Hỏi Đáp

Top 10 mẫu phân tích 8 câu đầu bài thơ Việt Bắc chọn lọc hay nhất

Phân tích việt bắc khổ 1

Văn mẫu chọn lọc phân tích đoạn 1 bài thơ lục bát Việt Nam hay và đặc sắc nhất được bài viết tổng hợp đầy đủ. Giúp học sinh nâng cao kiến ​​thức và khả năng sáng tạo trong việc phân tích 8 dòng đầu của bài thơ Việt Bắc. Làm ơn chú ý.

Trích dẫn:

  • Top 8 mẫu soái ca việt nam nhớ người yêu kén chọn nhất
  • 10 mẫu phân tích bản đồ điểm cao nhất cho bộ tứ tốt nhất
  • Bài văn mẫu: Tìm hiểu về nòi giống qua thơ tiếng Việt lớp 12 hay nhất
  • Đề cương phân tích chi tiết đầu tiên của Việt Nam

    I. Lễ khai trương

    – Đầu Du là nhà thơ tiêu biểu cho khuynh hướng thơ trữ tình chính trị.

    – Dẫn đến tám phần để phân tích.

    Hai. Nội dung bài đăng

    1. Bốn câu đầu:Gợi những kỉ niệm xưa cũ, không gian và cảm xúc.

    – Cảnh người dân tạm biệt người trở về.

    – Cách gọi “me-ta”: Thân mật, gần gũi như trong ca dao.

    – Điệp ngữ, cấu trúc tu từ được lặp lại hai lần như gợi nhiều kỉ niệm. Cả hai câu hỏi đều hướng về nỗi nhớ, một nỗi nhớ về thời gian “mười lăm năm” và một nỗi nhớ về không gian: “nguồn sông, núi”.

    =>Đó là một thời người lính để lại quá nhiều kỷ niệm cho người dân Việt Nam

    2. Bốn câu sau:Tiếng thoi đưa thế gian, chở quá nỗi nhớ thương da diết.

    – “Khó chịu” có nghĩa là lo lắng, và “lo lắng” có nghĩa là bứt rứt không muốn rời xa.

    – Hình ảnh “áo chàm” chỉ con người Việt Nam chân chất, dễ mến.

    – Cử chỉ nắm tay thay lời muốn nói đầy xúc động.

    -Lời nhắn nhủ của người ở lại với người đã khuất: Lời nhắn nhủ được thể hiện dưới hình thức câu hỏi: nhớ quê hương cách mạng Việt Bắc, nhớ thiên nhiên Việt Bắc, nhớ những địa danh lịch sử, nhớ lịch sử, nhớ những điều tốt đẹp. ký ức. ..

    – Nghệ thuật:

    • Liệt kê danh sách các ký ức.
    • Ẩn dụ, nhân hóa: Rừng nhớ ai.
    • Tin nhắn từ “tôi”.
    • Cách ngắt nhịp 4/4 tha thiết nhắc người về thật truyền cảm.
    • =>Thiên nhiên, mảnh đất và con người Việt Nam giàu tình cảm, thủy chung, thủy chung.

      Ba. Kết thúc

      Đánh giá chung về tám phần đầu tiên.

      Sơ đồ tư duy phân tích đoạn 1 Việt Bắc

      Phân tích đoạn 1 tiếng Việt – mẫu 1

      Touyou là một trong những nhà thơ trữ tình chính trị. Vừa tham gia một trận thơ chiến đấu, Người đã dồn bao nhiêu tình cảm cho con người và lý tưởng của cách mạng Việt Nam. Trong số đó, tác phẩm “Nhạc Bắc” là một bài thơ thấm đẫm hồn thơ Du Du, là một bản anh hùng ca chống Pháp.

      Bài thơ được viết vào tháng 10 năm 1954 sau ngày ký kết thành công “Hiệp định Giơ-ne-vơ”, khi các cơ quan trung ương của đảng và chính phủ phải rời Chiến khu trở về thủ đô. Đó không chỉ là mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc, mà còn là lời tỏ tình đầy nghĩa tình, thể hiện tình cảm thủy chung, son sắt của những người ra đi và Chiến khu Việt Nam. 8 câu thơ đầu vẽ nên cảnh chia ly một cách chân thực, sinh động và giàu cảm xúc:

      “Em đã tỉnh lại, mười lăm năm ấy anh có nhớ tình yêu nồng nàn với em không, có còn nhớ nhìn cây cỏ, núi non, sông nước, tiếng người trong nguồn? Mang theo buổi sáng? Biệt ly, nắm tay nhau, biết nói gì hôm nay.”

      Theo lịch sử Việt Nam, Việt Bắc là tên gọi chung của sáu tỉnh Bắc Kỳ thời chống Pháp là Cao Bình, Bắc Động, Lạng Sơn, Tài Nguyên, Xuân Quang, Hà Giang, gọi tắt là “Gáo”. Bắc-lang-thái-tuyên-ha”. Đây là căn cứ kháng chiến do đảng và chính phủ thành lập năm 1940. Từ năm 1940 đến năm 1954, quân dân Việt Nam đã ở lại đây 15 năm với tình cảm thắm thiết.

      Sau khi quân ta đánh thắng quân thù và làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ chấn động thế giới, tháng 10 năm 1954, Ban Chấp hành Trung ương Đảng và các cán bộ Trung ương rút khỏi Việt Nam. Khung cảnh và nhân vật của cuộc chia tay có một không hai ấy đã trở thành nguồn cảm hứng để tác giả viết nên bài thơ nổi tiếng “Việt Bắc”. Xuyên suốt tác phẩm là hoài niệm về những năm tháng chiến tranh gian khổ mà đầy nghĩa tình của những người lính và dân công.

      “Nghĩ lại, mười lăm năm ấy nhớ ta da diết. Ngày về có nhớ cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn”

      Mở đầu bài thơ, tác giả đã sử dụng một câu hỏi tu từ mang giọng điệu ca dao: “Về mình anh có nhớ về em không?” “Em Về” là đây để hé lộ cho người đọc những tình tiết dẫn đến tình cảm của người ở lại. Nó đang đưa mọi người về nhà. Các từ “tôi”, “ta” đặt xa nhau, từ “nhớ” đặt chính giữa. Điều đó cho thấy rằng dù có xa nhau đến đâu, chúng ta sẽ luôn nhớ về nhau. Nỗi nhớ ấy dựa trên mười lăm năm thiết tha, yêu thương: “Mười lăm năm ấy máu sôi lửa bỏng”. Câu thơ này có vẻ hoài niệm của thơ hải ngoại: “Mười lăm năm ấy biết bao yêu thương”. Tuy nhiên, nếu ở nước ngoài là tình yêu thương thì trong cuộc kháng chiến gian khổ, ở đây là tình đồng chí, tình anh em. 15 năm có quá nhiều đau thương, mất mát, giờ chỉ còn lại tình yêu nồng cháy. 15 năm tương đương 1/4 đời người. Người sống và người chết cùng chia vui buồn, sống chết có nhau. Vậy tại sao khi nói lời chia tay lại buồn đến thế!

      Phân tích 8 câu đầu trong tiếng Việt cho chúng ta hiểu rõ hơn tình cảm chia buồn cùng khổ của người dân Việt Nam. Bề ngoài càng hung dữ, mọi người càng yêu thương và đùm bọc lẫn nhau. Vì vậy, tác giả tiếp tục đưa thêm một câu hỏi tu từ vào câu sau: “Ta có còn nhớ mình không? Bây giờ bạn và tôi là một. Lòng người còn sống và người đã đi đều là nỗi nhớ. Và nỗi nhớ ấy không dừng lại trong lòng mà lan tỏa ra cả núi rừng, sông nước “Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn”. Đây như một lời nhắn nhủ của người ở và người đi, mai này dù đi đâu, nhìn cây cũng nghĩ đến núi rừng Bắc Bộ, nhìn sông cũng nghĩ. nhớ về chiến khu nơi cội nguồn Mỗi hàng cây, mỗi dòng sông, từ núi về nguồn luôn nhớ về Chiến khu Việt Nam, đó cũng là lời hẹn ước của người lữ khách.

      Trong đoạn thơ có hai từ biểu thị hành động “thấy” và “nhớ”. Hành động miêu tả hoạt động thị giác, động từ miêu tả hoạt động tinh thần. Cái thấy là nói về hiện tại, vị lai. Nhớ nói về quá khứ. Điều này nhấn mạnh rằng bất kể cư dân tương lai và du khách có thể như thế nào, họ vẫn đang cùng nhau hồi tưởng về quá khứ. Động từ “nhớ” xuất hiện thường xuyên, vừa khẳng định vừa khó quên, khắc sâu vào tâm hồn người và cảnh nỗi nhớ Việt Bắc. Đồng thời, qua đây cũng cảm nhận được tấm lòng, tình cảm chân thành của đồng bào miền núi đối với bộ đội. Dù nghèo khó, hiểm nguy, khó khăn đến đâu, họ vẫn luôn dành cho những người cán bộ miền xuôi một tình cảm ấm áp, bền chặt theo năm tháng.

      Nếu bốn câu đầu diễn tả tình cảm của người Việt Bắc đối với cán bộ, thì mấy câu sau là phản ứng của bộ đội và cán bộ đối với những người lính trong rạp:

      “Tiếng người áo chàm đi dọc cồn cát, bụng sôi lên, nắm tay nhau nói những điều cần nói hôm nay”

      Những người lính đang định ra về thì chợt nghe tiếng “ai nghiêm nghị” khiến họ bước đi mà trong lòng bùi ngùi, lo lắng. Nhà thơ vốn đã rất thành thạo chỉ qua hai dòng thơ mà đã phác họa được nỗi nhớ nhung giữa kẻ ở và kẻ đi không muốn xa cách. Chỉ có những người yêu nhau nhiều, yêu nhau nhiều lắm mới có thể xa nhau như vậy. Vì cả người chiếm và người bị chiếm đều biết, chiến tranh sẽ còn tiếp diễn. Tôi không biết khi nào chúng ta sẽ gặp lại nhau. Vì vậy, họ càng hối hận hơn. Như nhà miệt vườn từng khẳng định một chân lý: “Khi ta ở chỉ là nơi ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”. Bộ đội và cán bộ nhắc lại lời dân làng rằng họ và chiến khu đã trở thành một phần linh hồn của họ. Tác giả sử dụng các từ “tiếc nuối”, “lo âu” để nhấn mạnh thêm nỗi xót xa, day dứt của người lữ khách. Những người ra đi là những cán bộ đã xuống dốc. Họ ra đi nhưng trong lòng họ vẫn còn mang theo nỗi niềm và nỗi nhớ. Họ yêu những người trong vùng chiến sự. Họ lo lắng về những gì sẽ xảy ra với người dân ở đây trong những năm và tháng tới. Thật không nơi nào khác mà tình quân dân sâu đậm như thế!

      Hai câu cuối khắc họa đậm nét buổi lễ chia tay đầy nước mắt và thương tâm giữa người chiến sĩ cách mạng và đồng bào Việt Bắc:

      “Tôi biết nói gì về cuộc chia ly hôm nay”

      Nói đến “áo chàm” người ta nghĩ ngay đến hình ảnh những chiếc áo nâu, đó là màu áo của những người nông dân nghèo khổ có công với cách mạng. Nhà thơ sử dụng “Áo dài” như một ẩn dụ cho người dân Việt Nam. Những chiếc áo chàm không của riêng ai mà của tất cả những người trong vùng chiến sự. Họ nắm tay cán bộ, không biết nói gì. Không phải giữa bọn họ không có gì để nói, mà là trong lòng bọn họ có quá nhiều điều muốn nói. Họ muốn nói về nó, nhưng họ không thể nói về nó. Nên cứ nắm tay là cảm hết cả lòng. Bởi từ bàn tay, trái tim con người mới dễ dàng cảm nhận được. Tâm trí con người sẽ dễ dàng nhận ra. Dù mối quan hệ vô cùng bế tắc và dai dẳng, giữa những con người đó vẫn có lý do. Họ hiểu không còn cách nào khác. Rốt cuộc, đã đến lúc nói lời tạm biệt. Nhưng thà chia tay trong nước mắt vui sướng còn hơn là đau buồn. Dù xa cách nhưng quân dân Việt Nam vẫn tràn ngập niềm vui chiến thắng.

      8 câu đầu của bài Việt Bắc không thể không nhắc đến những thủ pháp nghệ thuật của nhà thơ Du Bạn. Đầu tiên là về thể thơ lục bát. Với thể loại này, người đọc dễ nhớ bởi đây là thể thơ đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam. Ngoài ra, sự song ca của ca dao, dân ca làm phong phú thêm nhạc điệu của bài thơ. Kết hợp nhiều biện pháp nhân hoá như hoán dụ, câu hỏi tu từ giúp cho bức tranh tách biệt rõ nét, giàu cảm xúc hơn.

      Qua 8 câu thơ đầu, người đọc cảm nhận sâu sắc tình cảm chân thành giữa đồng bào Chiến khu Việt Nam với cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Nếu một người đã sống trong hòa bình và thịnh vượng trong mười lăm năm, thì có thể không giống như lúc gặp nạn và nguy hiểm, bám víu vào tình cảm gia đình. Thế nên, khi phải nói lời chia tay, tình cảm của người đi, người ở lại càng thêm khắc khoải, lưu luyến.

      Là người trong cuộc và là nhà thơ yêu nước, nhà thơ Đỗ Hữu đã vẽ nên một bức tranh sinh động, dung dị, mộc mạc nhưng đầy tính nhân văn.

      Phân tích 8 câu đầu bài thơ Việt Bắc – Ví dụ 2

      Nhắc lại khoảng thời gian từ 1945 đến 1975, những giờ phút chiến đấu hào hùng và những gian khổ dưới bom đạn chiến tranh, người đọc ai cũng bồi hồi xúc động. Chính hoàn cảnh đó đã sản sinh ra những nhà văn cách mạng tiêu biểu cho một thời kỳ văn học dân tộc. Nếu như Fan Xiandu hay Guangyong viết về đau khổ bằng chất thơ trẻ trung, thì ca từ trữ tình, sâu sắc lại khiến nỗi đau ăn sâu vào lòng người. Tám câu đầu của bài thơ “Viết ở Bắc Bộ” là một minh chứng rõ nét cho thể thơ thất ngôn tứ tuyệt.

      Đầu bò tên thật là Nguyễn kim thanh, sinh ra và lớn lên tại xứ Huế mộng mơ. Phải chăng mảnh đất và con người nơi đây đã để lại trong sâu thẳm trái tim nhà thơ một nét dịu dàng, hữu tình, nên thơ và rất Huế? Đối với nhà thơ, đời cách mạng và đời thơ thống nhất, hài hòa. Bác chọn con đường cách mạng từ tấm bé, làm thơ cũng là viết về chặng đường lịch sử của cả dân tộc. Vì vậy, nguyên tắc quan niệm: “Muốn có thơ hay, trước hết phải tạo được cảm xúc. Nhà thơ chân chính phải không ngừng ra sức trau dồi lập trường tư tưởng của mình, phải xác định rõ nhãn quan, cách nhìn sự vật. Tự nguyện, tự nguyện gắn bó là con đường để người nghệ sĩ đạt được yêu cầu cao nhất của đất nước, của nhân dân. Ngoài ra, nhà thơ cách mạng cũng phải kiên quyết đấu tranh, không thể dung túng cho những tiếng nói đồng lòng, những trò đùa bỡn cợt. Tóm lại, thơ phải xứng đáng là người chiến sĩ xung kích trên mặt trận tư tưởng – văn hóa, được kết tinh từ tư tưởng chính trị và trái tim nồng ấm luôn hướng về quê hương. Bài thơ này ra đời trong không khí hân hoan của quân dân sau chiến tranh. Chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy một thời, khi các chiến sĩ kháng Nhật từ căn cứ miền núi trở về miền xuôi, “Việt Bắc” là khúc ca hùng tráng, đồng thời cũng là khúc tình ca về cách mạng, kháng Nhật cứu nước. Chiến tranh và những người kháng chiến. Hoài niệm và tình cảm sâu sắc. Tận tụy với dân, với nước với niềm tự hào dân tộc. Tám câu thơ mở đầu chan chứa tình cảm, nỗi nhớ khi người lính rời chiến trường từ vùng cao trở về.

      Tiếng hát ngọt ngào trữ tình của Daoyou cho thấy một cuộc chia ly buồn bã và tiếc nuối.

      Anh về rồi, em có nhớ anh không? Mười lăm năm ấy thân ái. Bạn có còn nhớ tôi không? Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn.

      Từ thể thơ đến cách xưng hô, bài thơ đi theo hồn thơ truyền thống, khơi dậy cảm giác déjà vu, déjà vu. Yuanyou trở lại với văn học cổ đại, tìm thấy tình yêu và tứ trong những bài thơ lục bát bình dị, và tạo ra sự cộng hưởng của cuộc đối thoại tình cảm quân dân. Giữa đồng bào và chiến sĩ, tình đồng chí không phải là “anh em” trong “đồng chí” (công lý), cũng không phải là “cô, cậu” trong thơ Tây (quang dung), tình cảm lãng mạn. Cái màu xanh sắt ấy biến thành “ta” – ta”. Cách gọi ca dao xưa quen thuộc không chỉ gợi sự ấm áp, thân thiết mà còn là nét độc đáo trong ngòi bút khám phá của Từ Hổ. Đối với nhà thơ, tình quân dân cũng ấm áp như tình cảm gia đình, Cần có sự thủy chung, gắn bó không thể chia cắt Lời bài hát là lời người ở lại nói với người ra đi: Về với phố thị phồn hoa, liệu lòng người có còn vương vấn nơi đây? nhớ núi đâu có rừng, có cỏ?Cảm giác ấy vẫn còn day dứt lòng người ở lại.Sau câu văn dài “mười lăm” là hình ảnh một dòng sông cao nguyên, gợi sự bao la, hoài niệm của người đọc. Tình yêu chan chứa khắp không gian, thấm vào từng dấu vết năm tháng của đời người, những vần thơ chan chứa tình cảm của kẻ ra đi, của người ở lại, hay nỗi nhớ thương da diết của người ở phương xa đối với những người lính đồng bằng.

      Xem Thêm : 999+ Ảnh Gái Xinh Việt Nam, Hot Girl Cute, Dễ Thương, Đẹp Xỉu

      Bên cồn cát, giọng nói nghiêm túc của ai đó đang khuấy động trái tim anh, và anh bước đi không yên. Nắm tay áo lam nói những điều nên nói hôm nay…

      Tôi nhớ Việt Nam, cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ, những năm tháng chiến đấu gian khổ và đặc biệt là tấm lòng của những người ở lại. “Tiếng ai” là tiếng người ở lại hay tiếng người ra đi, nhà thơ không nói rõ nhưng dù là ai đi chăng nữa thì họ cũng bồn chồn, khắc khoải. Đó là nỗi lòng của người lính, khi phải rời xa nơi thân thương này, luyến tiếc không thể bước tiếp. Tố sử dụng nghệ thuật hoán dụ rất tinh tế “áo dài đưa tiễn biệt”. Chiếc áo lam là trang phục truyền thống của các dân tộc thiểu số cao nguyên, sử dụng hình ảnh chiếc áo lam để khắc họa nhân vật vừa tinh tế, vừa đầy giá trị nghệ thuật, ca từ trở nên mềm mại, giàu hình ảnh. Lúc chia tay ai cũng ôm chặt, nắm tay nhau. Quá nhiều kỷ niệm, quá nhiều lý giải không thể diễn tả thành lời. Sự im lặng vô định chợt chiếm lấy không gian, như tiếng nói của con tim lên tiếng. Chỉ cần nhìn nhau, chỉ cần nắm tay thôi cũng đủ hiểu nhau. Đó là một chương trình đoàn kết đã gắn bó với nhau trong nhiều năm. Nhà thơ đã dùng những hình ảnh giản dị, ngôn ngữ phong phú để vẽ nên một bức tranh chia tay thật ấm áp và xúc động. Con người, thời gian và không gian hòa làm một. Tình quân dân, tình đồng chí, đồng bào đã trở thành tình yêu nước.

      Bằng tài năng nghệ thuật và tâm hồn nhạy cảm, người bạn này đã cống hiến hết mình cho cách mạng, tái hiện cảnh chia tay đầy xúc động giữa người dân miền núi và bộ đội khi về nước. Thắp lên vẻ đẹp của tình đoàn kết quân dân và thắp lên tương lai tươi sáng.

      Phân tích 8 câu đầu bài thơ Việt Bắc - Mẫu 2

      Phân tích tiếng Việt Đoạn 1 – Ví dụ 3

      Tố Hữu là nhà thơ trữ tình chính trị, tiêu biểu của nền thơ ca cách mạng Việt Nam. Những bài thơ thể hiện cuộc đời và tình cảm lớn lao của người cách mạng. Thơ ông đậm đà tính dân tộc cả về nội dung lẫn hình thức. “Việt Bắc” là đỉnh cao của thơ Du Du, cũng là đỉnh cao của thơ chống Pháp. “Việt Bắc” là một trong những bài thơ được xếp vào loại “tạm biệt” của Đỗ Hữu. Tuy là một đề tài cũ nhưng bài thơ vẫn còn mới, bởi “Việt Bắc” ra đời vào tháng 10 năm 1954, một cuộc chia tay đặc biệt giữa nhân dân Việt Nam với những cán bộ kháng Nhật. Nó ra đời trong hoàn cảnh đó. Một cảnh chia tay đau buồn và nước mắt, nhưng một người cán bộ chia tay và tình bạn sâu sắc của mọi người. Đoạn thơ mở đầu thể hiện một cách tinh tế và sâu sắc sự rung động trong lòng kẻ ra đi và người ở lại:

      Anh về rồi, em có nhớ anh không? Mười lăm năm ấy thân ái. Bạn có còn nhớ tôi không? Nhìn cây nhớ núi, nhìn nguồn sông nhớ nguồn. Giọng nói thiết tha bên cồn cát còn đọng lại trong tâm trí, cô bước đi khắc khoải, làm lễ chia tay trong tà áo chàm, nắm tay nhau, không biết nói gì hôm nay…

      Bốn câu đầu là lời của người ở lại nói với người ra đi:

      Anh về rồi, em có nhớ anh không? Mười lăm năm ấy thân ái. Bạn có còn nhớ tôi không? Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn.

      Tác giả mở đầu bằng câu ca dao trữ tình: “Có nhớ về anh về em”. “Em về” là tình huống người ở lại bày tỏ tình cảm. “Giao ước” hàm ý sự chia ly, sự chia ly của kẻ ra đi với kẻ ở lại. Trong cấu trúc vần, “tôi” đứng đầu câu, “anh” đứng cuối câu. Nó gợi lên khoảng cách giữa “ta” và “tôi.” Cảm giác mà câu hỏi của người ở lại gây ra là nỗi nhớ, là tình cảm mà người ở lại dành cho người ra đi. Đứng giữa câu thơ là từ “nhớ” làm cho “ta” và “anh” như xích lại gần nhau hơn. Cơ sở của nỗi nhớ ấy là: “Mười lăm năm ấy, máu sôi, máu sôi”. Những câu thơ phảng phất âm hưởng của thơ hải ngoại, nhưng từ trong âm vang lại phảng phất tâm trạng của con người thời kháng chiến chống Nhật. “Mười lăm năm ấy” nói đến một thời khó khăn, một thời đau thương và mất mát. Tuy nhiên, những mất mát đau thương ấy dường như đã bốc hơi, chỉ còn lại “niềm đam mê ngọt ngào” trong câu thơ. Đó là tình yêu thân thiết, ngọt ngào giữa “anh” và “em” suốt “mười lăm năm”. Cho nên hỏi cũng là bày tỏ tình cảm, mà hỏi là bày tỏ rằng người muốn ra đi cũng có cùng cảm xúc với mình.

      Ngay cả quý thứ ba cũng là một vấn đề. Câu hỏi: “Bạn có nhớ tôi về chính mình không” có sự lặp lại giống như phần đầu tiên. Tuy nhiên, đối tượng của câu hỏi không chỉ giới hạn trong mối quan hệ giữa “ta – ta”, nỗi nhớ dường như không còn chỉ dành riêng cho “ta”, mà nỗi nhớ đã hướng đến nhiều đối tượng. Hơn nữa, đó là không gian “núi rừng” và “sông nguồn”. Câu hỏi này gợi không gian “núi”, “nguồn” của núi rừng Việt Nam. Đó là không gian quen thuộc của người ở lại và người ra đi. Không gian của người ra đi và người ở lại không còn là một không gian vô hồn, vô cảm mà là một không gian chứa đầy kỉ niệm giúp tạo nên cảm xúc cho người ra đi. Trong đoạn thơ, hai động từ hành động “thấy” và “nhớ” xuất hiện nhiều lần trong đoạn thơ. Một hành động ảnh hưởng đến tầm nhìn, một hành động ảnh hưởng đến tâm trí; một hành động hướng tới hiện tại, một hành động hướng về quá khứ. Những người ở lại đan xen những cách ứng xử này, nhắc nhở những người đã khuất hãy sống ở hiện tại, đừng quên quá khứ, sống ở miền xuôi đừng quên miền cao, đừng quên những kỷ niệm đã qua. Đó là mong muốn của những người ở lại để truyền lại thông điệp cho những người ra đi. Người ra đi chưa muốn nhớ, người ở lại tỏ lòng nhớ nhung. Nỗi nhớ được thể hiện trực tiếp qua sự xuất hiện nhiều lần của động từ “nhớ” trong khổ thơ và càng về cuối “nhớ” càng xuất hiện bao nhiêu thì sức nhớ mà nó tạo nên càng lớn nên là chất bổ của cả bài thơ. Đó là một giọng nói hoài niệm và trìu mến.

      Bốn câu đầu chỉ có hai câu nghi vấn nhưng chủ yếu là bộc lộ tình cảm, mong người đã khuất cũng có tình cảm như mình, bởi giữa hai đối tượng này có một mối quan hệ gắn bó bền chặt. Một vùng kháng cự và một vùng kháng cự cảm xúc. Từ đó người ra đi đền đáp người ở lại bốn câu:

      Xem Thêm : 999+ Ảnh Gái Xinh Việt Nam, Hot Girl Cute, Dễ Thương, Đẹp Xỉu

      Bên cồn cát, giọng nói nghiêm túc của ai đó đang khuấy động trái tim anh, và anh bước đi không yên. Nắm tay áo lam nói những điều nên nói hôm nay…

      Người ở lại đặt câu hỏi nhưng người ra đi không trả lời thẳng câu hỏi đó mà thay vào đó, người ra đi thể hiện sự luyến tiếc, lưu luyến khi nói lời tạm biệt. Ấn tượng đầu tiên đã lay động những người rời đi: “giọng nói của một người nghiện rượu nghiêm túc”. “ai” là đại từ không xác định. “ai” có thể là bóng dáng xuất hiện trước mặt người chia tay, thân quen với người ra đi – cá biệt xuất hiện “rượu phó” trong buổi chia tay. “ai” có thể là bất kỳ người Việt Nam nào đã từng sống, làm việc, chung sống với người đã khuất. Dù bằng cách nào, ấn tượng ảnh hưởng đến người quá cố là một giọng nói tha thiết—một giọng nói rất ngọt ngào, chân thành và sâu lắng. Giọng nói ấy như gợi lại biết bao kỉ niệm, biết bao cuộc trò chuyện tâm tình, giọng nói ấy đang gợi lên một sự gắn bó bền chặt giữa người ở lại và người ra đi. Chính thứ âm thanh ấy khiến người ta “bụng sôi sùng sục, bước không vững”. Quan hệ đối lập trong và ngoài câu thơ được ngắt 4/4 với hai vế phụ. “Bên trong” là “hoang mang”, còn biểu hiện bên ngoài là “nỗi băn khoăn” của người đã khuất, nhưng trong tình cảm và hành động lại có những nét tương đồng. Chính vì cảm giác “sầu muộn” nên mới xảy ra hành vi “bồn chồn” này.

      Trong cảm nhận của những người đã khuất, một hình ảnh bình dị, thân thuộc thường xuất hiện trong cuộc sống hàng ngày là hình ảnh “cây chàm”. Ngoài ra, “Áo chàm” gợi một màu lâu phai khó phai. Tác giả dùng hình ảnh hoán dụ “Áo dài” để chỉ người dân miền Bắc nên có ý nói “Áo dài đưa tiễn” là nỗi nhớ nhung giữa miền Bắc Việt Nam với những người cách mạng. mạng. Mượn hình ảnh “Chiếc áo chàm”, dường như tác giả muốn nói đến lòng trung thành không thể phai mờ của nhân dân Việt Nam đối với các chiến sĩ cách mạng. Và ấn tượng đậm nét nhất về người đã khuất là hành động “nắm tay nhau để biết hôm nay…”. Trước hết, hành động “nắm tay” là một hành động quen thuộc và rất đẹp của những người bị chia ly, nó thể hiện sự gắn bó mật thiết và cũng là sự lưu luyến giữa những người chia tay. Hai người nắm tay nhau, có chút nghẹn ngào nên không nói lời nào. Dấu chấm lửng xuất hiện ở cuối dòng, như một nốt nặng không lời, nhưng nó có giá trị hơn những lời nói hàng ngày, bởi bàn tay ấy đã nói lên tất cả nỗi nhớ nhung, khắc khoải. Đoạn thơ này kết thúc câu thơ với nhịp điệu đa dạng khác thường. Sự thay đổi nhịp điệu tạo nên sự ngắt nhịp không chỉ về âm điệu của câu thơ mà cả về cảm xúc. Đồng thời, sự khác nhau về nhịp thơ cũng thể hiện sự khác biệt trong diễn biến tình cảm của người ra đi.

      Phân tích 8 dòng đầu bài thơ Việt Bắc – Ví dụ 4

      Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Đầu Hư nổi tiếng với những tác phẩm trữ tình chính luận. Nói về phong cách thơ độc đáo của ông, có ý kiến ​​cho rằng: “Giọng thơ ngọt ngào thiết tha, cách thể hiện đầy tính dân tộc, dù đề tài là gì thì thơ cổ nào cũng giống nhau. Thật dễ dàng để đi vào trái tim.” Đặc điểm này được thể hiện rõ nét trong các bài thơ Việt Bắc, nhất là ở 8 dòng đầu của bài thơ này.

      Giọng thơ ngọt ngào, trìu mến, ngôn ngữ trong thơ giản dị, tha thiết ngọt ngào, tình cảm, thủ thỉ, trìu mến. Trong bài thơ “Việt Bắc”, để thể hiện nội dung tình cảm cách mạng, tác giả Dư Bạn đã thể hiện tình cảm bằng giọng thơ thống thiết. Giọng điệu ấy được hòa quyện vào nghệ thuật đậm đà tính dân tộc qua thể thơ lục bát, kết cấu đối đáp ta-ta trong thể ca dao quen thuộc, hệ thống ngôn ngữ dân dã và hình ảnh thơ quen thuộc nhưng vẫn giàu sức gợi. Mặc dù viết về đề tài chính trị liên quan đến các sự kiện lịch sử vào tháng 10 năm 1954, sau khi Hiệp định Giơnevơ được ký kết, cơ quan trung ương của Đảng rời Chiến khu về thủ đô Hà Nội hoạt động, nhưng bài thơ Việt Nam và 8 câu đầu vẫn bộc lộ sự ngọt ngào và cảm xúc nghiêm túc.

      Tám câu đầu, tác giả tái hiện không khí u uất, hoài niệm khi lần đầu tiên chia lìa người sống và người chết. Đoạn dạo đầu lấy cảm hứng từ lời của những người ở lại:

      Anh về rồi, em có nhớ anh không? Mười lăm năm ấy thân ái. Bạn có còn nhớ tôi không? Nhìn cây nhớ núi, nhìn nguồn sông nhớ nguồn.

      Trong những ca từ của người Việt Nam gửi cho bộ đội, cán bộ cách mạng, ta thấy được cảm xúc trữ tình sâu sắc từ cấu trúc câu: “Anh có nhớ em không?”, “Anh có nhớ em không?”. “. Sự lặp lại của câu hỏi tu từ đã khoét sâu thêm nỗi nhớ da diết, day dứt khôn nguôi. Trong suốt “mười lăm năm ấy”, hành trình đầy ắp tình cảm gia đình và “đậm đà tình cảm” giữa nhân dân Việt Nam và các chiến sĩ cách mạng đã được miêu tả sinh động. là ngày chia vui, sẻ buồn, cùng chia sẻ khó khăn, khơi dậy tinh thần “thương nhau đùm bọc, sẻ chia/bát cơm manh áo/bát cơm manh áo”. sức mạnh đoàn kết toàn dân “Cây”, “Núi”, Hình ảnh “sông”, “nguồn” một lần nữa gợi lên biết bao tình cảm gia đình, nỗi nhớ quê hương, không gian, lối sống quen thuộc của ẩn dụ núi rừng. Ngay từ bốn câu đầu ta đã thấy được giọng điệu buồn man mác, đầy bi thương của dân tộc và những tiếng xầm xì đầy xúc động.

      Đoạn thoại trữ tình tiếp tục với lời đối đáp của những người chiến sĩ cách mạng đã khuất:

      Xem Thêm : 999+ Ảnh Gái Xinh Việt Nam, Hot Girl Cute, Dễ Thương, Đẹp Xỉu

      Bên cồn cát, giọng nói nghiêm túc của ai đó đang khuấy động trái tim anh, và anh bước đi không yên. Nắm tay áo lam nói những điều nên nói hôm nay…

      Bốn câu thơ tuy không xa rời khung cảnh hoài cổ đã từng hiện ra trước mắt nhưng lại bộc lộ rõ ​​nét nỗi nhớ da diết. Đại từ “ai” vang tiếng “chân thành” nhấn mạnh tình cảm của người đã khuất, tình cảm đặc biệt và thấu hiểu tâm tư của người ở lại. Điều này khiến cho câu thơ như một câu trả lời gián tiếp, khẳng định người đã khuất sẽ không bao giờ quên “mười lăm năm thiết tha ấy”, mãi mãi hướng về và nhớ về “cây cối”, “núi non”, “sông ngòi”, ”tài nguyên”. tình cảnh ấy càng được nhấn mạnh bởi những tính từ tình cảm như “xót xa”, “lo lắng.” Hình ảnh người ở lại khắc sâu trong tâm trí những người chiến sĩ cách mạng qua hình ảnh hoán dụ “ tà áo dài”, màu áo đặc trưng của miền Bắc. Người Việt Nam. Tiếp tục trong nỗi sầu, mọi cảm xúc dường như bị đè nén: “Tay nắm tay nhau, biết nói gì hôm nay”.

      Chỉ từ 8 câu đầu, có thể thấy nhà thơ đã vận dụng tài hoa thể thơ dân tộc mang đặc trưng riêng – thể thơ lục bát một cách nhuần nhuyễn, sáng tạo, linh hoạt về nhịp, vần. Đồng thời, cấu trúc tình thái được tạo nên qua đại từ “mình-anh” khiến lời ca tràn đầy yêu thương, giống như cảm xúc của đôi trai gái đang yêu. Câu chuyện cách mạng kháng Nhật vốn thuộc chính trường nhàm chán được tái hiện thành một câu chuyện tình yêu ngọt ngào, đề cao tình cảm trung thành và cao cả của lòng biết ơn cách mạng.

      Như vậy, qua tám câu đầu, ta có thể chắc chắn: “Với giọng văn ngọt ngào, thiết tha, đậm đà màu sắc dân tộc, dù đề tài là gì, những vần thơ bao giờ cũng dễ đi vào lòng người. ” Những câu chuyện về cách mạng và chống Nhật mang tính chất chính trị, gắn với những sự kiện lịch sử cụ thể nên bước vào trang thơ “Việt Bắc” vẫn chất chứa bao cảm xúc, tình cảm. Điều này thể hiện rõ tính chất chính trị – trữ tình của phong cách thơ. Đồng thời cũng tạo nên nét độc đáo, nét duyên dáng của đoạn thơ.

      Phân tích 8 câu thơ đầu bài thơ Việt Bắc - Mẫu 4

      Phân tích Đoạn 1 trong Tiếng Việt – Ví dụ 5

      Nhà thơ Đỗ Hữu được mệnh danh là “con chim đầu đàn” của nền thơ ca cách mạng Việt Nam. Ngay từ tập thơ đầu tiên, vì “mặt trời chân lý chiếu vào tim” nên bức tranh đã cho thấy một trái tim trẻ “cháy trong nắng hè”. Cho đến tác phẩm “Việt Bắc”, Đỗ Hữu mới hoàn toàn khẳng định mình là nhà văn trữ tình cách mạng kiệt xuất nhất của nền văn học Việt Nam thế kỷ XX.

      8 dòng đầu của bài thơ Việt nói lên nỗi nhớ nhà khi xa nước. Mở đầu bài thơ, tác giả sử dụng cách gọi mình ta thật thân mật, xúc động. Đặc biệt là cách xưng hô phổ biến trong quan hệ vợ chồng trong ca dao, dân ca.

      Tấn Hồ đã khéo léo lồng ghép những sắc thái của tình vợ chồng vào tình bạn quân dân. Đây chính là điều khiến người đọc cảm nhận được một niềm xúc động, lưu luyến trong 8 câu đầu của bài thơ Việt Bắc, như hoà vào với nhân vật “mình”

      Khi tỉnh lại, ký ức về mười lăm năm ấy vẫn còn nguyên vẹn. Khi bạn trở lại, bạn có nhớ xem Shuji Mountain và Hejiyuan không?

      “Mười lăm năm đó” chạy từ năm 1941 đến cuối năm 1954. Năm 1941, Bác Hồ trở lại Trung Quốc, lập căn cứ kháng chiến ở Bắc Bộ. Năm 1954, sau trận Điện Biên Phủ, chiến khu được dời về Hà Nội. Mười lăm năm ấy là mười lăm năm miệt mài. Tuy nhiên, trong những năm tháng được các bên nỗ lực hết mình, tình cảm quân dân ngày càng “mặn nồng”.

      Qua cảm nhận của 8 câu đầu của cả bài thơ, ta thấy được tình cảm của “tôi” – người dân Bắc Bộ đối với “anh” – người cán bộ kháng Nhật ở miền xuôi. Đó không còn chỉ là tình yêu giữa những người lính, mà là tình yêu giữa những mối quan hệ gia đình.

      Tiếng người thiết tha bên cồn cồn cào trong bụng, bước đi không yên, nắm tay nhau trong tà áo chàm, biết nói gì hôm nay…

      Các phép liên từ: nghiêm trang, nhớ nhung, xao xuyến khắc họa sinh động tâm trạng bối rối của người trữ tình lúc chia tay. Trong số đó, chiếc áo chàm là một ẩn dụ rất đặc sắc.

      Dùng chiếc áo chàm để chỉ người Việt Bắc, chiếc áo chàm đã thực sự trở thành một phần trong cuộc sống của người dân nơi đây. Không còn rào cản giữa quân-dân, cán bộ-dân. Giờ phút chia tay chỉ còn lại “anh” và “tôi”, với cảm xúc “không biết nói gì hôm nay”

      Phân tích 8 câu đầu của Nhạc Bắc, ta thấy được tính dân tộc của bài thơ này trước hết là ở cấu trúc của khúc tình ca đối đáp. Kiểu kết cấu đối đáp trong ca dao tình yêu là một kết cấu độc đáo cho phép nhân vật trữ tình vừa kể chuyện, vừa bộc lộ tình cảm, thái độ tình cảm của mình đối với “người kia” hoặc đối tượng nói.

      Phân tích Đoạn 1 Tiếng Việt – Ví dụ 6

      Nhắc đến yếu tố người ta liên tưởng ngay đến hình ảnh một nhà thơ luôn đi đầu trong phong trào văn nghệ cách mạng nước nhà. Con đường thơ phú luôn gắn liền với những hình ảnh, sự kiện nổi bật của dân tộc. Bằng giọng thơ tình cảm, kết hợp nhuần nhuyễn giữa chính luận và lối viết biểu cảm, ông đã sáng tạo nên thơ ca Bắc Kỳ, được mệnh danh là đỉnh cao của thơ ca chống Pháp. Đặc biệt, chỉ qua khổ thơ đầu, ông đã đưa người đọc đến với mảnh đất Việt Nam đầy nắng, gió và gian khó, chan chứa tình nghĩa.

      Vở “Việt Bắc” được sáng tác vào tháng 10 năm 1954, đó là thời kỳ chuyển tiếp khi cuộc kháng chiến chống Pháp kết thúc thắng lợi, cán bộ, chiến sĩ rời nhà hát Việt Bắc trở về thủ đô Hà Nội. Chiến tranh kết thúc trong tiếng cười hòa bình, độc lập nhưng cũng đồng nghĩa với sự chia ly của người cán bộ với nhân dân Việt Nam. Ở đó, quần chúng và cán bộ đã cùng nhau trải qua muôn vàn khó khăn, cùng nhau chia ngọt sẻ bùi. Thơ Việt ra đời là để bày tỏ cảm xúc của con người sống bên ngoài.

      Mở đầu đoạn trích, tác giả đã thay người ở lại để tỏ lòng nhân hậu:

      “Khi anh về em nhớ anh

      Mười lăm năm ấy mặn nồng

      Bạn có nhớ khi tôi quay trở lại

      Trông cây chẳng trông núi, trông sông chẳng nhớ nguồn?

      i – ta thường được dùng để diễn tả quan hệ thân mật như vợ chồng. Tuy nhiên, tác giả lại dùng cặp từ ấy cho tấm thiệp Việt Bắc với bộ đội và sĩ quan. Họ không phải là vợ chồng nhưng mối quan hệ giữa đôi bên cũng vì thế mà bế tắc, day dứt. Em có nhớ cây, nhớ sông, nhớ nguồn không? Từ “nhớ” được lặp lại nhiều lần trong câu hỏi tu từ để khắc sâu vào tâm trí người đọc. “Mười lăm năm” là một chi tiết có thật, từ những năm 1940 đến nay, chúng tôi cùng ăn, cùng cười, cùng nhau phấn đấu hơn mười năm. So với các cuộc kháng chiến khác, mười lăm năm ấy không phải là dài. Tuy nhiên, điều quan trọng ở đây là thời gian đó đã bồi đắp và bồi đắp bao nhiêu cảm xúc đến mức có thể lấp đầy cả một đời người. Câu hỏi chất chứa bao nỗi nhớ, bao lời dặn dò của người ở lại đối với người ra đi. Về với phố thị náo nhiệt, mong bạn đừng quên “nguồn sông núi đây”. Cảnh vật xơ xác đã đồng hành cùng “tôi” và “tôi” bao năm tháng, dù là lúc vui hay lúc buồn. Cây cối, sông nước là biểu tượng của không gian miền xuôi, miền cao đầy núi non nguồn. Cuộc chia ly có thể bị cản trở bởi khoảng cách, nhưng “em” luôn mong rằng “em” sẽ không bao giờ quên những kỉ niệm ấy. Yếu tố đặc biệt sử dụng những từ như “thèm” và “mặn” để tăng thêm giá trị cho những cảm xúc đó. Nó quý giá biết bao, khiến người ta phải đánh mất và tiếc nuối.

      Nếu như với người ở lại, tình cảm ấy chứa đựng trong ngàn lời nói, thì người ra đi chỉ có thể thể hiện tình cảm của mình bằng hành động. Với tình cảm đó, họ quá hiểu người Việt Nam. Vì đại nghĩa của đất nước còn đang chờ đợi các anh, các anh buộc phải ra đi, dù không thể cũng phải tránh xa:

      “Có tiếng nghiêm trang bên ly rượu

      Bụng kêu cồn cào, bước đi loạng choạng

      Cặp từ ghép “xót xa” và “bồn chồn” diễn tả trạng thái tâm lí của nỗi nhớ da diết khiến lòng người không thể yên. Như tu bon đã viết:

      “Còn nhớ ai, ai còn nhớ ai, giờ còn ai? >……

      Chữ “thương” chứa đựng quá nhiều tình thương, không thể chỉ một người, vì tình thương ấy là của cả đồng bào Việt Nam. Tố đã chơi hết mình tiếng “này”, để lại dư âm vang dội trong lòng người về. Nó khiến tâm trạng càng thêm nôn nao, dòng cảm xúc cứ ùa về. Nhưng những cảm giác nhớ nhung ấy chỉ có thể ôm chặt trong lòng, không thể diễn tả thành lời, không thể dùng những tiếng la hét để xoa dịu nỗi buồn.

      Tâm trạng bồn chồn còn được thể hiện rất tinh tế qua nhịp điệu của hai câu tiếp theo:

      “chàm mang đến cuộc gặp gỡ chia ly

      Nắm tay nhau biết nói gì hôm nay”

      Cặp thơ lục bát này được tác giả thêm vào một chút nhịp điệu, như sự đảo nhạc. Màu “chàm” là màu đại diện của đồng bào miền núi Tây Bắc. Hình ảnh quê nghèo rất đỗi bình dị mộc mạc, thiếu thốn về vật chất nhưng luôn dạt dào tình cảm. Chiếc áo ấy đã gánh biết bao mồ hôi, gian khổ, một nắng hai sương để chiến đấu, nuôi dưỡng những người lính già, để họ yên tâm đánh giặc. Không phải là áo gấm, áo gấm để tiễn đưa công ơn Người, chỉ là hình bóng của người dân lao động, nhưng vẫn làm ta bồi hồi, biết ơn. Tình cảm này còn được thể hiện qua hình ảnh “nắm tay nhau”. Bàn tay người cầm súng ấm áp, vuốt ve bàn tay người lao động. Đôi bàn tay nặng nhọc, mỏi mệt vì những khó khăn khác nhau, nhưng lúc đó, tất cả chúng tôi đều cảm thấy như nhau. Hình ảnh phong phú và cảm động, không cần giải thích nhiều, vì có quá nhiều điều muốn nói, nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu. Trái tim ấy xin hãy để “em” được chôn chặt trong tim nhưng cảm giác “nắm tay” sẽ còn mãi.

      <3 Nhịp thơ mềm mại, du dương, thể hiện trọn vẹn, tinh tế những cảm xúc chân thành, thể hiện tài năng kiệt xuất của Du Hú trong các thi nhân tài hoa của Việt Nam.

      Phân tích đoạn 1 Việt Bắc - Mẫu 6

      Ví dụ Việt Bắc 8 câu đầu – ví dụ 7

      Tố Hữu là nhà thơ trữ tình chính trị, ngọn cờ đầu của nền thơ ca cách mạng Việt Nam. Thơ anh giản dị mộc mạc, đượm màu trữ tình. Trong sự nghiệp sáng tác của mình, ông đã để lại cho đời nhiều tác phẩm có giá trị, trong đó nổi tiếng nhất là bài thơ “Việt Bắc”. Nổi bật trong bài thơ là 8 câu đầu được viết bằng lời lẽ của những con người đang sống, những con người đầy tình cảm

      Anh về rồi, em có nhớ anh không? Mười lăm năm ấy thân ái. Bạn có còn nhớ tôi không? Nhìn cây nhớ núi, nhìn nguồn sông nhớ nguồn. Giọng nói thiết tha bên cồn cát còn đọng lại trong tâm trí, cô bước đi khắc khoải, làm lễ chia tay trong tà áo chàm, nắm tay nhau, không biết nói gì hôm nay…

      Việt Bắc là sáng tác nguyên bản của Dư Hữu, được sáng tác năm 1954. Sau khi Hiệp định Giơ-ne-vơ được ký kết, chính quyền cách mạng và chính quyền trung ương từ căn cứ địa Việt Bắc về Hà Nội. .Nhân sự kiện đó, ông viết bài chống Việt Nam.

      Cũng như nỗi nhớ người yêu, nỗi nhớ của người Việt Nam đối với người cách mạng cũng vậy:

      Anh về rồi, em có nhớ anh không? Mười lăm năm ấy thân ái. Bạn có còn nhớ tôi không? Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn.

      Đoạn mở đầu là cách xưng hô “tôi” – “ta” là trìu mến, “ta” là nhà cách mạng, “ta” là người Việt Bắc. Người Việt hỏi: “Anh về có nhớ em không?” Đọc bài thơ này, ta thấy lòng đầy hoài niệm, tiếc nuối, như đôi trai gái phải chia lìa, đau đớn, không hàn gắn mà tình đã kết. Trong một thời gian ngắn, tình người giữa Việt Nam và cách mạng là “mười lăm năm”. “Mười lăm năm” – quãng thời gian không quá ngắn, nhất là mười lăm năm ấy, cả tình yêu lẫn “nhiệt huyết” đều không hề phai nhạt.

      Nếu hai câu đầu là tình cảm giữa con người với nhau thì hai câu cuối là tình cảm giữa con người với thiên nhiên:

      Bạn có nhớ tôi không? Nhìn cây không nghĩ núi, nhìn sông không nghĩ nguồn.

      Người Việt Bắc về miền xuôi không biết các cán bộ cách mạng có nhớ Việt Bắc không. “Về mình em có nhớ anh không?” Câu thơ được đọc lên với giọng thơ dịu dàng khiến chúng tôi rưng rưng nước mắt. Nhạc Bắc núi rừng, sông núi Nhạc Bắc rất đẹp hùng vĩ, trong khi vùng đất thấp nhộn nhịp đông đúc. Người dân Việt Nam sợ hãi, sợ những người cách mạng quên đi Việt Nam, những tháng ngày hái rau rừng trên núi, những tháng ngày câu cá dưới sông. Trong lòng họ lo sợ. Từ “nhớ” trong bài thơ cứ lặp đi lặp lại, như khắc sâu nỗi nhớ nhung không muốn xa rời, không nỡ chia lìa. Chỉ bốn câu đầu của bài thơ Bạn, cảnh chia tay đã đầy xúc động và nước mắt.

      Núi non hùng vĩ, giữa cái lạnh của Việt Nam, những người cách mạng chia tay Việt Nam

      Xem Thêm : 999+ Ảnh Gái Xinh Việt Nam, Hot Girl Cute, Dễ Thương, Đẹp Xỉu

      Bên cồn cát, giọng nói nghiêm túc của ai đó đang khuấy động trái tim anh, và anh bước đi không yên. Nắm tay áo lam nói những điều nên nói hôm nay…

      Những người cách mạng ra đi, nhưng vẫn nhớ tiếng nói thiết tha của người Việt Nam lúc chia tay: “Tiếng ai tha thiết trên cồn cát”. Những người cách mạng trở về sẽ còn ghi nhớ nguyện vọng của đồng bào Việt Bắc. Vì nhớ rằng khi đọc thơ, chúng tôi phải “rung rinh trong bụng, căng từng bước” nên tràn đầy cảm xúc. “Thương tiếc” là từ chỉ trạng thái của một người, cụ thể là ở đây, những người cách mạng đến rồi đi, rồi ra đi, trong lòng nhớ nhung không nỡ rời xa. Những cảm xúc ngột ngạt khiến ngay cả bước chân cũng không thể nói nên lời, càng nặng nề hơn. Người không muốn đi mà chân không muốn đi, chân cứ “bồn chồn” như muốn trở về miền Bắc, quê hương của cái nôi cách mạng, nơi có những người trung kiên, thủy chung. những người đã chờ đợi bạn. nhặt chúng lên. Họ lưu luyến không rời nhau nhưng đến giây phút cuối cùng họ đã ôm nhau thật chặt đến nghẹt thở không nói được lời nào:

      <3

      Màu áo “chàm” – màu tiêu biểu của cách mạng cũng góp phần tạo nên nỗi nhớ của người ra đi, nhớ nhau nhớ áo nhau. Họ nắm tay nhau với một tình cảm không thể nói nên lời. Quan niệm nghệ thuật “nắm tay mới biết hiện tại” trong bài thơ cũng làm nên cảm xúc của người đọc và tình cảm con người trong bài thơ: khắc khoải, khắc khoải, đau khổ khó tả. Họ chia tay chỉ để bật khóc, quá xúc động để nói nên lời. Họ không có nhiều điều để nói với nhau, hoặc họ có quá nhiều cảm xúc để nói, và họ không thể nói hết trong khoảnh khắc ngắn ngủi này. Chỉ có bốn dòng hai mươi tám chữ chính nghĩa để người đọc đắm chìm trong lời chia tay, lời người quá cố nói với người còn lại cũng khiến người đọc ngạt thở.

      Bài thơ “Việt Bắc” không chỉ thành công về nội dung mà còn ở thể thơ lục bát, đối đáp, lối tự sự và ngôn ngữ giàu sức gợi. Đoạn trích này mang phong cách thơ dân tộc tiêu biểu.

      Tóm lại, tám câu trên trong bài thơ Việt Bắc của Dư Bạn đã để lại trong lòng người đọc những cảm xúc khó quên đối với dân tộc Việt Bắc và cách mạng. Bài thơ này, nhất là bài thơ này, sẽ sống mãi trong lòng chúng tôi và trong lòng bạn đọc Việt Nam.

      Phân tích 8 khổ thơ đầu của bài thơ Việt Bắc – Ví dụ 8

      Nhắc đến nhà thơ là nghĩ đến người chiến sĩ cách mạng. Ông là người mở đầu cho phong trào văn nghệ gắn với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc ở nước ta. Con đường nghệ thuật của tác giả luôn gắn liền với chủ nghĩa yêu nước và đấu tranh giải phóng dân tộc của Tổ quốc Việt Nam.

      Nhà văn Đỗ Hữu đã viết nhiều bài thơ hay, thể hiện tình cảm yêu nước quê hương, tình quân dân. Trong số đó, bài thơ “Việt Bắc” là một bài thơ đặc sắc, hay, thể hiện phong cách nghệ thuật tài tình, tài tình của tác giả khi kết hợp đỉnh cao nghệ thuật và chính luận. Đó là một sự kết hợp vô cùng trôi chảy và linh hoạt, không gây cảm giác khó chịu cho người đọc. Khổ thơ đầu của bài thơ “Việt Bắc” gợi cho người đọc nhiều cảm xúc, tình quân dân thắm thiết, thắm thiết như người một nhà.

      Bài thơ “Việt Bắc” được tác giả viết trong bối cảnh nước ta hoàn toàn thắng lợi trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Sống ở núi rừng Việt Nam 15 năm, các chiến sĩ cách mạng Hồ Tuấn gắn bó mật thiết với đồng bào các dân tộc nơi đây, được đồng bào nơi đây nuôi nấng, chia sẻ từng bát cơm, từng mẩu sắn trong những ngày kháng chiến ác liệt, như người thân. trong cùng một gia đình. Nhưng nay, khi quân thù đã hoàn toàn bị quét sạch ở miền Bắc nước ta, bộ đội ta phải trở về quê hương nhận nhiệm vụ mới.

      Cuộc chia tay nhẹ nhàng mà thể hiện sự lưu luyến bền chặt. Những lời trăn trối trước khi ra đi khiến người ra đi vô cùng xúc động không nói nên lời khi chia tay. Mở đầu bài thơ, tôi viết những lời luyến tiếc mà tôi đã bỏ lỡ từ lâu. Thể hiện nỗi lòng nặng trĩu của người ra đi và người ở lại:

      “Tôi sẽ nhớ bạn khi tôi trở lại

      Mười lăm năm ấy mặn nồng

      Bạn có nhớ tôi không?

      Nhìn cây không thấy núi, nhìn sông nhớ nguồn”

      Tác giả Dư Bạn đã sử dụng cách xưng hô truyền thống phổ biến “anh với tôi”, đây là cách xưng hô phổ biến trong ca dao, tục ngữ, ca dao ở nước ta. Đồng thời thể hiện mối quan hệ gia đình giữa nhân dân với các chiến sĩ cách mạng ở đây như một gia đình, tình vợ chồng, anh em, mẹ con, nhân ái, keo sơn.

      Tác giả dùng từ “nhớ” nhiều lần để nhấn mạnh nỗi nhớ nhung nơi xa xôi, tuy không phải là quê hương của những người chiến sĩ cách mạng nhưng lại có biết bao kỉ niệm gần gũi. Thực chất, Sinh Tử Cảnh giống như ngôi nhà thứ hai của những người lính già.

      Quân và dân nơi đây đã cùng nhau trải qua quá nhiều kỷ niệm. Cùng đuổi giặc, cơm chia đôi, chăn đắp kín, lộ ra cảm giác tình thân hơn người thân. Đồng bào miền núi Việt Nam tuy không phải anh em ruột thịt nhưng mười lăm năm nay họ như cha mẹ của người lính.

      “Giọng ai nghiêm trong rượu

      Bụng đi đứng không yên”

      Dùng hai câu thơ để nói lên nỗi nhớ của người lính đối với người dân nơi đây. Tiếng nói chân thành vang lên trong trái tim của mỗi người lính chúng tôi.

      Xem Thêm : Translate &quot The Rest Of Là Gì ? Định Nghĩa, Ví Dụ, Giải Thích – Tranminhdung.vn

      Đó là tiếng nói của trái tim, là tiếng gọi của con người từng bị ám ảnh bởi sự sống và cái chết, có lúc cận kề cái chết nhưng luôn bên nhau, người nay phải chia xa, vận động và cuộc sống. Không kìm được mà nghẹn ngào xúc động. Tôi chỉ biết kìm nén nỗi nhớ nhung trong lòng, không thể nói ra, không thể kêu lên để trấn an lòng mình, khiến cảnh chia tay càng thêm thê lương.

      Màu chàm mang đến sự chia ly,

      Nắm tay nhau biết nói gì hôm nay.

      Bài thơ được tác giả viết theo thể thơ lục bát truyền thống dễ nhớ, vần điệu, nhịp điệu rất sinh động, làm cho lời thơ rất hấp dẫn, bố cục hài hòa với nhạc điệu trong bài thơ .Màu chàm Màu áo là màu trang phục của các dân tộc thiểu số vùng núi Tây Bắc. Một hình ảnh quen thuộc, thuần túy gắn bó với người chiến sĩ cách mạng, nhưng hôm nay lại gợi lên những cảm giác bỡ ngỡ khi xa rời màu áo chàm. Hình ảnh đầy gợi cảm và phải thể hiện sự gắn bó chân thật. Người ra đi sẽ ở lại với tình cảm chân thật, tình cảm quân dân.

      Khổ thơ đầu bài thơ “Việt Bắc” của tác giả thể hiện những cảm xúc chân thành, sâu sắc của tác giả. Nhịp thơ vô cùng mềm mại, sâu lắng thể hiện mối quan hệ gắn bó giữa người chiến sĩ cách mạng với nhân dân vùng núi Tây Bắc nơi đóng quân.

      Phân tích 8 câu thơ đầu bài Việt Bắc - Mẫu 8

      Phân tích 8 câu đầu bài thơ Việt Bắc – Ví dụ 9

      Tố Hữu là ngọn cờ đầu của nền thơ ca cách mạng Việt Nam. Thơ ông mang khuynh hướng sử thi và cảm hứng trữ tình lãng mạn. Trong sự nghiệp sáng tác của mình, ông đã để lại nhiều tác phẩm có giá trị như tuyển tập thơ “Lời ấy”, “Máu và hoa”… tiêu biểu nhất là bài thơ “Lời ấy” trích trong tập thơ “Lời ấy”. ” “. Đoạn thơ này thể hiện thành công nỗi nhớ nhung da diết, hoài niệm về buổi chia tay của người Việt Bắc và cán bộ cách mạng. Điều này được thể hiện rõ nhất trong bài thơ:

      “Khi anh về em nhớ anh

      Mười lăm năm ấy đầy đam mê.

      Bạn có nhớ khi tôi quay trở lại

      Trông cây chẳng trông núi, trông sông chẳng nhớ nguồn?

      Giọng ai nghiêm trong rượu

      Bụng kêu cồn cào, bước đi loạng choạng

      Áo chàm chia ly

      Nắm tay nhau biết nói gì hôm nay…

      Việt Bắc là căn cứ địa cách mạng, cái nôi của các phong trào kháng chiến. Sau chiến thắng Điện Biên Phủ tháng 7 năm 1954, Hiệp định Giơnevơ được ký kết. Tháng 10 năm 1954, đảng và chính phủ rời Chiến khu trở về Hà Nội. Nhân sự kiện lịch sử đó, Người đã viết bài thơ “Việt Bắc”.

      Câu thơ mở đầu là một câu hỏi tu từ giàu cảm xúc:

      “Tôi sẽ nhớ bạn khi tôi trở lại”

      “Tôi” là chỉ người ra đi – chiến sĩ cách mạng, còn “anh” là người Việt Bắc. Câu hỏi chính là lời của người ở lại Hỏi người ra đi, khi người chiến sĩ cách mạng trở về có còn nhớ Việt Bắc không? Với cách gọi “me-ta” đầy chất thơ, kèm theo những lời nhắn nhủ bản thân, cho ta thấy tình cảm gia đình, tình yêu thương khiến nỗi nhớ càng thêm day dứt. Người Việt Nam muốn hỏi Kháng chiến có nhớ không:

      “Mười lăm năm ấy máu sôi”

      Mười lăm năm đồng nghĩa với thời gian, thời kỳ người lính và người Việt Bắc trở thành bạn của nhau. Chúng tôi đã chiến đấu cùng nhau trong một thời gian dài và cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn. Từ “ấy” nghe cũng hay nhưng tác giả đã không dùng từ “ấy” để tăng thêm ý nghĩa cho khoảng thời gian “mười lăm năm”, đồng thời cũng thể hiện sự trân trọng của tác giả đối với những ngày tháng còn phụ. Các từ “háo hức”, “mặn nồng” đã nhấn mạnh tình cảm gắn bó giữa đồng bào Việt Bắc với những người cách mạng. Tác giả muốn dùng điều này để nhấn mạnh thêm lòng trung kiên, thủy chung với cách mạng và với những người lính nhân dân Việt Nam.

      Câu tiếp theo nhắc nhở người chiến sĩ cách mạng:

      “Em có nhớ khi anh về không”

      Vẫn là câu hỏi tu từ, vẫn là cách xưng hô “tôi”, nhưng câu hỏi nghe như nhắc nhở “anh có nhớ không”. Nếu đồng bào Việt Nam muốn nhắc nhở các chiến sĩ cách mạng trở về Việt Nam nhớ ra Bắc, xin mời:

      “Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn”

      Khi các chiến sĩ cách mạng về Hà Nội, nhìn thấy cây cối xanh tốt ở Hà Nội, họ sẽ nghĩ đến núi rừng Việt Bắc. Nhớ mảnh đất thủy chung, màu son, nơi những người cách mạng và đồng bào Việt Bắc đã cùng nhau chiến đấu, cùng nhau vượt qua bao gian khổ. Nhớ sông nhớ nguồn, nhớ sông núi Việt Nam, nhớ những dòng sông mà các chiến sĩ cách mạng đã chiến đấu. Hay lời nhắc nhở của người dân Việt Nam đối với các chiến sĩ cách mạng, khi xuôi dòng nhìn cảnh đẹp thành phố, Người lại nhớ đến con người Việt Nam và những ngày chiến đấu. Những gian nan nơi núi rừng đầy hiểm nguy, cheo leo. Các từ “thấy”, “nhớ” như nhấn mạnh nỗi niềm của những người ở lại. Mong những người cách mạng mãi nhớ nơi Việt Bắc. Ngoài kia có những người trung kiên, trung thành, luôn khao khát những người cách mạng.

      Bốn câu đầu là lời văn xuôi của người Bak ở Việt Nam. Các phép đối đáp, ẩn dụ, thán từ “me-ta”, đặc biệt kết hợp với câu hỏi tu từ thể hiện tình cảm gắn bó nồng hậu, thắm thiết, thủy chung của người dân Việt Bắc. Qua đó ta cảm nhận được những đức tính tốt đẹp của con người nơi đây. Dù gian nguy, hiểm nguy, thiếu thốn nhưng tình yêu của họ đối với những người lính vẫn luôn như vậy, luôn rạo rực, nồng nhiệt và nồng nàn.

      Cái hay của bài thơ này không chỉ nằm ở lời của người Việt Nam, mà còn ở câu trả lời của người cách mạng đối với người Việt Nam:

      “Có tiếng nghiêm trang bên ly rượu

      Đi bộ khó khăn

      Áo chàm chia ly

      Nắm tay nhau biết nói gì hôm nay”

      Đại từ nhân xưng “ai” vang vọng tiếng nói của người Việt Nam, như gọi tiếng người lính ở lại, tiếng người lính không nỡ ra đi. Từ “chân thành” như làm cho tiếng gọi ấy to hơn, sâu hơn, cho ta cảm nhận được tình hữu nghị sâu sắc giữa Việt Nam và những người cán bộ cách mạng. Câu tiếp theo rõ ràng hơn:

      “Nói thầm trong bụng, bước đi không yên”

      Từ “xót xa”, “xót xa” chỉ tâm trạng của người đã khuất. “Sầu” là một trạng thái dai dẳng, như có một cái gì đó đang trôi nổi trong sâu thẳm của cảm giác. Khiến người ta cảm thấy khó chịu, “bồn chồn” là một loại cảm giác bất an mà người ta cảm thấy như đang lo lắng về điều gì đó. Tất cả tạo nên tâm trạng của người chiến sĩ cách mạng trở lại tiền tuyến, đồng thời cũng mang theo nỗi nhớ nhung, day dứt, khắc khoải của người cán bộ cách mạng. Từ đó cảm nhận được tình cảm cách mạng Việt Nam sâu nặng như tình cảm của dân tộc Việt Nam đối với dân tộc Việt Nam.

      Hai câu cuối là cảnh chia tay đầy nước mắt giữa người chiến sĩ cách mạng và đồng bào Việt Nam:

      “chàm mang đến cuộc gặp gỡ chia ly

      Nắm tay nhau biết nói gì hôm nay”

      “Chiếc áo chàm” là màu áo nâu, màu của những người nông dân nghèo khổ quanh năm cần cù phục vụ cách mạng. Hình ảnh hoán dụ “Áo dài” chỉ người Bắc Việt. Người Việt Bắc đi tiễn cách mạng, người cách mạng trở về với bao nhớ nhung. Từ “chia tay” có nghĩa là chia tay là chia tay. Dường như họ không muốn xa nhau, nhưng vì hoàn cảnh, họ phải chia xa và bỏ nhau ở những nơi khác nhau. Qua đó thể hiện nỗi tiếc thương da diết, khẳng định tình cảm sâu nặng của người chiến sĩ cách mạng và đồng bào Việt Bắc. Tình cảm ấy càng được thể hiện rõ hơn ở câu thơ cuối:

      “Hãy nắm tay nhau và nói những điều nên nói hôm nay”

      Không phải là không có gì để nói, mà là có quá nhiều điều để nói, và bạn không biết phải nói gì trước, từ “biết phải nói gì” đã minh họa điểm này. Mười lăm năm keo sơn, mười lăm năm chung thuyền trải qua dày mỏng, tình cảm quá sâu nặng, có quá nhiều điều muốn nói, nhưng sao không thể nói ra những lời ấy, em đã nghẹn ngào, và chỉ còn nước mắt trong cổ họng. chia ra. Không thể nói là chỉ có thể nắm tay nhau, chỉ riêng hành động “nắm tay” thôi đã khiến chúng ta cảm nhận được tình yêu nồng cháy giữa họ. Hành động “nắm tay” thay lời yêu thương, những lời yêu thương, tình cảm giữa họ dường như cũng được gửi gắm qua hành động đó. Đó cũng là sự bày tỏ tình cảm của người chiến sĩ cách mạng, những tình cảm không biết tên của họ cũng chính là tiếng nói của họ.

      Bài thơ ngắn tám câu nhưng chất chứa nhiều suy tư. Có như vậy, chúng ta mới hiểu sâu sắc tình cảm thủy chung, sâu nặng giữa đồng bào Việt Bắc với cán bộ cách mạng trở về. Từ đây ta thấy được tâm trạng hoài cổ, nhớ nhung của họ. Bài thơ này không chỉ thành công về nội dung mà còn thành công về nghệ thuật. Cách đối đáp, cách xưng ta-ta, điệp ngữ, điệp ngữ và hoán dụ, điệp ngữ, từ ngữ giản dị, đầy tính dân tộc, phong cách thơ tiêu biểu.

      Qua bài thơ này, ta cảm nhận rõ tình cảm, tấm lòng, nghĩa tình giữa đồng bào Việt Bắc với người cán bộ cách mạng. Bài thơ tám câu trong bài thơ “Yue Bei” của Du You đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Những tấm lòng nhân ái ấy sẽ sống mãi trong lòng người đọc hôm nay và mai sau.

      Phân tích đoạn 1 bài thơ Việt Bắc – Ví dụ 10

      Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Hiệp định Giơnevơ được ký kết. Tháng 10 năm 1954, các cơ quan Trung ương Đảng và Chính phủ rời Chiến khu về Hà Nội. Nhân sự kiện lịch sử này, ông đã sáng tác bài thơ Việt Bắc, diễn tả sự đứt đoạn của lịch sử với những tình cảm thủy chung, không gì lay chuyển được. Tình cảm này được thể hiện trong các câu thánh thư sau:

      Anh về rồi, em có nhớ anh không? …Tay trong tay, biết nói gì hôm nay…

      Những câu thơ chứa đầy một nỗi nhớ như hiện hữu, tuôn ra từ ngòi bút, tuôn thành dòng thơ. Trong bài thơ tám câu có bốn chữ “nhớ”, chắc nỗi nhớ nhà phải sâu đậm lắm. Đây là nỗi nhớ của một người về quê hương cách mạng, nỗi nhớ về vùng đất thánh đầy kỷ niệm, nỗi nhớ về tình yêu, về tình yêu không thể thay đổi.

      Khúc dạo đầu đã nhắc đến nỗi nhớ của đạo lý Việt Nam, cảnh chia tay buồn trong nỗi nhớ, người ở lại hỏi người ra đi chỉ là nỗi nhớ, người ra đi cũng trả lời là nỗi nhớ. Tác giả thể hiện nỗi nhớ quê hương cách mạng bằng tiếng hát ngọt ngào, chân chất của bài dân ca “Hẹn hò”. Bài hát đó chứa đầy nguyên tắc của tình yêu chung thủy:

      Anh về rồi, em có nhớ anh không? … Nhìn cây không thấy núi, nhìn nguồn sông không thấy.

      Nghe như ca dao, mơ hồ phảng phất hương vị thơ hải ngoại, hai câu đầu làm ta liên tưởng đến một bài thơ trong Kiều Ký:

      Mười lăm năm ấy có quá nhiều yêu thương

      Việt Nam hỏi người cán bộ về xuôi, anh có nhớ em không? Mười lăm năm gắn bó, bạn có còn nhớ về mối tình nồng nàn, say đắm ấy không? Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn? Bốn câu thơ, nhưng thực sự là hai câu hỏi tu từ. Lời nói của cư dân thực chất là lời nói của khách du lịch thể hiện đạo lý truyền thống Việt Nam, đó là bản chất nhân hậu của dân tộc ta. Không phải chỉ nói suông, mà nhắc nhở mọi người, nhắc nhở chính mình, vì đạo đức là điều rất thiêng liêng và quý giá, phải được giữ gìn và phát huy.

      “Mười lăm năm yêu say đắm” sâu nặng biết bao, biết ơn biết bao “nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn”. Những câu thơ đan xen bốn chữ “Ta”, bốn chữ “Ji” và “Ông” làm cho lòng biết ơn và đạo lý của người Việt Nam trở thành sợi chỉ đỏ xuyên suốt những vần thơ của Việt Bắc và là chủ đề chính của tác phẩm.

      Sau khúc hát mở đầu là cảnh tiễn biệt buồn, phó thác nỗi nhớ của người đã khuất và phần đời còn lại:

      <3

      Có giọng nói dịu dàng và đậm màu sắc, bước chân bồn chồn và cái nắm tay hoài niệm. Mỗi bước chân của người đi mang nỗi nhớ cho người ở lại. “Tiếng ai” không phải là một câu nghi vấn hay một đại từ tầm thường mà là một cách diễn tả cảm giác “rưng rưng ruột gan, bước đi không vững”. “Buồn” là vì “lỡ lòng ra đi”, “lo lắng” là vì không giữ được, vì Việt Nam đã thành nhớ, thành thương, thành hồn :

      Khi ta ở chỉ là nơi ở, khi ta ra đi đất đã thành linh hồn

      Câu thơ này sử dụng hai từ “khao khát” và “băn khoăn” rất tài tình. Nó thể hiện tâm tư, tình cảm, thậm chí là sự vận động của cảm xúc, rồi hình ảnh tiếp theo hiện ra là sự hoán dụ gợi tả chiếc áo chàm của người Việt Nam:

      <3

      Màu áo chàm là một hình ảnh đầy ý nghĩa, đó là màu áo của người bac Việt Nam, đậm đà và son sắt, giống như lòng trung kiên của người dân nơi đây. Màu áo ấy đã gợi lại biết bao kỷ niệm cho người đã khuất.

      Câu thơ “tay trong tay biết chữ ngày nay” có giá trị biểu cảm mạnh mẽ. “Nắm tay nhau” mà “không biết nói gì”, vì có quá nhiều cảm xúc muốn giãi bày, vì lòng đầy nỗi nhớ, chẳng biết nói gì trước, nói gì, bày tỏ gì , những gì để bày tỏ và những gì để nói nên được giấu kín trong trái tim của tôi? Vì vậy, hoặc “không biết phải nói gì” hoặc rất nhiều bi thương. Ô nhịp 3/3/2 ngắt nhịp như một sự ngập ngừng kéo dài, gợi nhớ đến cuộc chia tay giữa kẻ chinh phục và kẻ chinh phục trong “Truyện chinh khách”:

      Đi một bước, dừng một giây

      Trong cuộc giao duyên nhân duyên của cuộc chia tay lịch sử ấy, người bạn đã nhờ người ở lại nói trước. Điều này vừa hợp lí, vừa tế nhị, đồng thời cũng là điều kiện cần thiết cho sự phát triển mạch thơ của cả bài thơ.

      Bằng cách sử dụng đại từ “anh-ta” và thể thơ lục bát, Tố Hữu đã tái hiện lại cuộc chia tay lịch sử của đất nước Việt Nam và những người chiến sĩ cách mạng trung kiên yêu mến của đất nước. Người ta thêm khổ thì dễ, nhưng người ta đồng lòng với nhau thì khó. Sự ra đời của nước Việt Nam là lời nhắc nhở về tình hữu nghị và lòng biết ơn đời đời của dân tộc.

      Phân tích đoạn 1 bài thơ Việt Bắc - Mẫu 10

      ►►Nhấp vào nút Tải xuống bên dưới ngay bây giờ để tải xuống tệp pdf Top 8 top 10 lựa chọn tốt nhất Việt Nam hoàn toàn miễn phí của.

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Vậy là đến đây bài viết về Top 10 mẫu phân tích 8 câu đầu bài thơ Việt Bắc chọn lọc hay nhất đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Xettuyentrungcap.edu.vn!

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button