp của âm nhạc và những sắc màu văn hóa đặc trưng nơi đây. Theo thiển ý của tác giả, tất cả âm nhạc này chỉ có thực khi hương giang được “sinh ra trên nước” “trong một cabin nào đó, với tiếng nước rơi nửa vời của mái chèo”. muộn. Có một điều thú vị ở đây là giọng điệu độc đáo của người Huế trong diễn xướng âm nhạc, nhưng cũng có những quy luật của nghệ thuật diễn xướng trong không gian sông nước.

Sông Hương như người tình dịu dàng thủy chung với Huế. Sau khi đã êm đềm giữa lòng phố thị, dòng sông bắt đầu thể hiện nét duyên dáng quen thuộc của mình trong những đường cong lãng mạn “Sông Hương uốn một cánh cung thật dịu dàng về phía cồn hến, bằng sự liên tưởng độc đáo, chất lãng mạn của nhà văn như làm cho dòng sông mềm mại hơn. Như một tiếng “xin vâng” hiển nhiên của tình yêu Khi rời kinh thành, sông Hương xuôi về phía Bắc, nhưng do đặc điểm địa lý nước ta, dòng sông phải đổi hướng, phải đổi dòng về phía Đông, nên nó sẽ đi qua Cửu Bảo Một góc thành phố Huế, Rongzhen. Đây là đặc điểm địa lý tự nhiên của dòng sông. Nhưng dưới con mắt của một nghệ sĩ tài hoa, khúc ngoặt đó là biểu hiện của sự “thẩm vấn”, hay thậm chí là một chút “thận trọng” ” của một người tình thủy chung. . Nhà văn đã hình dung sông Hương như một người khách ngoại quốc trở về tìm ngọc để thề nguyền trước khi ra đi. Đây thực sự là một khám phá, một sự liên tưởng thú vị, độc đáo và văn học của tác giả đối với dòng sông thân yêu của xứ Huế. Sông Hương đã đẹp, nay còn đẹp hơn, trọn vẹn hơn trong nhận thức của người đọc, một vẻ đẹp hài hòa giữa ngoại hình và nội tâm, tinh thần.

Qua cảm nhận về vẻ đẹp của sông Hương khi chảy vào kinh thành Huế, có thể thấy bức tường ngọc cung đình đã tiếp cận và miêu tả dòng sông từ nhiều thời điểm, không gian khác nhau. Ở mọi góc độ, mọi góc nhìn, tác giả đều thể hiện những cảm nhận mới mẻ, sâu sắc về dòng sông đã trở thành biểu tượng của xứ Huế này. Từ ánh mắt ấy và giọng điệu của đoạn văn, ta thấy được tình cảm trìu mến, nhớ nhung, tự hào, trân trọng và đùm bọc của nhà văn đối với các nhân vật. Vẻ đẹp tự nhiên và đậm màu sắc văn hóa của dòng sông quê hương.

Cảm nhận vẻ đẹp của dòng sông Hương chảy vào thành phố Huế – Ví dụ 2

“Ai đã đặt tên cho dòng sông này?” Trong hồi ký này, Hoàng Phủ Ngọc Tường ca ngợi vẻ đẹp của sông Hương và vẻ đẹp của con người xứ Huế. Tác giả miêu tả vẻ đẹp của sông Hương với niềm say mê và tự hào, đặc biệt khi miêu tả hình ảnh sông Hương chảy vào thành phố Huế. Công thức tính khoảng cách 2 đường thẳng Oxyz và bài tập

Dòng sông Hương chảy vào thành phố được tác giả miêu tả trữ tình, hàm súc, độc đáo và tài hoa. Với nhãn quan tinh tế, gợi cảm và sáng tạo của nhà văn, khi chảy vào thành phố Huế, sông Hương có những đặc điểm riêng mà các dòng sông khác không có được. Chảy vào lòng thành phố thân yêu, sông Hương dường như đã tìm lại được chính mình, cứ thế “dâng trào giữa bãi cát xanh ngoại ô Kim Lăng”. Từ đó, dòng sông “vẽ một đường thẳng thật yên bình theo hướng Tây Nam – Đông Bắc”, và sông Hương lại được nhà văn nhân hóa “Nhìn về phía ấy thấy chiếc cầu trắng của thành phố, trải dài tít tắp”. với Bầu trời bé nhỏ như vầng trăng non”. Sông Hương uốn một cánh cung thật dịu dàng về phía cồn Hến như “đối diện với thành phố cồn Gavienne; đường cong ấy làm cho dòng sông mềm mại, như tiếng “xin vâng” không thành lời của tình yêu. Qua sự tương phản độc đáo này, tác giả làm nổi bật sự dịu dàng, thanh thoát của sông Hương chảy vào thành phố. Để làm nổi bật thêm đặc điểm này, tác giả so sánh sông Hương với “‘giống như sông Xen ở Pali, sông Đa-nuýp ở Bu-đa-pét; sông Hương nằm ở rìa trung tâm thành phố thân yêu của mình ; âm điệu tổng thể vẫn giữ được hình dáng của một thành phố cổ kính, trải dài hai bên bờ sông”. Vẫn tấp nập Những con thuyền dập dềnh Từ những nơi ấy, còn trong những đêm mù sương, ánh lửa thuyền chài của những linh hồn xưa tỏa sáng, không còn thấy thành phố hiện đại Những nhánh sông này, cùng hai hòn đảo nhỏ trong sông, giảm đáng kể lưu lượng nước, Điều này làm cho sông Hương chảy chậm khi đi qua thành phố, gần giống như một hồ nước yên tĩnh.Khi dòng sông Hương chảy qua thành phố được tác giả nhìn nhận dưới nhiều góc độ: có khi người viết nhìn sông Hương từ góc độ hội họa: sông Hương và các chi lưu của nó phác thảo những đường nét tinh tế, tạo nên vẻ đẹp của cố đô. ; có khi, người viết sẽ Dùng âm nhạc để cảm nhận sông Hương: Sông Hương đẹp như một bản nhạc chậm rãi, sâu lắng, trữ tình; có khi, người viết sẽ dùng trái tim lãng mạn đầy tình cảm để cảm nhận sông Hương bằng đôi mắt rực lửa: “Sông Hương là một người tình dịu dàng và thủy chung”. Tác giả đã miêu tả điều này bằng một đoạn văn hay, sáng tạo và giàu cảm quan nghệ thuật độc đáo: “Rời kinh đô, sông Hương quay về hướng Bắc, quanh năm ôm lấy cù lao Bằng. ngoại ô Bỏ lại giữa rặng tre xanh và giàn trầu vàng, rồi như sực nhớ ra điều gì chưa kịp nói, nó chợt đổi hướng, rẽ đông tây, gặp thành phố lần cuối ở góc phố Bao Rồng xưa Đến Huế Nói rằng, đây là nơi chia tay Mười dặm nhà công.” Và cũng bằng cảm quan nghệ thuật, tác giả đã có một ẩn dụ, nhân hóa tuyệt vời: “Chỉ có sông Hương” chảy giữa vùng đất phù sa bằng phẳng của mình, bước ngoặt này mới thú vị làm sao. Ở đây có một cái gì đó xa lạ với tự nhiên nhưng lại rất con người, để nhân hóa, tôi gọi đó là sự vướng víu. Kể cả tán tỉnh yêu đương kín đáo. Như người dưng trong đêm yêu nhau, ở ngã ba đường này, sông Hương tìm về tìm báu, thề non hẹn biển trở về…”.

Xem Thêm : Đầu số 084 là mạng gì? Có ý nghĩa như thế nào? – Vietjet.net

Như vậy, dưới sự cảm nhận đầy tinh tế và đầy hương vị nghệ thuật, Tương Hà hiện ra từ con mắt và tâm trí của nhà văn, không còn là một dòng sông bình thường, mà là một dòng sông đời thường. Cô là một người tình thủy chung với một tình yêu sâu sắc, nồng nàn, chân thành.

Cảm nhận vẻ đẹp của dòng sông Hương chảy vào thành phố Huế – Mẫu 3

Không gì đẹp hơn vẻ đẹp của quê hương. Một đất nước xinh đẹp không chỉ có những con người chăm chỉ, mà còn có vẻ đẹp tuyệt vời. Sông Hương – là biểu tượng của Huế. Cũng là một vẻ đẹp tiêu biểu của Việt Nam. Điều đặc biệt ấn tượng là cảnh sông Hương chảy vào trung tâm Huế.

Hoàng Phủ Ngọc Tường đã có công phát hiện và khắc họa hình ảnh dòng sông Hương chảy vào trung tâm thành phố vô cùng đẹp và xúc động. Có lẽ bạn đọc sẽ không khỏi ngạc nhiên trước vẻ mềm mại và tràn đầy sức sống của những dòng sông trong thành phố.

Tác giả so sánh Tương Giang với “người tình dịu dàng thủy chung nơi cố đô”, không phải là không có duyên mà so sánh bằng một hình tượng nghệ thuật như vậy.

Dòng sông hương chảy về thành phố có sức hấp dẫn đặc biệt đối với người đọc. Phong cách viết cực kỳ nhẹ nhàng và tinh tế, thể hiện tài năng vô song của Huang Fuyutang. Ông không chỉ miêu tả vẻ đẹp hiện tại của sông Hương bằng vẻ đẹp của ngôn từ, mà còn chiết xuất nó từ cảm xúc chân thật và tràn đầy tình yêu của mình.

Trong một mảnh cánh hoa, sông Hương như một “nàng công chúa ngủ trong rừng”, đẹp như bước ra từ truyện cổ tích, nên thơ nên thơ, đầy hình ảnh và màu sắc như một câu chuyện cổ tích. Không chỉ vậy, dòng sông Hương còn không ngừng đổi dòng nước chảy “ôm lấy chân núi Thiên Mục” và “lơ lửng giữa hai ngọn núi sừng sững như pháo đài” đẹp như dải lụa óng ánh muôn màu muôn sắc. màu vàng và màu tím của chiều tạo nên một vẻ đẹp khác cho người ngắm Sông Hương.

Ngọc Hoàng đã vẽ một bức tranh sông Hương tuyệt đẹp. Để vẽ nên bức tranh hoàn mỹ cho dòng sông này, sông Hương như một thiếu nữ để rồi trở thành người bồi đắp phù sa cho một thành phố xinh đẹp. Cảm ơn Hoàng Phủ Ngọc Tường đã mang bộ truyện hay này đến với lòng người đọc.

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Vậy là đến đây bài viết về Vẻ đẹp sông hương ở ngoại vi thành phố huế đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Xettuyentrungcap.edu.vn!

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button