Hỏi Đáp

Cảm nhận đoạn thơ: “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi … Mai Châu mùa

Sông mã xa rồi tây tiến ơi

Video Sông mã xa rồi tây tiến ơi

Vẽ đường viền

I. Lễ khai trương

quang dũng là một nghệ sĩ đa tài: làm thơ, viết văn, vẽ tranh và sáng tác. Nhưng trên hết, ông là một nhà thơ có hồn thơ tự do, nhân hậu, lãng mạn và tài hoa, nhất là khi viết về người lính Tây Tiến.

Những người lính miền Tây sẽ mãi là những kỷ niệm đẹp trong cuộc đời binh nghiệp của ông. Họ là những người đồng đội đã từng chiến đấu trong hoàn cảnh hết sức gian khổ, dù là về vật chất hay tinh thần, nhưng trong tim họ luôn nung nấu lý tưởng cao cả “sống chết phụng sự Tổ quốc”. Khi phải rời đơn vị, Quảng Đông dồn hết tâm hồn và nỗi nhớ vào thơ ca phương Tây. Phân tích đoạn trích là phần đầu của toàn bài thơ, thể hiện nỗi nhớ đồng đội, đồng đội trong vòng tay đồng đội, nhớ thiên nhiên và con người miền Tây – nơi anh dũng chiến đấu.

Hai. Nội dung bài đăng

1. Bài 1: Kiến thức chung

Tây tiến là một ca khúc viết về người lính được viết theo phong cách lãng mạn và lấy cảm hứng từ bi kịch. Nỗi nhớ trong cả bài thơ là những kỉ niệm, niềm mong mỏi của tác giả về những năm tháng Tây binh. Ở đó, Quảng Đông mang đến cho người đọc vẻ đẹp khác của người lính thời chống Pháp, khác với vẻ chân chất, giản dị của những người lính nông dân trong “Chính Hữu”, là vẻ đẹp cường điệu của phần lớn những người lính. trí thức của Heqing. Dòng cảm xúc chủ đạo xuyên suốt bài thơ là nỗi nhớ đoàn quân Tây Bắc, đất Tây Bắc, người Tây Bắc.

2. Bài hai: Phân tích

  • Hai câu đầu là khúc dạo đầu của nỗi nhớ
  • Mahe còn xa, hãy đi xa hơn về phía tây

    Nhớ rừng nhớ chơi với nhau

    Khổ thơ đầu như một lời kêu gọi chân thành, tha thiết. Câu thơ 4/3 chia đoạn thơ thành hai đoạn là “Maheyuan” hiện tại và “Tây Du Ký” quá khứ. Hình ảnh Mahe – chứng nhân bao kỉ niệm với miền Tây – không còn là dòng sông địa lý vô hồn mà là dòng chảy xuyên suốt cả bài thơ, mang theo những cảm xúc, những kỉ niệm buồn vui khó quên mà miền Tây đã đi qua.

    Nỗi nhớ vốn vô hình, nhưng trong thơ quang dũng lại hiện ra. Nỗi nhớ ấy đến từ sân sông và khoảng cách về thời gian, không gian. Nỗi nhớ ấy vừa thực vừa ảo, nhạt nhòa chập chờn. Biện pháp gieo vần “ơi” và phép láy “nhớ” khiến câu thơ ngân vang, ngân vang mà lưu luyến, tạo nên âm hưởng trầm bổng, du dương, ngân nga của núi rừng miền Tây xa xôi trong lòng người đọc mãi. Người miền Tây năm xưa.

    • Hai câu tiếp theo
    • Xem Thêm : Cách Viết Ngày Tháng Trong Tiếng Anh Đúng Nhất | Anhngumshoa.com

      Sai muốn sung quân

      Đêm mơ hoa về

      Hai câu thơ diễn tả những gian khổ trong cuộc sống chiến đấu của những người lính ở miền tây. Con đường em đi phủ đầy sương: sương Sài Gòn, sương Môn Lát. Đó không chỉ là sương mù của thiên nhiên, mà còn là sương mù của ký ức và hoài niệm.

      Bút pháp hiện thực, qua hình ảnh thấp thoáng của đoàn quân kiệt quệ trong sương mù, đã miêu tả hiện thực khắc nghiệt của thiên nhiên miền Tây. Nhịp câu 4/3 đặt trọng tâm của dòng chữ vào chữ “điền” – một động từ có khả năng diễn tả sức nặng của màn sương mù rừng Tây dày đặc bao trùm cả đoàn quân. Nhưng hiện thực phũ phàng của thiên nhiên lại được thi vị hóa bằng cảm hứng lãng mạn của tâm hồn lãng mạn: đêm mờ trở thành đêm bồng bềnh, ngọn đuốc soi đường trước mắt như đóa hoa, đung đưa, chập chờn, huyền ảo. Đường nét bằng phẳng trong bài thơ không chỉ khắc họa màu hư ảo của sương khói mà còn tái hiện trạng thái mơ màng, bay bổng của tâm hồn người lính.

      • Bốn câu nữa:
      • Dốc dốc, dốc dốc

        Hớp một ngụm rượu và ngửi bầu trời

        Nghìn thước lên, ngàn thước xuống

        Ai đang mưa ở phương xa

        Khắc họa hình ảnh đường hành quân của người lính Tây Phương bằng phong cách âm nhạc và đồ họa.

        +Huy động các từ láy tạo hình: ngoằn ngoèo, thăm thẳm, heo hút, đồi mây, súng nổ ngút trời… diễn tả hoàn hảo khung cảnh núi rừng miền Tây hoang sơ, hiểm trở. Độ cao của núi như xuyên mây “ngửi trời”, độ sâu và độ dốc thăm thẳm, “nghìn thước, nghìn thước xuống”, nghe rùng rợn nhưng nếu so sánh với núi rừng Tây Bắc , nó thực sự hùng vĩ.

        + Âm nhạc trong bốn bản nhạc được tạo nên bởi sự cộng hưởng đặc biệt của các ô nhịp dày đặc: Slope, Bend, Deep, Suction, Gun, Flavor. Để cho nhịp điệu của những câu thơ trở nên dồn dập theo độ khó tăng dần của đường hành quân. Nhưng khi hát câu “nhà ai phương xa hòa cùng mưa bay”, anh chợt tĩnh tâm lại, tiết tấu mềm mại, uyển chuyển, cảm giác như trút được mọi mệt nhọc, áp lực sau khi chinh phục cao trào, mở rộng tầm mắt. đến không gian rộng, sương rừng, mưa núi, êm dịu, trong lành, chờ xem bốn phương này.

        + Nghệ thuật vẽ mây nhảy trăng giúp nhà thơ gợi tả được cảnh núi rừng hùng vĩ, đồng thời cũng làm nổi bật hình ảnh người chiến sĩ tuy hy sinh nhưng vẫn lạc quan yêu đời trên đường hành quân gian khổ.

        Bốn câu thơ mang vẻ đẹp của thể thơ tứ tuyệt “Thơ trung hòa”, sự kết hợp giữa hình ảnh và nhịp điệu tạo nên một bức tranh thiên nhiên và con người vừa dung dị, vừa gân guốc, vừa mềm mại hương vị thơ. Quang dũng làm sống động màu sắc của bức tranh và âm điệu của âm nhạc qua cách sử dụng hình ảnh và hệ thống từ ngữ độc đáo và tài tình.

        • Sáu câu cuối:
        • quang dũng không né tránh sự thật bi thảm về cuộc hành quân của Tây quân.

          Xem Thêm : Oppa Là Gì? Cách Sử Dụng Oppa Chính Xác Nhất

          Bạn không thể đi được nữa

          Ta ngã súng quên đời

          – Nhà thơ nói đến “bạn” – những người đồng đội trong vòng tay – ngày này qua ngày khác, đêm này qua đêm khác, mưa nắng, đói rét, ốm đau, kiệt sức mà chết: “Đi không nổi”, “Rớt khẩu súng và quên đi cuộc sống của bạn”. Bạn đã sống dũng cảm và chết một cách tự hào.

          Tiếng gầm chiều trang trọng

          Hổ hổ trêu người ban đêm

          – Hai bài thơ tái hiện bản chất của những người lính hành quân về phía tây trong hoang vu, tối tăm và nguy hiểm. Hai từ “chiều” và “đêm” gợi liên tưởng đến dòng thời gian nơi rừng thiêng thác bay, hổ dữ. Nơi đó luôn là mối đe dọa kinh hoàng đối với binh lính phương Tây. Các anh không chỉ ngã xuống trước họng súng quân thù, mà còn ngã xuống bên rừng thiêng, thác nguy.

          – Nếu như các câu thất ngôn gợi tả sự hùng vĩ, nguy hiểm của miền Tây thì ở hai câu kết đoạn, vần “ơi, ôi, ôi” tạo cảm giác nhẹ nhàng, sảng khoái, êm dịu, thiết tha, vô cùng. ấm áp:

          Nhớ hút cơm nhé

          Mai Châu mùa thơm hương lúa nếp

          + Hình ảnh hương khói tỏa hương lúa nếp vào mùa, hình ảnh cô gái Mai Châu dịu dàng gợi bao hoài niệm. Đoạn thơ thể hiện nét lãng mạn, mộng mơ của tâm hồn người lính xuất thân từ thanh niên trí thức Hà Nội, nỗi nhớ da diết về miền Tây, về bản làng Mai Châu, về những người mẹ, người chị, người em. Vào mùa lúa chín.

          + Nếu xuân hạ thu đông là thời của đất trời, thì “thời yên” là thời của Quảng Đông, chỉ binh từ phía tây. “Mùa yên ả” đượm hương lúa nếp và hơi ấm của tình người quân dân.

          Hai dòng thơ là những cụm từ, từ ngữ bị lược bỏ các yếu tố liên kết, trở thành tập hợp của những ấn tượng thị giác, khứu giác, xúc giác, thính giác… lãng mạn và hào hoa.

          Kết luận

          Văn phong hoang dã kết hợp với cảm hứng bi tráng, thể hiện cái tôi thơ đầy xúc cảm trước thiên nhiên miền Tây hùng vĩ, hoang sơ, hiểm trở mà thơ mộng. Nổi bật lên trong bức ảnh đó là hình ảnh đoàn quân miền Tây với tinh thần kiên định, lạc quan, yêu đời và quyết thắng dù gian khổ, mất mát, hy sinh. “Quyết tử cho Tổ quốc quyết tử truyền hình trực tiếp”.

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Vậy là đến đây bài viết về Cảm nhận đoạn thơ: “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi … Mai Châu mùa đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Xettuyentrungcap.edu.vn!

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button