Hỏi Đáp

Phân tích bài thơ Tỏ lòng (ngắn gọn, hay nhất) – Toploigiai

Phân tích tỏ lòng ngắn

Hướng dẫn phân tích thơ tỏ tình Ngắn gọn, chi tiết, hay nhất. Với dàn bài và các bài văn mẫu được tổ chức dưới đây, các em sẽ có thêm tư liệu nghiên cứu văn học. Cùng tham khảo nhé!

Phân tích bài thơ Tỏ lòng - Toploigiai Hướng dẫn phân tích bài thơ Tỏ lòng (Phạm Ngũ Lão)

1. Phân tích chủ đề

– Yêu cầu đề bài: Phân tích bài thơ Tự sự (Tự sự)

– Phạm vi tài liệu, dẫn chứng: từ ngữ, hình ảnh, chi tiết tiêu biểu của bài thơ tâm sự.

– Phương pháp lập luận chủ yếu: phân tích.

2. Hệ thống luận điểm

– Luận điểm 1: Sự quyến rũ phương đông của nam tính và sức mạnh quân đội trần trụi

+Hình ảnh trang nam khỏa thân

+ Sức mạnh quân đội trần truồng

– Luận điểm thứ hai: Nỗi xấu hổ của Ngũ lão

+ Quan niệm về danh lợi của tác giả

+ Là nỗi ô nhục cho một nhân cách lớn.

3. Lời thú tội phân tích sơ đồ tư duy

Phân tích bài thơ Tỏ lòng của Phạm Ngũ Lão - ToploigiaiDàn ý phân tích bài thơ Tỏ lòng chi tiết nhất

I. Giới thiệu:

– Giới thiệu sơ lược về tác giả Fan Wulao: Fan Wulao là một võ tướng nhưng là người Đạo An, ông có nhiều tác phẩm về lòng từ thiện và lòng yêu nước, nhưng hiện nay chỉ còn lại hai bài thơ bằng chữ Hán. Tâm (nhạc thuyết minh) và tri ân đại tướng quốc công hưng đạo đại vương

– Vài nét về nội dung và nghệ thuật của thơ tỏ tình: “Tỏ tình” là một bài ngắn gọn, súc tích của Đường Lỗ, khắc họa vẻ đẹp của một con người có nghị lực, có lý tưởng và nhân cách cao cả. Hạng hai.

Hai. Văn bản:

1. Chân dung và sức mạnh quân sự trần trụi

A. Hình ảnh con người hiện đại

-Hành động: Ngang sóc cầm súng dài → tư thế oai phong lẫm liệt, sẵn sàng lên đường bảo vệ tổ quốc

– Không gian hào hùng: Giang sơn-Núi sông → không gian bao la, vô biên, không chỉ là sông, núi mà là sông, là đất nước, là quê hương

——Thời gian tuyệt vời: Cuối thu——bao nhiêu mùa thu→năm dài, không biết bao nhiêu mùa thu, bao nhiêu năm đã trôi qua, thể hiện quá trình đấu tranh bất khuất và trường kỳ.

⇒ Như thế này:

+ Hình tượng người anh hùng thể hiện khí chất anh hùng quật cường, bất khuất, hiên ngang

<3

+Người anh hùng bao năm dựng nước giữ nước, không lúc nào thấy mệt mỏi, ngược lại vẫn hừng hực khí thế anh hùng bất khuất, tiến lên

Hình ảnh quân sự hiện đại

– “Tam quân” ​​(ba cánh tay): tiền, trung, hậu – quân đội cả nước, nhân dân cả nước đứng lên kháng chiến

– Sức mạnh của đội quân trần:

+ Hình ảnh đội quân cởi trần được so sánh với “mãnh hổ” (con hổ) thể hiện sự dũng mãnh, dũng mãnh của đội quân

+ “Hồn làng”: khí thế hùng tráng, mạnh mẽ, choáng ngợp cả đất trời, vũ trụ bao la → khuếch đại hình tượng bằng sự tương phản độc đáo, sự kết hợp giữa chất hiện thực và chất lãng mạn, sự kết hợp giữa hình ảnh khách quan và cảm giác chủ quan Thể hiện sức mạnh và sự hình ảnh của một đội quân trần truồng

⇒ Vì vậy, hai câu đầu cho thấy hình ảnh một người anh hùng, oai vệ với thân hình oai vệ và sức mạnh của Hồng quân. Nghệ thuật so sánh phong cách với giọng điệu hào hùng rất hiệu quả.

2. Mong ước bày tỏ của tác giả

– Giọng điệu: Trầm lắng, suy tư, qua đó thể hiện sự lo lắng, trăn trở

– Nợ công: Theo Nho giáo, đây là món nợ tự nhiên. Nó bao gồm hai khía cạnh: lập công (để lại công trạng, sự nghiệp) và lập danh (để lại tiếng tốt cho đời sau). Người xây dựng phải hoàn thành cả hai nhiệm vụ này để trả nợ.

– Theo quan niệm của Fan Wulao, làm trai mà không trả được nợ công là “tiếc hùi hụi nghe hoàng thượng kể”:

Xem Thêm : TẢI Bản đồ Hành chính tỉnh Hà Tĩnh Khổ Lớn Mới Nhất 2023

+ nhút nhát: cảm thấy xấu hổ, không bằng người khác

+ Truyện vu hậu: Tác giả mượn chuyện của khanh minh – một tấm gương tận tâm, tận tâm ban thưởng cho tể tướng. Hết lòng trả nợ công danh, để lại sự nghiệp hiển hách và tiếng tốt cho muôn đời sau → Fan Wu, nỗi hổ thẹn của một ông lớn rất đáng kính. Nó thể hiện khát vọng, hoài bão tiến lên để thực hiện lý tưởng, đánh thức ý chí làm người, ý chí cống hiến cho sách vở của con người.

⇒Hai câu cuối thể hiện suy nghĩ và mong muốn của Fan Wulao, cũng như quan điểm rất tiến bộ của anh ấy về ý chí làm người, với giọng văn chiêm nghiệm và điển cố.

Ba. Kết thúc

– Tổng kết giá trị nội dung và nghệ thuật

– Bài học cho tuổi trẻ hôm nay: phải sống có ước mơ, hoài bão, biết vượt qua khó khăn, thử thách để biến ước mơ thành hiện thực, phải có ý thức trách nhiệm với bản thân và xã hội. Đồng.

Phân tích bài thơ Tỏ tình – Văn mẫu 1

Fan Wulao (1255-1320) là danh tướng thiên hạ, bách chiến bách thắng, võ nghệ cao cường. Ông đã lập công lớn giúp vua đánh thắng nhiều trận, bảo vệ nền độc lập của đất nước, dẹp tan quân xâm lược. Có thể nói hắn giống như cánh tay đắc lực của Đạo Vương. Tuy nhiên, chúng ta không chỉ biết ông là một danh tướng mà còn biết ông là một nhà thơ. Nhắc đến ông, chúng ta nghĩ ngay đến bài thơ tự sự ấy – một bài thơ thể hiện tiếng nói tâm tình của ông, cũng như khí phách anh hùng yêu nước của những người lính và dân công.

Bài thơ này được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt, bài thơ chỉ có bốn câu, tác giả đã thể hiện tất cả quan điểm, lòng yêu nước, thương quân như thế nào. Tuy nhiên, Fan Wulao rất tài năng, chỉ qua bốn câu thơ này, anh ấy đã truyền đạt cho mọi người ý tưởng về trời và đất, vũ trụ và trái đất, ngẩng cao đầu và hạ cánh. Đồng thời, tác giả thể hiện chủ nghĩa anh hùng yêu nước của mình qua ý tứ của hầu hết các tướng lĩnh trung kiên, yêu nước lúc bấy giờ.

Hai câu đầu của bài thơ nhấn mạnh vẻ đẹp của những người nghĩa sĩ trong đấu tranh, và vẻ đẹp của tinh thần đoàn kết của những người lính trần truồng vượt qua mọi khó khăn, trở ngại:

“hoàng sóc giang san khap ky thu

<3<3

Ba con trâu dũng mãnh)

Hình ảnh cởi trần, cầm giáo, sải bước tiến lên, xông vào quân thù, cầm gậy cứu dân nghèo, đẩy lùi quân xâm lược Mông Cổ. Cho rằng vẻ ngoài ưa nhìn, việc dịch “sóc hung” thành “múa giáo” không hoàn toàn mô tả sự dũng cảm đó. Thể hiện sự yếu đuối bằng múa súng không thể lột tả được bản lĩnh của quân và dân. Chữ “Huangshe” như khắc sâu vào cơ thể người chiến sĩ, tay cầm súng ngang dọc, đi khắp mọi miền đất nước để bảo vệ gia đình và đất nước. Họ không có ý chí vượt khó nên phải nhận lấy thất bại vì đánh giá thấp các thành viên họ Trần, tuy yếu về thể lực, thậm chí không thể so sánh với quân số Mông Cổ nhưng cả hai sức mạnh thể chất và ý chí của họ đã vượt quá giới hạn. Về quân số v.v… cầm súng hiên ngang, họ đã dùng bao nhiêu mùa thu để bảo vệ đất nước này, họ đã góp phần tạo nên một đất nước tươi đẹp như xã hội ngày nay. Vì vậy nó đẹp khi thể hiện nó trong một không gian rộng lớn và một thời gian lịch sử lâu dài, và bức tranh đó cũng thể hiện vẻ đẹp của chính tác giả. Không chỉ đẹp về hình thức mà người trần còn hiện lên với vẻ đẹp cao sang lấn át cả tinh tú trên trời. Sức mạnh của đội quân tàn sát như một con hổ và một con báo nuốt chửng một con bò. Hoặc cũng có thể là ba quân đoàn kết như một, truyền cho nhau tinh thần thép, để vượt qua những khó khăn chông gai của cuộc chiến và vẽ nên một kết thúc có hậu, thắng lợi cho cuộc chiến chính nghĩa. .

Sau đây là hai câu thơ cuối của tác giả, thể hiện quan điểm của ông về chí làm người thời bấy giờ:

“Nam tính Lưu Công Dục

<3

(Anh hùng còn mắc nợ

Xin lỗi vì đã nghe lý thuyết của Hầu tước Wu

Sống trên đời nhất định phải có danh núi sông, đó cũng chính là lời tuyên ngôn lập chí lập công tử của Nguyễn Công Như, từ đây có thể thấy tư tưởng của Phàn Ô Lao cũng có tất cả nam nhi thời bấy giờ. Đây là xu hướng chung và là quan niệm chung của họ, vì vậy Trưởng lão Fan Wu đã không thoát khỏi quan niệm này. Tuy nhiên, tác giả nhấn mạnh khái niệm này ở đây và chỉ để ngỏ theo ý riêng của tác giả. Dù là một tướng quân trung thành như cánh tay phải của Chen Hongdao và đã trải qua nhiều trận chiến sinh tử, nhưng đối với anh ta, anh ta vẫn chưa được liệt kê trên quốc hiệu. Đối với Fan Wulao, danh tiếng vẫn là thứ anh nợ anh. Và vì món nợ với nhà vua, anh ta xấu hổ khi nghe tin về Hầu tước Wu. So sánh mình với vũ công và tự soi vào khuyết điểm của mình không phải là hiểu sai thân phận vũ công mà là tinh thần học hỏi người tài của nhà thơ. Anh và Ngô Mạch có một điểm chung, đó là giúp đỡ một ông già, nhưng điều tác giả muốn nói ở đây là khi Ngô Mạch giúp đỡ tướng quân của mình, Fan Wulao đã khiêm tốn thừa nhận rằng mình không giúp đỡ ông ta. Hưng đạo đại vương lẽ ra phải nghe câu chuyện của hoàng đế và cảm thấy rất xấu hổ. Đồng thời, chúng ta cũng có thể thấy được lòng trung thành và sự cống hiến của tác giả đối với King Hongdao. Mặc dù xuất thân là một nông dân, nhưng Fan Wulao đã thể hiện một ý chí mạnh mẽ và trí tuệ mà không ai có thể trách cứ về xuất thân của anh.

Ở đây, chúng tôi không chỉ yêu những người khỏa thân nói chung mà yêu năm cụ già nói riêng. Ông không chỉ là một vị tướng oai phong, tuấn tú mà còn là một nhà thơ xuất sắc ngoài công cuộc trừ gian diệt bạo, bảo vệ nền hòa bình và ổn định của đất nước. Đối với ông, những gì làm được cho đất nước là chưa đủ. Thành tích của hắn chẳng là gì so với hoàng đế, hắn nghe vậy không khỏi có chút xấu hổ. Qua đó có thể thấy cái hay của một danh tướng là không lấy công mà khiêm tốn nhận “món nợ”. Và đâu đó trong bài thơ này, ta thấy rõ tấm lòng yêu nước hào hùng của anh cả Fan Wu.

Phân tích bài thơ Tỏ lòng - Toploigiai (ảnh 2)

Phân tích bài thơ Tự thú – Văn mẫu 2

Phàn Ô Lao là một danh tướng có công lớn với Quân đội Mông Cổ trong cuộc kháng chiến chống Nhật Bản. Ngoài ra, ông còn rất thích đọc sách, sáng tác thơ văn, được đánh giá là người có tài văn võ. Hiện tại, trong tác phẩm của ông chỉ có hai bài thơ là “Sám hối” và “Tham kiến ​​Hồng đạo đại nhân”. Đặc biệt, “Tự nhận lòng mình” thể hiện vẻ đẹp của người anh hùng hào hoa với lý tưởng và nhân cách cao cả, đồng thời là hiện thân của sức mạnh và hào hùng của tinh thần phương Đông thời đại. ..

“Tỏ lòng” (nghệ thuật tự sự) được viết bằng chữ Hán, sử dụng phong cách của “Đường luật” bốn câu. Hai dòng đầu bài thơ ca ngợi tư thế anh hùng của con người và quân đội thế giới bằng cách miêu tả một hình ảnh anh hùng:

hoàng sóc giang sơn khap ký thủ thiêm tam quan ti hổ khí thôn

(Cảnh giáo múa phát ra vài con trâu én hùng dũng)

Với giọng văn mạnh mẽ, nhân vật chính của tiểu phẩm hiện lên kiêu hãnh và bền bỉ trên nền không gian và thời gian rộng lớn. Đó là tư thế của “con sóc” – giương ngang ngọn giáo canh giữ biên cương, canh giữ lãnh thổ run sợ. Người anh hùng ấy được đặt trong bối cảnh “đất nước, sông núi” bao la, trong thời đại “mùa thu vui vẻ” muôn thuở. Không gian vũ trụ bao la, sự trải dài của thời gian, như sự sống vĩnh cửu, thần thánh hóa dáng vẻ anh hùng. Bản dịch thơ tuy tạo được giọng điệu sôi nổi nhưng từ “điệu súng múa” không thể diễn tả hết tư thế vững chãi, hào hoa của vị tướng. Câu đầu tái hiện bầu trời đầy sao bao la, tư thế oai hùng, sẵn sàng lên đường, tư thế anh hùng dựng nước dựng nghiệp. Không chỉ dừng lại ở vẻ đẹp của chủ nhân mà hình ảnh đội quân cởi trần còn được thể hiện một cách tinh tế ở câu thứ hai- “Ba quân, trâu làng như hổ”. Hổ (hổ và báo) và “viu ngưu” (khí thế lấn át bò) Câu thơ dịch “Qicun bò” là “nuốt trâu” quả không sai, là để ca ngợi sự vô địch và sức mạnh của ba đạo quân, nhưng bản dịch “Ba quân hào hùng, áp đảo” “Trư bát thiên” được phóng đại làm tăng sĩ khí cho đội quân cởi trần nên giọng thơ đậm đà, giàu yếu tố thẩm mỹ. hình ảnh khách quan và cảm nhận chủ quan, có tác dụng miêu tả vẻ đẹp và sự dũng cảm của đội quân áo trần Kết hợp hai câu đầu, người đọc cảm nhận được vẻ đẹp hào hùng và hình tượng dũng mãnh của những người anh hùng trong thời đại phương Đông, qua đó gián tiếp thấy được niềm tự hào của tác giả.

Phân tích bài thơ tỏ tình của Phàn Ngũ Lão giúp các em hiểu cách phân tích bài thơ

Là tinh nhuệ của quân đội Anh, Fan Wulao biết rõ trách nhiệm của mình và bày tỏ sự xúc động:

<3

(Danh tiếng của một người, còn nợ xấu hổ khi nghe câu chuyện của hoàng đế).

Lâu lắm rồi, khi viết về chí làm trai, độc giả sẽ thấy câu thoại rất quen thuộc của Nguyễn Công Như: Làm trai đứng thiên hạ, nhất định phải có danh núi sông. Cũng trùng hợp với nhiều người cùng thời, Fan Wulao rất ngưỡng mộ lý tưởng quân sự và lòng yêu nước của Trung Quốc. Vì vậy, ông tin rằng một khi đã làm người thì phải trả nợ danh lợi, nợ danh vọng ở đây chính là lập công cho đất nước: “Yangliu Gongrong Zuo”. Lý tưởng chí công đó thể hiện tinh thần dám nghĩ dám làm và nhân cách cao cả của một vị tướng một lòng phụng sự đất nước và thế giới. Nghĩ chưa trả hết nợ công, tác giả trăn trở, trăn trở: “Tu nghe thiên hạ, luận võ”. Hầu tước Wu là Kongming Jiajiliang, một người có năng lực và đạo đức cao, người đã có công lớn trong việc cứu nước. Khi anh ấy so sánh mình với cha mình và thấy rằng mình không thể so sánh với họ, anh ấy cảm thấy “xấu hổ”. Đặt mình cạnh mưu đồ của nhà Trời, và tham vọng nổi tiếng, tôi cư xử rất khiêm tốn. Một bài thơ lặng lẽ thể hiện mong muốn đạt được thành tích và quyết tâm trở thành một người con tiến bộ của Fan Wulao.

“Tự thú” sử dụng hệ thống ngôn ngữ cô đọng, súc tích và hình ảnh giàu sức biểu cảm để khắc họa vẻ đẹp bản lĩnh, lý tưởng và nhân cách cao cả của con người thời trần, đồng thời cũng phản ánh khí thế hào hùng của thời đại. Giọng văn mạnh mẽ ấy đã để lại dư âm trong lòng người đọc, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng ta không quên nêu lí tưởng cao đẹp trong cuộc sống và sống tốt, có ích hơn.

Phân tích thơ xưng tội——Mô hình 3

Việt Nam, một đất nước nhỏ bé đầy gian khổ nhưng rất đỗi anh hùng, đã trải qua bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước, làm nên những mốc son lịch sử vẻ vang. Một trong những dấu mốc đó là ba cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông – kẻ xâm lược trước đây của Nặc Vương.

Nhà trần ghi những chiến công Chương Dương, Hàm Tử, Bách Đẳng trong trang sử vàng Đại Việt… Bất tử. Bản lĩnh và tài trí của quân dân ta và các tướng lĩnh trong thiên hạ được ghi lại trong các tác phẩm văn học tiêu biểu như: “Hịch tướng sĩ” của Trần Quốc Quân, “Bạch lang giang phú” của Trương Hàn Thiệu, v.v… Đặc sắc và tiêu biểu nhất là tác phẩm tác phẩm của Fan Wulao. Bài thơ này là một khúc ca hào hùng, chứa đựng tình cảm của tác giả.

phạm ngữ lao ra đời trong những năm tháng đầy biến động của cuộc kháng chiến của đất nước. Tên tuổi của ông gắn liền với câu chuyện về một cậu bé nghèo luôn nghĩ kế giúp vua đánh giặc cho đến khi bị ngọn giáo đâm xuyên qua đùi. Ông không chỉ là một nhà quân sự tài ba, mà còn là một nhà thơ lớn, ông có hai tác phẩm “Hồi tưởng” và “Viếng tướng Hồng Đạo đại nhân” đến nay vẫn còn vang vọng núi rừng.

“Thuật hoài” là bản tuyên ngôn lý tưởng của người chiến sĩ bảo vệ non sông đất nước, đồng thời thể hiện sức sống, sức mạnh và khát vọng chiến thắng của một thời đại hào hùng. Bài thơ này tiêu biểu cho luật văn chương “Anh đắt em không đắt”

Bài thơ này mở đầu bằng một hình ảnh tráng lệ và giọng điệu hào hùng:

“Sóc đang vào thu”

Xem Thêm : LNB là gì, thông số ký hiệu PLL có ý nghĩa gì – Kim thu LNB

Bước vào thời đại chiến tranh, thời đại mà ngọn lửa như thiêu đốt cả tâm hồn, quyết tâm diệt trừ kẻ thù xâm phạm lãnh thổ, một lần nữa khẳng định: “Hoàng đế Nam Quốc Sơn Hà Nam”! Sau đó, sự xuất hiện đầy tự hào của anh hùng Việt Nam “Nam sóc giang sơn Jia Qiqiu” đã xuất hiện. Câu đầu khắc họa hình ảnh người anh hùng oai phong cầm giáo thề quyết tử giữ nước. Tư thế ấy đầy kiêu hãnh của người con đất Việt, sẵn sàng xả thân bất cứ lúc nào để bảo vệ lãnh thổ Việt Nam, dân tộc Việt Nam, non sông muôn đời này. Hình ảnh người lính mạnh mẽ được so sánh với sự bao la của đất trời, lấn át khí thế của kẻ thù. Nó cũng tượng trưng cho một lối sống cao thượng, hy sinh tất cả để bảo vệ đất nước với chủ nghĩa khắc kỷ và kiên nhẫn. Cho dù bao nhiêu năm, lý tưởng bảo vệ và phục hồi núi và sông sẽ tồn tại mãi mãi.

Nếu như câu đầu diễn tả vẻ đẹp vũ trụ của dáng người, tư thế, động tác của con người thì câu thứ hai lại làm nổi bật hình ảnh “ba quân” ​​tượng trưng cho sức mạnh. Sức mạnh của người Đại Việt lúc bấy giờ.

“Đền Sanquan, Hổ, Làng Qi”

Đội quân “Sát thủ” đông đảo, trùng trùng có sức mạnh phi thường, quật cường và bất khuất. Tinh thần của đội quân đó xông vào trận chiến. Không một thế lực nào và không một kẻ thù nào có thể ngăn chặn được. “Wu Niu Xu Qi” có nghĩa là ý chí mạnh mẽ để nuốt gia súc, tinh thần lạc quan bao trùm bầu trời và mặt trời, và xuất phát từ “Niuhuang Qi” hay tinh thần mạnh mẽ của ba đội quân nuốt gia súc. quốc tế. Biện pháp nghệ thuật phóng đại tạo nên hình tượng thơ về một nhân vật có tầm vóc bao la và đậm chất sử thi. So sánh ẩn dụ và hình ảnh: “Tam hổ quân…” trong thơ của Fan Wulao rất độc đáo, không chỉ có sức thể hiện sâu sắc sức mạnh bất khả chiến bại của đội quân “sát thủ” bất khả chiến bại mà còn có thể khơi dậy hương vị thi ca; nó tồn tại như một thi liệu kinh điển và sáng chói trong nền văn học dân tộc :

Thuyền đầy thuyền, tinh thần phấn chấn. Sáu cánh tay hung dữ, giáo và kiếm tỏa sáng.

(bạch đằng sông phú – truong han super)

Nếu thế trận của người anh hùng giáo được đo bằng chiều rộng của sông núi, thì thế trận của ba quân cờ mạnh mẽ theo chiều dọc có nghĩa là không gian mở ra theo chiều rộng của sông núi. Núi sông rộng mở, hướng về phía cao như con bò sâu nhất. Những vĩ nhân dường như thống trị cả không gian rộng lớn và tráng lệ. Hình ảnh người anh hùng lồng trong hình tượng dân tộc thật đẹp đẽ, hoành tráng và hoành tráng. Đó là sức mạnh, là dư âm của thời đại, là sự sang trọng của thế giới, là sản phẩm của “Tinh thần phương Đông”. Nói cách khác, đó là hình ảnh con người trong vũ trụ, cao lớn và hùng vĩ. Kẻ đó vì ai mà chạy loạn, quyết chiến? Mọi thứ đều xuất phát từ trách nhiệm, ý thức dân tộc và hòa bình. Do đó, người vũ trụ được kết nối với người có trách nhiệm, người có ý thức, người có trách nhiệm và người có hành động, đó là biểu hiện của những sinh mệnh xã hội và hy sinh mạng sống của mình cho đất nước.

Nếu như giọng điệu hai câu đầu sôi nổi, khí thế thì âm hưởng thơ ở đây bỗng trở thành một nốt lặng, kèm theo lời tâm sự, trút bầu tâm sự của nhà thơ:

“Tên nam tính Lưu Công Tử”

Nghe lời thiên hạ dạy Vũ Hầu”

Từ xa xưa, Nho giáo đã đưa ra một triết lý, đó là làm người thì phải chịu nợ danh lợi. Làm người phải lấy “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” làm lý tưởng và mục tiêu phấn đấu. Như nguyễn công trứ đã nói:

“Nổi tiếng

Tên phải có núi có nước.

Trong thiên hạ, người đó nhất định phải là nam nhân, chính là “Diệt địch báo ân” của anh hùng trẻ tuổi Trần Quốc Toàn, và câu nói nổi tiếng quyết đoán của Thái sư Trần Khâu Độ: “Đạo trưởng thần”. chưa ngã xuống, xin hãy yên tâm” vẫn còn phong độ anh hùng Tự kiềm chế: “…Dù cho xác này có bị phơi khô trong cỏ, hàng ngàn xác chết này vẫn được bọc trong da ngựa, và chúng vẫn sẽ được toại nguyện.” Đó là khát vọng gánh vác vận mệnh đất nước, lập công rực rỡ Là lý tưởng công thành danh toại. “Công danh” mà Fan Wulao đề cập trong bài thơ của mình là loại danh tiếng được hun đúc bằng máu và kỹ năng, bằng tinh thần dũng cảm tiến lên. Đó không phải là một thứ “công khai” tầm thường, được mạnh dạn khoác lên mình như một anh hùng cá nhân. Món nợ công như một gánh nặng mà người con rể sẵn sàng trả, và anh thề sẽ trả bằng máu và lòng dũng cảm.

Câu chuyện xảy ra vào thời đại của Fan Wulao, một chàng trai khuyến khích mọi người từ bỏ sự tầm thường và ích kỷ, sẵn sàng chiến đấu và hy sinh vì đại nghĩa “trường sinh bất lão”. Phạm ngữ lao cũng xuất phát từ ý chí, con người và duyên nợ của con người bao năm đứng cùng non sông chống ngoại xâm. Đặc biệt ở đây còn từ ý muốn, loại nợ phát sinh trong tình trạng xấu hổ. Fan Wulao “nhút nhát” và không có kế hoạch lớn như Wuhou Jialiang của nhà Hán để tiêu diệt kẻ thù và cứu nước. Xấu hổ vì mình không có gì để nói so với cha mình. Jia Jiliang là quân sư của quân dự bị, rất tháo vát, nhưng điều mà Jia Ji Liang nổi tiếng là trung thành tuyệt đối với chủ nhân. Vì vậy, “xấu hổ khi nghe câu chuyện của hoàng đế” thực chất là lời thề trung thành với Tể tướng Chen Xingdao suốt đời. Xưa nay người có nhân cách thường mang nỗi xấu hổ. Trong bài thơ “thu vịnh”, Nguyễn Khuyến từng bày tỏ sự xấu hổ khi nghĩ đến đào tiên, một nho sĩ nổi tiếng thanh cao. Mặc dù Fan Wulao là một chiến lược gia xuất sắc và có công lớn trong trận chiến thứ hai và thứ ba với Mông Cổ và Yuan, nhưng anh vẫn cảm thấy xấu hổ về bản thân. Hắn hổ thẹn, vì không thể khôi phục quốc gia, vì hắn bất tài, không bằng Hầu gia, chưa đền đáp ân đức của hoàng thượng. Sự xấu hổ này không làm cho một người trở nên nhỏ bé, mà nâng cao phẩm giá của anh ta. Đó là một sự ô nhục đối với một người đàn ông có cả lý tưởng và khát vọng cao cả và khiêm tốn. Thật xấu hổ cho một người luôn hết lòng vì đất nước và xã hội. Đằng sau vẻ khiêm nhường cao quý là khát vọng cống hiến nhiều hơn nữa cho đất nước, cho dân tộc. Ông nguyện học võ, luyện cung tên, chuẩn bị chinh chiến, “làm người như ưng, có tài trong nhà, có thể cúi đầu trước cửa không, xác thối, v.v.” Vương ở cao chế,…” Có như vậy nước Đại Việt mới trường tồn: “Non sông ngàn năm không đổi.”

Thể thơ Đường luật ngắn gọn, súc tích, cảm động, tự tại và khái quát, kết hợp với văn phong và giọng điệu sử thi, đã khắc họa vẻ đẹp của những người anh hùng thời hiện đại. Chủ nghĩa anh hùng, chiến thắng quyết định của “tinh thần Dong’e” – tinh thần của thế giới. Giờ đây không cần “giặc nước cứu nước”, vì vậy mỗi thanh niên chúng ta cần ra sức học tập, tu dưỡng tư cách đạo đức, xác định cho mình lý tưởng sống đúng đắn, quan trọng thay vì mơ mộng, hành động vì sự nghiệp. nước, để Việt Nam cùng năm châu sánh vai với các nước lớn.

Phân tích bài thơ Tỏ lòng - Toploigiai (ảnh 3)

Phân tích bài thơ Tỏ tình – Văn mẫu 4

Từ xa xưa, nhân dân ta đã có truyền thống yêu nước nồng nàn, khi đất nước cần, họ luôn sẵn sàng đứng lên bảo vệ Tổ quốc. Lòng yêu nước được thể hiện trên nhiều lĩnh vực nhưng nổi bật nhất là lĩnh vực văn học. Trong số những bài thơ của ông, có tác phẩm “Tự thú” rất đặc sắc, thể hiện một cách sinh động vẻ đẹp và khí phách của người trần. Fan Wulao là một danh tướng trong thiên hạ, ông đã có công lớn trong công cuộc chống lại Ruan Meng. “Tự thú” được ông viết nhằm khơi dậy sức mạnh toàn dân khi Chiến tranh thế giới thứ hai – Nguyên Mông sắp cận kề. Lúc bấy giờ, tác giả cùng một số tướng khác được cử ra trấn giữ biên giới phía Bắc.

Nói đến tinh thần Á Đông là nói đến tinh thần thế giới. Thời kỳ này là một mốc son chói lọi trong lịch sử 4000 năm dựng nước và giữ nước, quân và dân các nước đã anh dũng lập nên ba kỳ tích: ba lần đánh Nguyên Mông và đại thắng. Trong thắng lợi này, quân và dân các nước đã vượt qua muôn vàn khó khăn, gian khổ, nung nấu lòng căm thù giặc, quyết tâm giành thắng lợi. Tinh thần dân tộc thể hiện ở sự hòa quyện giữa hình tượng anh hùng và hình tượng “Tam quân”, những hình tượng nghệ thuật bất hủ nối tiếp nhau ra đời.

“Sóc hồng qua mùa thu”

Tam quân của Pi, Hu và Qizhai Niu”

Câu đầu khắc họa hình ảnh dũng sĩ hiên ngang, “sóc đực” giương ngang ngọn giáo, mang sứ mệnh bảo vệ Tổ quốc, trấn giữ biên cương trường kỳ. mệt mỏi. Con người ấy được đặt trong một không gian tuyệt vời: sông núi, sông núi làm cho con người trở thành bậc vĩ nhân vang danh đất trời. Hình ảnh ấy còn mang ý nghĩa tượng trưng cho tinh thần xông xáo sẵn sàng xung trận, một cử chỉ làm chủ trận địa đầy kiêu hãnh. Thật đáng tiếc khi chúng ta dịch nó là “múa súng” đã làm giảm đi phần nào ý nghĩa tượng trưng và cử chỉ oai hùng của hình ảnh vĩ đại này. Trong quá khứ, những người lính được chia thành ba trung đội: phía trước, giữa và phía sau. Tuy nhiên, nói đến “tam quân” ​​thì sức mạnh của quân đội trần truồng và sức mạnh của cả nước đang sục sôi. Câu tiếp theo lấy cảm hứng từ thủ pháp so sánh, “Ba quyền đập hổ” giống như ba đội quân hùng hổ như hổ báo, oai phong lẫm liệt. Vì vậy, tác giả bày tỏ niềm tự hào về sự trưởng thành, lớn mạnh của quân đội. Không chỉ vậy, bài thơ còn sử dụng thủ pháp cường điệu “trâu làng” – khí thế quân tử lấn át trâu bò hay khí thế anh hùng nuốt chửng trâu. Vì vậy, vẻ đẹp anh hùng được miêu tả trong hai câu đầu và vẻ đẹp của thời đại anh hùng bổ sung cho nhau, tạo nên tính cách anh hùng. Đoạn thơ kết hợp hình tượng khách quan với cảm nhận chủ quan giữa hiện thực và lãng mạn để lại trong lòng người ấn tượng sâu sắc. Vì vậy, tác giả tự hào về sức mạnh của nhà trần, cũng như sức mạnh của cả đất nước.

“Nam tính Lưu Công Dục”

<3

Qua hai câu thơ trên, lí tưởng của nhân vật chính được thể hiện sinh động qua hai cặp từ “nam nhi, công danh”. Nói đến chí là nói đến chí làm người, lập công là để lưu danh, lập nghiệp để lưu danh ngàn năm, công danh là món nợ mà kẻ sĩ phải trả. Một danh tướng đang lo lắng, xem mình đã lập được bao nhiêu chiến công và còn bao nhiêu nợ công chưa trả hết. Đó là khát vọng và lý tưởng giúp nước lớn lao. .

Khổ thơ cuối nói về tấm lòng của người anh hùng, ngoài tấm lòng ra thì cái quý nhất chính là tấm lòng. “xấu hổ với vu hau”- vu hau là Jia Jiliang, tài năng, cá tính và có tâm. Tác giả xấu hổ vì mình không có tài thao lược như Jia Jiliang? Mặc dù tác giả là người có công với đất nước nhưng vẫn vô cùng hổ thẹn. Qua nỗi ô nhục này, người đọc nhận thấy một thái độ khiêm tốn, một lòng khát khao giết giặc, góp phần vào việc chung.

Qua bài thơ này, hiện lên hình ảnh một người nam nhi thời đồng bằng, khao khát báo đáp ân đức của vua bằng cách tiêu diệt những kẻ thù hùng mạnh, để non sông được yên ổn. Vẻ đẹp của người anh hùng lồng trong vẻ đẹp của thời đại, tạo nên tinh thần thời đại nhà đèn, tinh thần phương Đông. Bài thơ này cũng là nhận thức của chính Phạm về khát vọng lí tưởng và nhân cách cần phải giữ gìn.

Phân tích thơ thú tội——Bài 5

Fan Wulao (1255-1320) là danh tướng thiên hạ, bách chiến bách thắng, võ nghệ cao cường. Ông đã lập công lớn giúp vua đánh thắng nhiều trận, bảo vệ nền độc lập của đất nước, dẹp tan quân xâm lược. Có thể nói hắn giống như cánh tay đắc lực của Đạo Vương. Tuy nhiên, chúng ta không chỉ biết ông là một danh tướng mà còn biết ông là một nhà thơ. Nhắc đến ông, chúng ta nghĩ ngay đến bài thơ tự sự ấy – một bài thơ thể hiện tiếng nói tâm tình của ông, cũng như khí phách anh hùng yêu nước của những người lính và dân công.

Bài thơ này được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt, bài thơ chỉ có bốn câu, tác giả đã thể hiện tất cả quan điểm, lòng yêu nước, thương quân như thế nào. Tuy nhiên, Fan Wulao rất tài năng, chỉ qua bốn câu thơ này, anh ấy đã truyền đạt cho mọi người ý tưởng về trời và đất, vũ trụ và trái đất, ngẩng cao đầu và hạ cánh. Đồng thời, tác giả thể hiện chủ nghĩa anh hùng yêu nước của mình qua ý tứ của hầu hết các tướng lĩnh trung kiên, yêu nước lúc bấy giờ.

Hai câu đầu của bài thơ nhấn mạnh vẻ đẹp của những người nghĩa sĩ trong đấu tranh, và vẻ đẹp của tinh thần đoàn kết của những người lính trần truồng vượt qua mọi khó khăn, trở ngại:

“hoàng sóc giang san khap ky thủ thiêm tam quan ti hổ khí thôn”

Hình ảnh cởi trần, cầm giáo, sải bước tiến lên, xông vào quân thù, cầm gậy cứu dân nghèo, đẩy lùi quân xâm lược Mông Cổ. Cho rằng vẻ ngoài ưa nhìn, việc dịch “sóc hung” thành “múa giáo” không hoàn toàn mô tả sự dũng cảm đó. Thể hiện sự yếu đuối bằng múa súng không thể lột tả được bản lĩnh của quân và dân. Chữ “Huangshe” như khắc sâu vào cơ thể người chiến sĩ, tay cầm súng ngang dọc, đi khắp mọi miền đất nước để bảo vệ gia đình và đất nước. Họ không có ý chí vượt khó nên phải nhận lấy thất bại vì đánh giá thấp các thành viên họ Trần, tuy yếu về thể lực, thậm chí không thể so sánh với quân số Mông Cổ nhưng cả hai sức mạnh thể chất và ý chí của họ đã vượt quá giới hạn. Về quân số v.v… cầm súng hiên ngang, họ đã dùng bao nhiêu mùa thu để bảo vệ đất nước này, họ đã góp phần tạo nên một đất nước tươi đẹp như xã hội ngày nay. Vì vậy nó đẹp khi thể hiện nó trong một không gian rộng lớn và một thời gian lịch sử lâu dài, và bức tranh đó cũng thể hiện vẻ đẹp của chính tác giả. Không chỉ đẹp về hình thức mà người trần còn hiện lên với vẻ đẹp cao sang lấn át cả tinh tú trên trời. Sức mạnh của đội quân tàn sát như một con hổ và một con báo nuốt chửng một con bò. Hoặc cũng có thể là ba quân đoàn kết như một, truyền cho nhau tinh thần thép, để vượt qua những khó khăn chông gai của cuộc chiến và vẽ nên một kết thúc có hậu, thắng lợi cho cuộc chiến chính nghĩa. .

Bên cạnh hai câu cuối, tác giả bày tỏ quan điểm của mình về ý chí làm người trong thời đại đó:

Nam nhân Lưu Cung danh tiếng đã để lại cho Đồ Văn Vũ Hầu

Sống trên đời nhất định phải có danh núi sông, đó cũng chính là lời tuyên ngôn lập chí lập công tử của Nguyễn Công Như, từ đây có thể thấy tư tưởng của Phàn Ô Lao cũng có tất cả nam nhi thời bấy giờ. Đây là xu hướng chung và là quan niệm chung của họ, vì vậy Trưởng lão Fan Wu đã không thoát khỏi quan niệm này. Tuy nhiên, tác giả nhấn mạnh khái niệm này ở đây và chỉ để ngỏ theo ý riêng của tác giả. Dù là một tướng quân trung thành như cánh tay phải của Chen Hongdao và đã trải qua nhiều trận chiến sinh tử, nhưng đối với anh ta, anh ta vẫn chưa được liệt kê trên quốc hiệu. Đối với Fan Wulao, danh tiếng vẫn là thứ anh nợ anh. Và vì món nợ với nhà vua, anh ta xấu hổ khi nghe tin về Hầu tước Wu. So sánh mình với vũ công và tự soi vào khuyết điểm của mình không phải là hiểu sai thân phận vũ công mà là tinh thần học hỏi người tài của nhà thơ. Anh và Ngô Mạch có một điểm chung, đó là giúp đỡ một ông già, nhưng điều tác giả muốn nói ở đây là khi Ngô Mạch giúp đỡ tướng quân của mình, Fan Wulao đã khiêm tốn thừa nhận rằng mình không giúp đỡ ông ta. Hưng đạo đại vương lẽ ra phải nghe câu chuyện của hoàng đế và cảm thấy rất xấu hổ. Đồng thời, chúng ta cũng có thể thấy được lòng trung thành và sự cống hiến của tác giả đối với King Hongdao. Mặc dù xuất thân là một nông dân, nhưng Fan Wulao đã thể hiện một ý chí mạnh mẽ và trí tuệ mà không ai có thể trách cứ về xuất thân của anh.

-/-

Trên đây là Phân Tích Bài Thơ Tỏ Tình do top giải bài sưu tầm và sắp xếp, hi vọng với những nội dung tham khảo này các bạn có thể thực hiện bài soạn của mình được tốt nhất!

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Related Articles

Back to top button