Hỏi Đáp

Top những bài văn miêu tả cảnh đẹp quê hương em hay nhất

Tả cảnh đẹp

Đây là top bài văn hay tả cảnh đẹp quê hương em! Hãy đón đọc những bài viết sau qua studytienganh.vn nhé!

1. Vẽ một bức tranh quê hương đẹp

Giới thiệu:

Hãy nói cho tôi biết về cảnh yêu thích của bạn: Cảnh gì? Ở đâu? Khi nào bạn đến? (Đi trên con đường quê quen thuộc vào một buổi sáng trong lành, nhìn cánh đồng lúa chín vàng bạt ngàn).

Top những bài văn miêu tả cảnh đẹp quê hương em hay nhất

(Tranh minh họa làng tôi)

Văn bản:

  • Mô tả chung:
  • Màu sắc. Vị chung của phong cảnh (rộng, hẹp…) là gì? (Không khí trong lành, mát mẻ, hương lúa chín làm tôi sảng khoái. Bông lúa căng như lụa vàng…).

    • Mô tả chi tiết:
    • Cảnh xuyên qua không gian, thời gian, màu sắc, mùi vị… (ruộng nương tựa vào nhau, ruộng có kênh dẫn nước, lúa chín, hạt tròn chắc mẩy.. .).

      Sinh hoạt của người dân là ở hai bên cánh (nông dân ra đồng sớm, gánh trên vai, tay cầm liềm… vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, rồi bắt đầu một ngày làm việc mới).

      Kết thúc:

      Cảm nghĩ của em về cảnh đẹp được miêu tả (thân thương, nhiều kỉ niệm. Lưu luyến, mong có dịp trở lại…);

      2. Bài văn tả cảnh đẹp quê hương hay nhất

      Đoạn văn tả cảnh đẹp quê hương em

      Cánh sen mùa hè xanh mướt, nếu có hoa thì đẹp biết bao. Hồ sen đẹp đến nỗi ai đến làng chúng tôi cũng phải dừng lại ngắm nhìn trước khi ra về. Sen thơm, cho ta đau lòng, đau lòng. Hình ảnh đẹp của hoa sen cùng sống trong bùn nhơ nhưng vẫn giữ được cốt cách cao quý của người Việt Nam. Rồi bên đầm sen, tôi có thể nhìn thấy cánh đồng lúa chín vàng óng ả. Xa xa có đàn cò đẹp hiền hòa. Ta như yêu quê hương biết bao nhiêu, cảnh đẹp của quê hương thật gần gũi làm cho ta càng thêm yêu quê hương của mình.

      Mô tả vẻ đẹp của khu vực của bạn

      Quê tôi là một ngôi làng nhỏ yên tĩnh. Nhưng cứ mỗi dịp lễ tết, nơi đây lại nhộn nhịp du khách từ khắp nơi trên thế giới. Điều tạo nên sức hấp dẫn cho nơi đây là một bãi biển tuyệt đẹp có tên là bãi đá nhảy múa.

      Đây là biển bao la. Cũng giống như những vùng biển khác, Dale có bãi cát vàng mịn dài vô tận, làn nước trong xanh, mát lạnh cùng những hàng cây xanh mướt uốn lượn bên bờ biển. Nhưng đó không phải là tất cả.

      Khách du lịch đến bãi biển Leaping Rocks để chiêm ngưỡng những tảng đá kỳ thú. Dọc bãi cát vàng óng ra biển có nhiều tảng đá, mỏm đá đủ hình thù nằm rải rác. Những tảng đá đó tạo thành một hình thù kỳ lạ để mọi người leo lên và chụp ảnh. Chính họ đã tạo nên sức hấp dẫn kỳ thú cho vùng biển này.

      Tôi yêu Bãi biển Dancing Rock ở quê hương tôi. Cũng vì thế mà quê hương tôi đã để lại thương hiệu trong lòng du khách thập phương, đồng thời cũng để kinh tế địa phương phát triển hơn.

      Tả vẻ đẹp của làng quê vào mùa xuân

      Thiên nhiên tạo ra bốn mùa, mỗi mùa là một sự chuyển giao thời gian: xuân, hạ, thu, đông. Trong tất cả các mùa, em thích nhất là mùa xuân, vì mùa xuân mang lại sự tươi mới và sức sống cho con người và vạn vật.

      Mùa xuân đã về trên mảnh đất thân yêu, thế giới đổi thay, khoác lên mình bộ áo mới ấm áp tươi đẹp. Trên bầu trời trong xanh, những cánh én bay từ phương nam, như đang nhảy múa trong mùa xuân. Trong không gian thoang thoảng mùi đất ẩm, nồng nặc mùi mưa bụi đặc trưng của mùa này. Mưa phủ lên thảm cỏ xanh mướt, để lại những giọt nước trong vắt trên những chồi non xanh mướt. Mùa xuân đến rồi, ngàn hoa đua nở Người ta nói mùa xuân là mùa của sự sinh sôi nảy nở. Mùa đông cây cối rụng lá, mùa xuân thiên nhiên khoác lên mình màu áo mới, cành lá bắt đầu đâm chồi nảy lộc, chồi non mùa xuân hé mở đón chào sức sống mới. Không chỉ có cây cối đâm chồi nảy lộc xanh tươi, mà những bông hoa mùa xuân cũng thật rực rỡ sau những ngày đông lạnh giá. Những nụ hồng xinh xắn bên cúc vàng và đào thắm. Ngày xuân ấy, tôi đi đến đâu cũng tràn đầy sức sống, vạn vật như điểm xuyết hương sắc của sự sống. Chắc chắn, Fairy Chun đang tạo ra phép màu cho vạn vật trên thế giới.

      Mùa xuân không chỉ về với đất trời mà còn đến với lòng người. Vào thời khắc xuân ấm áp, trăm hoa khoe sắc, hãy đón một cái Tết an lành bên gia đình trong đêm giao thừa. Cùng quây quần quây quần bên mâm cỗ cúng ông bà, cha mẹ và cùng ngắm pháo hoa trong không khí thanh bình. Mùa xuân là một năm mới cho tất cả mọi người. Biết bao đứa trẻ khoe bộ quần áo mới và tươi cười với những phong bao lì xì đỏ. Lại đến mùa sum họp, khoảng cách giữa người với người như được rút ngắn, khắp nơi tưng bừng náo nức, người người xúng xính những bộ quần áo đẹp đón Tết rực rỡ sắc màu, trên môi nở nụ cười rạng rỡ. Mọi người cùng nhau trẩy hội, tham dự thánh lễ đầu năm và cầu bình an, hạnh phúc, may mắn trong năm mới cho mình và người thân.

      Đâu đó có tiếng nhạc: xuân ơi xuân ơi xuân đến rồi. Lòng người tràn ngập niềm vui. Tôi rất thích mùa xuân, tôi thích phong cảnh khi mùa xuân đến, và tôi thích không khí ấm áp của mùa này. Khi ấy, vạn vật đắm chìm trong cảnh sắc xuân, xuân ấm áp, muôn hoa khoe sắc.

      Nói về con đường ven biển quê em

      Quê tôi ở Đồng Hới – một thành phố nhỏ gần bãi biển. Theo như tôi thấy, thành phố của tôi rất đẹp, nhưng đẹp nhất là con đường dài chạy dọc bờ biển.

      Đó là một con đường dài, gần những bãi biển cát trắng và xanh. Đi trên đường, tôi có thể cảm nhận rõ ràng mùi mặn của gió biển. Gió hiu hiu, mát rượi có thể xua tan mọi lo âu, mệt mỏi. Nhằm khơi gợi cảm xúc của người dân và du khách về vùng đất này, những con đường đi bộ được chủ ý xây dựng giữa đường và bãi biển. Trên vỉa hè đó, người ta trồng những cây cao và tán lá xum xuê. Khi hoa nở, cả con đường tím ngắt khiến người đi đường phải dừng lại thưởng ngoạn, chụp ảnh. Vào buổi chiều tối hoặc sáng sớm, khi ánh nắng chưa gay gắt, trên vỉa hè đó có rất nhiều người đi dạo, trò chuyện và hít thở không khí trong lành.

      Bên kia đường là dãy cửa hàng bán đồ ăn và đồ lưu niệm. Nhỏ bé, nhạt nhẽo nhưng đều là những món ăn, đồ dùng quen thuộc với người dân quê tôi. Khách từ xa đến ngồi trong quán, húp bát cháo canh, ăn miếng bánh bột lọc, nhìn những hàng lăng và biển. Rất nên thơ.

      Tôi yêu quê tôi lắm, từ những con đường khiêm tốn và hàng cây. Bởi vì đây là quê hương của tôi, bất kể tôi đi đâu, không có gì giống như nó.

      Tả cảnh hoàng hôn trên quê hương em

      Quê tôi là một ngôi làng nhỏ dưới chân núi. Cuộc sống ở đây đơn giản và con người cũng đơn giản. Dù đi đâu xa, tôi luôn nhớ về mọi cảnh sắc trên quê hương mình. Nhưng điều tôi nhớ nhất là hoàng hôn mùa đông.

      Top những bài văn miêu tả cảnh đẹp quê hương em hay nhất

      (Tranh minh họa cảnh hoàng hôn quê em)

      Vào một buổi chiều mùa đông se lạnh, đến khoảng năm giờ chiều thì trời bắt đầu tối dần, mặt trời dần lặn. Mặt trời lặn dần từ trên cao xuống căn nhà nhỏ cuối chân trời. Anh đi đến đâu, trời sẽ tối đến đó. Lúc đầu, một màu đỏ tươi bao trùm mọi thứ, khiến thế giới trở nên tối tăm và buồn tẻ. Đỏ như bình minh. Nhưng tông màu đỏ của mặt trời lặn có vẻ trầm lắng và nặng nề hơn nhiều. Cơn gió sau bất ngờ thổi nhanh hơn, mạnh hơn, cuốn đi hơi lạnh buốt. Đêm đã khuya và tiết trời ngày càng lạnh. Hàng tre đan thành bóng, oằn mình trong gió lạnh. Giữa bầu trời rộng mở, như những đàn chim bay lượn trước khi màn đêm buông xuống. Dế và chim im lặng. Cả không gian chỉ có tiếng lá xào xạc.

      Trên con đường bê tông trong làng, những ngọn đèn đường màu cam ấm áp dần sáng lên. Lúc này, trời gần như tối hẳn, chỉ có thể nhìn thấy một tia sáng yếu ớt trên bầu trời đen kịt. Cây cối chỉ là những ô vuông màu đen. Những giọt sương đêm cũng dần được chắt lọc, rắc đều trên đường, trên mái nhà, trên ngọn cây. Ngôi nhà gạch đỏ nhỏ dần sáng đèn và đỏ rực như lửa. Mọi người ngồi bên nhau vui vẻ chia sẻ cho nhau hơi ấm. Thì thầm nhau chuyện ngày dài. Bên bếp lửa, chú mèo mướp đang ngủ gật. Bên cạnh đó, con mực cuộn tròn và ngủ thiếp đi. Trên đường phố, một vài người tan sở trở về nhà cúi đầu vội vã về nhà. Họ chạy qua, để lại những vệt sáng trong đêm. Sau đó, trời tối hoàn toàn, mặt đất lạnh lẽo và yên tĩnh, ngoại trừ tiếng lá xào xạc và tiếng lá khô xào xạc. Mọi người đều ổn định tại nhà riêng của họ. Vì vậy, đó là đêm.

      Cảnh hoàng hôn trên quê mùa đông cho em một cảm xúc thật đặc biệt. Trời lạnh và trời đã về đêm. Nhưng cũng vì thế mà niềm hạnh phúc được ôm chú mèo con, tựa vào lưng bố, nhìn mẹ nấu ăn trong bếp lại càng ấm áp hơn. Những niềm vui bình dị không tô điểm đó chỉ có thể tìm lại được vào lúc hoàng hôn.

      Hãy miêu tả ngắn gọn vẻ đẹp của quê hương em

      Nhà thơ Du Zhongquan viết:

      “Quê hương là con đường đến trường

      Em đã về, bướm vàng bay khắp nơi…”

      Tôi cũng vậy! Con đường đến trường với em rất gần, thân thiết như một người bạn. Đó là hình ảnh quê hương đã ăn sâu vào tâm trí tôi và vang vọng trong tâm trí tôi.

      Phố có tên là đường Nguyễn Đình Chiểu. Con đường hẹp nhưng đẹp. Hai bên đường trồng những hàng me xanh mướt. Buổi sáng, cành me rũ lá chết trên đường. Con đường nhựa đen nhẵn nhụi, có vạch sơn trắng chia đôi cho xe đi ngược chiều. Xe máy, xe đạp tấp nập trên đường. Tiếng bíp liên tục. Những người bán hàng cẩn thận xếp những chiếc xe đẩy đầy rau củ. Chúng tôi vội vã cắp sách đến trường. Mọi người đều bận rộn trên đường phố. Trên cây sấu già bên đường, lũ chim nhảy nhót chuyền cành. Tiếng chim hót mãi không dứt, vang vọng cả bầu trời xanh thẳm. Mặt trời lên cao và có ít người trên đường hơn. Nơi đây có nhiều tòa nhà cao tầng, nguy nga và tráng lệ. Các cửa hàng mở cửa chào đón khách hàng. Nắng đổ dài trên phố. Con đường lấp lánh và lấp lánh như lụa. Một cơn gió thoảng qua, lá me lìa cành rơi xuống vai người qua đường như hoài niệm. Hoa sữa trên vỉa hè. Xung quanh là những bông hoa tím, treo bên đường, như muốn nói lên một điều rằng: con đường này đẹp quá! Buổi chiều hay buổi tối mùa hè ngồi đây thật dễ chịu. Tôi nhớ từng nụ hoa, từng viên gạch bên đường, từng cây me già. Con đường này không chỉ là bạn của tôi, mà còn là bạn chí cốt của những người lao công.

      Đêm đêm, trên con đường này, dù là mùa hè hay mùa đông lạnh giá, dưới những hàng me lúc nào cũng vang lên tiếng chổi. Căn nhà đã chìm trong giấc ngủ say nhưng vẫn có tiếng chổi tre xào xạc trên đường. Con đường mới lúc đó vắng và đẹp!

      Con đường về nhà quá quen thuộc. Từ lâu, tôi và Dương đã thân thiết như những người bạn. Con đường này đã nâng bước tôi và giúp tôi đạt được những hoài bão của mình.

      Miêu tả vẻ đẹp của Khu sinh thái Nam Sơn

      Nhà là nơi cất tiếng khóc chào đời, chứng kiến ​​từng bước trưởng thành, là nơi mỗi người đi về thật bình yên. Chính vì thế chúng tôi yêu hơn từng con đường, từng hòn đảo và hơn hết chúng tôi tự hào về đất nước xinh đẹp của mình. Đối với tôi, tôi yêu và say mê vẻ đẹp của quê hương tôi, vùng sinh thái Montenegro.

      Vùng sinh thái núi cách Hà Nội 90 km và cách trung tâm Nam Định 12 km, nằm gần các cụm công trường dày đặc của huyện Vụ Bản. Dọc theo quốc lộ 38b, chúng ta sẽ đến với vùng đất xinh đẹp được thiên nhiên ban tặng này. Bước qua cánh cổng khổng lồ màu vàng, bạn sẽ phải trầm trồ trước khung cảnh có một không hai nơi đây.

      Bên tay phải là một nhánh sông nhỏ, nước luôn trong xanh và ôn hòa. Bên sông có cánh đồng lúa bạt ngàn, mùa hè lúa chín vàng óng tỏa hương thơm quen thuộc của đồng quê. Bên trái là ngọn núi đen phủ đầy thông. Càng leo lên cao, du khách càng được tận hưởng không gian thoáng đãng dưới gió núi Tùng Sơn.

      Trên núi còn có một dòng suối nhỏ chảy xuống. Dòng nước suối trong vắt, mát lạnh giúp mọi người giải nhiệt trong mùa hè oi bức. Ngồi trên núi, nghe tiếng nước chảy trong gió, mọi mệt mỏi ưu phiền của cuộc sống dường như tan biến, chỉ còn lại một mảnh bình yên và tĩnh lặng.

      Xem Thêm : Giải Thích Câu Tục Ngữ Rừng Vàng Biển Bạc ❤10 Bài Hay

      Mùa hè đến cũng là lúc sen nở. Ngay trung tâm khu sinh thái là một đầm sen rộng lớn xanh mát. Màu hồng của hoa càng lung linh hơn trong nắng hè chói chang. Bên cạnh là vườn hoa hướng dương, những cây hoa cao hơn đầu người, hai bông to bằng lòng bàn tay người lớn nở hướng về phía mặt trời. Hương hoa của đất nơi đây quyện với mùi của nắng gió tạo nên một mùi hương rất đặc biệt làm say lòng biết bao người nơi đây.

      Ngoài ra, khu sinh thái trên núi cũng là nơi rất đáng để mọi người tham quan. Tại đây có nhiều trò chơi giải trí như trượt patin, xích đu, đạp xe hay nô đùa trong làn nước mát lạnh của hồ bơi. Du khách cũng có thể nếm thử các món ăn dân dã và đặc sản ở đây.

      Khu du lịch sinh thái núi rừng đẹp đến nỗi ai đã từng đến đều muốn quay lại lần nữa. Là những người con của Tổ quốc, chúng ta hãy chung tay bảo vệ và phát triển khu du lịch này.

      Miêu tả vẻ đẹp của hồ Kiến Hồ

      Mùa hè đến rồi, để khen thưởng danh hiệu học sinh xuất sắc mà em vừa đạt được năm ngoái, bố mẹ đã đưa em đi dạo bờ hồ. Ồ! Cảnh ở đây đẹp quá, thơ mộng quá!

      Mặt hồ phẳng lặng và trong xanh, thỉnh thoảng có những cơn gió thoảng qua mặt hồ. Mặt hồ trong xanh, những hàng liễu rủ hai bên hồ trông như những cô gái mười sáu, mười bảy đang đứng chải tóc. Từ trên cao nhìn xuống, mặt hồ trong veo như một tấm gương soi, phản chiếu cả bầu trời xanh ngắt phía trên. Hai bên bờ sông là bãi cỏ xanh mượt, óng ả, rực rỡ và dài bất tận. Giữa hồ có một cây cầu màu đỏ son uốn cong như con tôm, nối liền chùa Ngọc Sơn cổ kính, linh thiêng. Không gian hồ mát mẻ, trong xanh, yên tĩnh và thanh bình tạo cho lòng người cảm giác nhẹ nhàng, bình yên. Tôi được thưởng một cây kem chanh bên hồ, vừa ăn kem vừa ngắm nhìn phong cảnh, tôi cảm thấy thật đẹp và hạnh phúc làm sao. Từng cơn gió khẽ mơn man từng chiếc lá, từng làn tóc em. Nắng vàng rực rỡ soi như những đồng tiền vàng xuống mặt hồ sánh như mật.

      <3

      Tả vẻ đẹp của sông Hàn quê em

      Nếu như lượng bình được biết đến với dòng sông nhật lệ tươi mát và sôi động, thì Huế được biết đến với hương thơm dịu dàng, thơ mộng đầy ưu tư. Khi đến với Đà Nẵng quê hương bạn, bạn sẽ cảm nhận được dòng sông Hàn vừa tràn đầy sức sống, đồng thời cũng rất dịu dàng và xinh đẹp. Sông Hàn là niềm tự hào mãnh liệt của người dân Đà Nẵng và đã trở thành nét đẹp văn hóa du lịch nơi đây.

      Có cơ hội du ngoạn sông Hàn 1 ngày và trải nghiệm vẻ đẹp đặc trưng của sông Hàn. Vào buổi sớm, khi cỏ cây khắp nhân gian còn ướt đẫm sương sớm thì sông Hàn phẳng lặng đến lạ lùng. Buổi sáng, dòng sông dịu dàng, e ấp như cô gái tuổi đôi mươi, lòng sông như dải lụa mềm bồng bềnh. Dòng sông Hàn khoác lên mình một màu áo mới khi nắng nhảy múa trên những tòa nhà cao tầng trên phố và lấp ló sau những hàng cây. Mặt trời như đang chơi đùa, trò chuyện với nước, mặt nước lấp lánh, ánh vàng của nắng và màu xanh của nước bổ sung cho nhau, rất nên thơ. Dòng sông như một tấm gương khổng lồ.

      Những hàng bạch dương, những tòa nhà cao tầng cũng tận dụng mặt nước trong vắt để soi mình. Lúc này gió mạnh hơn, tiếng sóng vỗ rì rào xua tan đi cái tĩnh lặng của buổi sáng, kéo theo nhịp sống trẻ trung, năng động và khỏe khoắn của thành phố. Khi mặt trời lặn, mọi người hối hả về nhà để nghỉ ngơi sau một ngày mệt mỏi.

      Nói về cảnh sông nước quê em

      Quê hương là nơi ta lớn lên, từ thuở nằm nôi ta đã được nghe những câu hát mẹ dạy ta biết yêu quê hương. Nghĩ đến nơi chôn nhau cắt rốn, tôi yêu và tự hào, bởi ở đó có dòng sông Thơm đẹp đến mê hồn.

      Sông Hương bắt nguồn từ dãy Trường Sơn hùng vĩ, mang đến vẻ đẹp thơ mộng, trong lành cho Thừa Thiên Huế. Hai bên bờ sông là những hàng cây lâu năm như phượng, bằng lăng, bàng… Khi mùa xuân đến, tất cả đều đâm chồi nảy lộc xanh tươi, nhựa sống căng tràn mọi góc sông. Vào ngày hạ chí, một góc cây phượng nở đỏ rực, bằng lăng trên nền trời cũng tím ngắt. Hai màu tím và đỏ được kết hợp ăn ý với nhau khiến bờ sông trở nên rực rỡ và thu hút nhiều người đam mê nhiếp ảnh. Vào một buổi chiều mùa thu, lá vàng rơi nhè nhẹ, trên bãi cỏ ven sông, vài lão chài và các cụ già đang cùng nhau đánh cờ, lúc ấy dòng sông trông thật bình dị và yên ả. Mùa đông cây cối trụi lá, gió mát khẽ rung cành khẳng khiu nhưng trên đường đi đôi lứa vẫn nắm tay nhau nhìn mặt sông phẳng lặng như gương càng làm cho dòng sông thêm đẹp và sinh động. Bờ sông vốn đã đẹp, mặt sông lại càng đẹp hơn. Dòng sông bốn mùa đầy nước, trong vắt và phẳng lặng như tấm gương phản chiếu bầu trời và cảnh sông nước. Lòng sông rộng, thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ thổi qua, từng gợn sóng đẩy nhau, như đuổi về bên kia sông. Mùa đông, dòng sông khoác lên mình chiếc áo xám như bầu trời. Mùa xuân, chiếc áo thay màu hồng duyên dáng như váy thiếu nữ trông rất dịu dàng, đằm thắm. Hè về, Giang Anh lại xúng xính trong trang phục rực rỡ, trẻ trung như cô thiếu nữ ngây thơ, lơ đãng nhìn phố Huế thơ mộng. Vào mùa thu, bầu trời phủ lên dòng sông một lớp áo trong xanh, đẹp đến lạ lùng. Dù vào mùa nào, dòng sông vẫn mềm mại chảy qua quê hương tôi như một dải lụa. Sông Hương đẹp và yêu kiều như chính con người ở xứ Huế mộng mơ. Vì vậy, mọi sinh hoạt của người dân nơi đây đều mang nét hài hòa. Đặc biệt là chèo thuyền rồng trên sông, nghe Nanai, Nanping, Qianyun, Guzheng,… hay ngồi bên sông trong đêm trăng ngắm trời, ngắm hoàng hôn và qua sông ở cầu Bắc.. .Hồi ấy hồn tôi hòa cùng dòng sông.. Tôi như nghe tiếng chuông chùa Tiên Mụ, tiếng ngân nga của lòng sông, tiếng hát du dương… Nhìn dòng sông nhỏ quê hương ngày chủ nhật, tôi chợt nhớ đến tác phẩm “Ai đã đặt tên cho dòng sông”. Hoàng Phủ Ngọc Tường và các tác phẩm văn học về sông Hương. Dòng sông quê đã đi vào áng văn bất hủ và chứng kiến ​​vẻ đẹp vĩnh hằng của nó.

      <3 Trong tương lai, em sẽ chăm chỉ học tập, đi đến thành công, đi đến muôn nơi, mang vẻ đẹp của non sông này đến với mọi người.

      Tả vẻ đẹp của dòng sông quê em

      Cuộc sống luôn tươi đẹp. Có vẻ đẹp có thể nhìn thấy, cũng có vẻ đẹp bị che giấu, và có vẻ đẹp hiện rõ trước mắt nhưng vì một lý do nào đó lại vô tình bị lãng quên. Những dòng sông quê em đang ngày ngày được phù sa bồi đắp thêm cho quê hương thêm xanh tươi, đó là một nét đẹp tuyệt vời của quê hương em.

      Top những bài văn miêu tả cảnh đẹp quê hương em hay nhất

      (Bản đồ dòng sông quê hương)

      Dòng sông quê tôi rất êm đềm. Dù mang màu gì, dòng sông lững lờ trôi như đang trầm ngâm, cẩn thận chiêm ngưỡng vẻ đẹp của quê hương mình. Dòng sông trôi qua.

      Mùa xuân vạn vật đâm chồi nảy lộc, bên kia sông cũng vậy. Nước sông mùa xuân trong vắt, gợn sóng li ti, đứng trên bờ cũng có thể nhìn thấy cá bơi lội tung tăng bên dưới.

      Rồi mùa hạ, nắng chiếu xuống mặt sông, nước trong vắt vàng nhạt. Người nông dân đi gặt, cứ đến mùa hè nắng gắt, cuối ngày họ lại dừng chân bên sông nghỉ mát, hóng mát. Những đứa trẻ nhỏ hàng ngày ra sông tắm, dòng sông chảy trên người chúng, như thể Tổ quốc đang nuôi dưỡng chúng ngày qua ngày, năm này qua năm khác. Rừng trúc soi bóng bên bờ sông giống như một thiếu nữ đang chải tóc khoe vẻ đẹp của mình với mọi người.

      Mùa thu, dòng sông không còn nắng vàng. Những cây bàng mùa thu thay lá rụng, bóng lá đỏ hắt xuống mặt sông, nhuộm đỏ cả một góc sông. Những chiếc lá rụng rơi xuống con lạch đồng quê, khiến con lạch trông như một tấm khăn trải đầy màu sắc. Thế mới biết non sông làm sao!

      Vào mùa đông, hàng cây bên sông rụng dần lá chỉ còn trơ trụi. Dòng sông lúc đó lạnh hơn, mang sắc thái của mùa đông quê nhà. Không rực rỡ và sôi động như khi hè về nhưng dường như có gì đó sâu lắng. Và dòng sông nhắc nhở chúng tôi như thế này: Mùa đông sắp đến, hãy giữ ấm, đừng nghịch nước, bạn sẽ bị bệnh đấy!

      Dòng sông này không chỉ là vẻ đẹp của quê hương em mà còn là nét quyến rũ của bao người. Nó đã trở thành máu thịt, thành linh hồn của quê hương tôi. Tôi yêu dòng sông này, cũng như tôi yêu quê hương tôi!

      Nói về bãi biển quê em

      Quê hương tôi luôn được mệnh danh là “thành phố cảng” của cả nước, là một trong năm thành phố trực thuộc Trung ương, là trung tâm văn hóa, có nhiều danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử, tôi rất tự hào về Trong số những cảnh đẹp này, ấn tượng nhất Có lẽ đó là bãi biển.

      Người xưa thường nói rằng Shazi ngày xưa có nghĩa là “bà ngoại”, cái tên này có nghĩa là người mẹ hậu phương ủng hộ đất nước chống ngoại xâm, có nghĩa là uy nghiêm. Đảo Cát Bà là con cưng của thiên nhiên, là sự kết hợp hoàn hảo giữa rừng nguyên sinh, núi đá vôi và bờ biển. Trên đảo có rừng nguyên sinh và rừng ngập mặn từng được xếp vào danh sách Khu dự trữ sinh quyển thế giới, cây cối xanh tươi đầy sức sống. Những hang động đá vôi bí ẩn không khác gì Vịnh Hạ Long, và những rạn san hô rực rỡ của Vịnh Hạ Long cho phép mọi du khách đắm mình trong phong cách nhiệt đới do bãi biển mang lại. Điều yêu thích của tôi để làm là đi bộ dọc theo bãi biển. Dưới chân là bãi cát trắng mịn, sạch sẽ, dưới ánh nắng rực rỡ, những hạt cát nhiều màu sắc trông thật lãng mạn. Bãi Cò 1 hút khách nhất với diện tích rộng rãi, còn bãi Cò 3 thì mình thích vẻ yên tĩnh, huyền bí hơn. Nước biển trong xanh, mát lạnh, từng đợt sóng lăn tăn lăn tăn trước khi ập vào bãi cát rồi tung bọt. Bãi biển được bao bọc bởi những dãy núi đá vôi kỳ vĩ, ngồi trên bãi biển bạn có thể nhìn thấy ba tầng biển xanh, núi trắng và những ánh sao trên bầu trời đêm thơ mộng, vì ở đây có nhiều rừng nên gió ở đây rất mát mẻ. Gió lay những rặng dừa đung đưa, từng đợt hoa như tạo nên tiếng rì rào êm đềm của biển nhanh hơn, đến với bãi biển là một trải nghiệm mà ai cũng nên có.

      Tả cánh đồng lúa quê em

      Ở quê tôi, khi lúa chín, cánh đồng trải rộng một màu vàng bạt ngàn, kéo dài đến tận chân trời. Yên bình và đẹp làm sao.

      Mấy ngày trước lúa còn non đang trổ bông, nhưng hôm nay lúa đã chín đều. Nhìn từ xa, cánh đồng lúa như một tấm thảm vàng khổng lồ, bao phủ lấy cả làng. Trân trọng bông đang nở, năm hạt chín đều, bông trĩu nặng trĩu cành lúa. Một cơn gió thoảng qua, cánh đồng lúa nhấp nhô như những con sóng êm đềm. Nơi đây có những cánh đồng lúa chín vàng, những con đường làng hoa nở rộ và những không gian rực rỡ sắc màu bốn mùa. Thỉnh thoảng có tiếng chim sơn ca bay qua cánh đồng. Những bông lúa chụm đầu vào nhau như đang nói chuyện. Bà con hò nhau gặt lúa, mũ nón, lưng nhấp nhô, tiếng cười nói vui vẻ của mọi người, tiếng xe công nông chở lúa về hợp tác xã đập lúa. Không gian sôi động và vui nhộn. Nắng từ trên cao chiếu xuống, phản chiếu xuống cánh đồng lúa chín vàng, óng ánh như ngọc vàng. hất tung lên mặt dân làng lấm lem bùn đất. Luôn có một cảm giác bình yên và giản dị khi ngắm nhìn những cánh đồng lúa đây là thành quả lao động vất vả của người lao động, và màu lúa chín vàng là sự thu hoạch của mùa gặt. Nhìn cánh đồng lúa bạt ngàn, dáng mẹ gặt, dáng cha gánh lúa đi, từng đàn cò trắng bay thẳng cánh, mới thấy quê hương đẹp biết bao. Hạt gạo là hạt vàng, là hạt ngọc quý chứa đựng tinh hoa của trời. Hạt cơm to, mẩy nhìn rất đẹp mắt. Làm sao tôi quên được những ngày thả diều cùng lũ bạn, những ngày chơi cỏ gà bên bờ mương, những ngày cùng cha phơi thóc.

      Những cánh đồng lúa tuy bình dị và thân thuộc nhưng với tôi đó là một cảnh đẹp, một không gian yên bình mà tôi yêu thích nhất. Nhìn cánh đồng lúa, em càng yêu quê hương, yêu những bàn tay cần cù của người dân quê em.

      Nói về cảnh sông nước quê em

      Cuộc sống luôn tươi đẹp. Có vẻ đẹp bình dị, nhưng cũng có nhiều vẻ đẹp tiềm ẩn, ẩn sau những bụi bặm của cuộc đời. Những vẻ đẹp đó thường thanh lọc tâm hồn mỗi người. Tôi yêu quê hương mình biết bao – khung cảnh đồng nội sông nước.

      Tôi không còn nhớ dòng sông quê tôi. Tôi chỉ biết rằng khi tôi lớn lên, dòng sông đã tồn tại. Tôi nhớ nhà văn Hoàng Phúc Đường nhìn sông Hương, có khi bằng con mắt của một ông già, có khi bằng con mắt của “người mẹ văn hiến nước nhà”, có khi bằng hình ảnh một cô gái tự do, phóng khoáng. Dại….. Tôi lấy dẫn chứng là dòng sông quê tôi. Nó đã có từ lâu đời nên tất nhiên những đổi thay của quê hương, non sông đã nhìn thấy.

      Sông còn đó, nước chảy chầm chậm. Dọc hai bên bờ sông là những hàng cây xanh mát càng làm cho dòng sông thêm đẹp và hữu tình. Xuân về, dòng người như chậm lại, như đang ngắm nhìn dòng người tấp nập ngược xuôi mua Tết, cành đào, cành mai về chơi Tết.

      Hè đến, nước dường như chảy nhanh hơn, khẩn trương hơn để ngày ngày mang phù sa về bồi đắp cho ruộng vườn xanh tươi hơn. Cũng chính tại dòng sông này, hàng ngày có nhiều trẻ em ra tắm mát. Dòng sông quê tôi tự nhiên thấm vào từng tấc da thịt của người dân quê tôi.

      Mùa thu, lá trúc bên sông xào xạc, như những cô gái tô điểm cho hình ảnh duyên dáng. Vào một đêm trăng thu thơ mộng, nước sông trong như gương, phản chiếu vẻ đẹp của bầu trời. Lúc đó, tôi đã nghĩ dòng sông giống như một bức tranh tuyệt đẹp của một họa sĩ nào đó.

      Mùa đông nó vẫn chầm chậm chảy như cuộc sống êm đềm của người dân quê tôi, dòng sông vẫn cần mẫn làm nhiệm vụ của mình, lặng lẽ…

      Tôi yêu biết bao dòng sông quê hương. Khi cuộc sống ngày càng văn minh, dường như những dòng sông quê ngày càng ít đi, thay vào đó là những ngôi nhà cao tầng. Nhưng dòng sông quê tôi sẽ mãi là một cảnh đẹp, là nơi gắn bó máu thịt và sẽ mãi là một phần trong trái tim của biết bao người dân quê tôi…

      Tả con đường quen thuộc

      Quê hương em có nhiều cảnh đẹp nhưng em nhớ nhất là con đường quen thuộc in dấu chân em mỗi ngày cắp sách đến trường.

      Ra khỏi ngõ, tôi bắt gặp con đường làng quen thuộc. Con đường xuyên làng được lát gạch, tôi đã quen đi bộ đến trường từ bao nhiêu năm nay. Đầu làng có một cây gạo bên đường, khá lâu đời và đứng sừng sững bên đường. Mỗi độ xuân về, cây gạo lại nở hoa đỏ rực cả một góc trời. Mỗi ngày em đi học về, cây gạo già như cây tiêu soi đường cho em.

      Sáng sớm, khi mặt trời từ từ nhô lên khỏi rừng trúc, đường làng rực rỡ ánh đèn, rộn ràng bước chân người đi. Hình như học sinh xóm tôi tràn ra đường. Chúng tôi đi cùng nhau, và tiếng cười làm cho con đường sống động hơn.

      Hai bên đường, những hàng cây xanh um tùm, che mát cả con đường. Những ngôi nhà mái ngói đỏ, lấp ló sau những tán cây xanh mát.

      Đi hết đường làng là đến đường liên thôn của xã. Con đường sỏi đá này băng qua những cánh đồng lúa ở quê tôi. Mỗi buổi sáng trên con đường này, tôi được thưởng thức hương thơm của lúa, cùng với những làn gió mát từ cánh đồng.

      Cuối con đường, tôi thấy ngôi trường mái ngói đỏ tươi, lấp ló sau tán lá xanh mướt của cây xà cừ. Tiếng trống trường vang lên. Tôi bước nhanh đến lớp đúng giờ, và tôi rất vui.

      Thời gian trôi qua, con đường ngày càng gần tôi hơn. Tôi rất yêu con đường này và coi nó như một người bạn thân thiết. Sau này lớn lên, dù có đi đâu, tôi vẫn nhớ về con đường quen thuộc đã gắn bó với tôi suốt quãng đời học sinh.

      Tả cảnh biển đẹp ở quê em

      Những ai đã từng nhìn thấy cảnh mặt trời mọc từ biển sẽ không bao giờ quên đó là khoảnh khắc kỳ vĩ không gì so sánh được mà thiên nhiên ban tặng cho con người. Trong tự nhiên có rất nhiều cảnh đẹp nhưng có lẽ bức ảnh mặt trời mọc từ biển ở đảo Gudu đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc và khó quên.

      Xem Thêm : Nghị luận trong văn bản tự sự – Ngữ văn 9 – HOC247

      Phía xa, chân trời xanh thẫm xen lẫn sắc hồng rực rỡ, le lói vài tia nắng le lói chào đón ngày mới. Và rồi mặt trời cũng mọc, tròn trịa và ngọt ngào như lòng đỏ của một quả trứng tự nhiên khổng lồ. Những quả trứng được đẻ từ từ trên một chiếc khay bạc được dệt bằng một đường chân trời màu hồng ngọc trai. Xung quanh vùng sáng hình quạt tràn ngập sắc màu ấm áp, đỏ, cam, vàng… cam đan xen vào nhau.

      Màu sắc của nước biển thay đổi nhanh chóng, như thể những bàn tay nhuộm đang tô màu nước biển, từ màu xanh sẫm sang màu bạc, và nước biển đột nhiên phát sáng màu xanh lam rực rỡ. Ở mọi góc độ, nước biển đổi màu theo ánh sáng mặt trời. Ngay cả vài chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên biển cũng được tắm mình trong ánh ban mai, mọi thứ như được tẩy trắng và trở nên trong trẻo, mát mẻ. Đằng sau chiếc quạt ánh sáng, mặt trời hiện ra hình tròn, có màu vàng cam rực rỡ, rồi từ từ nhô cao hơn, như thể bị thổi phồng lên.

      Tiếng sóng biển như một bản trường ca bất tận ca ngợi vẻ đẹp phong phú của thế giới đại dương. Khi Đông Vực thật sự hiện ra trong mây trắng, vạn vật phát ra ánh sáng thần kỳ, cả mặt biển lóe lên một mảnh trắng bạc. Ánh sáng bao trùm biển và lan tỏa tuyệt đẹp. Màu xanh của bầu trời, màu xanh của nước hòa với màu của nắng tạo nên một sắc màu huyền ảo trên biển. Cảnh biển lúc này như một bức tranh thiên nhiên cuộn tròn tuyệt đẹp.

      Trong ánh nắng ban mai dịu dàng rực rỡ, cả bãi biển rộn rã tiếng nói chuyện của ngư dân đánh cá và những con thuyền ra khơi. Ngoài xa, sóng yên biển lặng. Chắc anh cũng buồn vì không được chơi với bọn trẻ. Hãy hiểu rằng sau khi những con sóng rút đi nhường chỗ cho những con sóng khác sẽ len lỏi vào bờ và hát lại bản nhạc muôn thuở của biển cả.

      Thuyền đánh cá xuyên qua màn sương bạc tiến ra biển khơi. Chợt có một con thuyền nhỏ giữa muôn trùng sóng vỗ, làm xôn xao cả vùng biển. Những cánh buồm cao và thon nhìn từ xa như những chú chim cổ trắng vươn cao muốn cất tiếng hót. Chúng rực hồng dưới nắng, như những đàn bướm tung tăng trên bầu trời xanh… và có cả những cánh buồm lấp lánh trong nắng. Mọi người nắm tay nhau đi dạo trên bãi biển, nói cười vui vẻ. Khuôn mặt rạng rỡ, nụ cười thật tươi.

      Vẻ đẹp của biển, vẻ đẹp đầy màu sắc và kiêu kỳ được tạo nên bởi mây trời và ánh sáng. Trong mắt tôi, mỗi bình minh trên biển trở nên thật yên bình. Trong mắt biển, tôi chỉ là một tồn tại tầm thường. Nếu sóng và cát biển là mẹ thì với tôi biển là thiên thần.

      Tả cánh đồng quê em

      Cánh đồng lúa là nơi yêu thích của tôi. Trong những ngày nghỉ, tôi thường đến những cánh đồng lúa và hít thở không khí thơm mát ở đó. Cánh đồng lúa quê hương trong mắt em bao giờ cũng đẹp, nhưng đẹp nhất là khi lúa chín.

      Đó là một ngày hè nóng nực, mặt trời đã già và chuyển sang màu cam, chói chang và rực rỡ, rất khó để nhìn thẳng vào những đám mây phía trên. Dưới chân, cánh đồng lúa bao la cũng chín vàng, nhưng là màu dịu, mát và ấm. Những cây lúa lúc này đã cao và trĩu hạt, chín từ dưới lên. Họ chen lấn nhau trong mọi lĩnh vực để vô tình che lấp những con đường. Để di chuyển, bạn phải dùng tay đẩy lúa. Vì thế, từ trên cao nhìn xuống, cả cánh đồng như một tấm thảm lụa phơi trong không trung. Những hạt lúa khoác lên mình chiếc áo vàng óng, thân tròn trĩnh, hồn nhiên đung đưa trên cây lúa chờ ngày được bốc vào kho lớn. Vì trên lưng có nhiều hạt lúa nên mỗi hạt lúa cong xuống như lưỡi liềm. Cũng chính vì thân lúa cong xuống nên cánh đồng ngày càng chật chội. Mỗi khi có gió thổi qua, những bông lúa sẽ đung đưa, chụm đầu vào nhau phát ra âm thanh rì rào, như đang sôi nổi bàn tán điều gì đó. Hương thơm phảng phất trong gió là mùi thơm nồng nàn của lúa chín, thôi thúc người ta nhanh tay gánh lúa về nhà.

      Dọc theo cánh đồng, thường xuyên có thể bắt gặp hình ảnh những người nông dân đang gặt lúa. Họ xem xét, trò chuyện để sắp xếp ngày thu hoạch. Trên cành, bầy chim sẻ ríu rít chờ hái lúa làm cỗ. Phía chân trời xa, đàn cò trắng bay qua rồi mất hút cuối biển vàng.

      Cảnh cánh đồng lúa chín thật là một cảnh đẹp. Đó không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên, mà còn là vẻ đẹp của thành quả lao động. Nó mang lại niềm vui và hạnh phúc cho người nông dân.

      Mô tả hình ảnh miền

      “Mỗi người chỉ có một mái ấm”

      như mẹ tôi

      Ai chẳng nhớ quê hương

      Sẽ không lớn lên thành người. “

      Vâng, Tổ quốc là nơi ta cất tiếng reo đầu tiên, là nơi đôi má ửng hồng, là nơi ta được bao bọc trái tim. Có phải vì thế mà quê hương như người mẹ hiền, nuôi ta bằng dòng sữa ngọt lành? Yêu quê hương đất nước, yêu vẻ đẹp trong lành, thơ mộng của quê hương. Nhưng trong trái tim tôi, nơi đẹp nhất có lẽ là cánh đồng lúa ở quê tôi.

      Hai chữ thiêng liêng, hai chữ “quê hương”. Còn gì tuyệt hơn cánh đồng lúa xanh mướt để phản ánh những cảm xúc đồng nội, đồng nội, đồng cảnh, lặng lẽ đúc kết vô số bài thơ của các thi nhân qua các thời đại:

      “Việt Nam đất nước tôi”

      Nơi nào có biển lúa bao la, bầu trời càng đẹp

      Cánh hạc rung

      Mây bao phủ đỉnh núi vào đầu giờ chiều. “

      Trên trang văn, quê hương dịu dàng thân thương, có cánh cò dịu dàng. Nhưng thực ra, ở bên ngoài, cảnh đẹp của cánh đồng lúa ở quê tôi thực sự hấp dẫn hơn. Cánh đồng lúa mênh mông như biển không bờ bến, từng đợt sóng lúa chồng lên nhau tạo thành đợt sóng lúa nhấp nhô, nhịp nhàng và êm đềm. Đào Hoa giống như một cô gái đang độ xuân thì, với sức sống tươi trẻ, bừng bừng sức sống. Nhất là khi còn ở trong nước, những cô cậu, những cánh đồng lúa xanh rờn rộn ràng như một đoàn thiếu nữ trong tà áo dài truyền thống. Đó cũng là lúc cánh đồng lúa quê em tỏa hương thơm của bạch chỉ, một hương vị rất thanh khiết, trong lành, nhẹ nhẹ, thấm vào tận sâu thẳm tâm hồn. Dường như hương thơm ấy là hơi thở của đất nước, là linh hồn của đất nước, là nỗi nhớ được hun đúc từ bao đời nay, được nâng niu trong từng hạt gạo trắng tròn, như chính tấm lòng thơm hương nước của người Việt Nam. Khi lúa chín, màu xanh tươi được khoác lên mình chiếc áo vàng óng, nặng trĩu là tinh hoa của đất trời kết thành bao công lao, vất vả, mồ hôi, nước mắt của người nông dân. Bởi vậy, mùa nào, cảnh nấy, cánh đồng lúa quê em đều mang một vẻ đẹp thơ mộng, trìu mến, giản dị làm xao xuyến lòng người.

      Nhưng có lẽ, khi những cánh đồng lúa vào mùa gặt, cuộc sống của người dân quê mới là niềm hân hoan, phấn khởi thực sự. Trên cánh đồng lúa, các bà, các mẹ, các chị đội nón trắng đang cúi xuống gặt lúa. Tiếng cười nói rộn rã cả không gian, mỗi lần như vậy lại đánh thức sự tĩnh lặng và tĩnh lặng nơi hội trường. Tiếng cắt lúa, tiếng máy rải, tiếng bốc lúa bổ sung cho nhau, âm thanh sinh động đến lạ thường của cuộc sống đến rồi đi. Xa xa, những đứa trẻ nghịch ngợm đang hái lúa, bắt châu chấu cho chim ăn. Trông bạn thật trong sáng và ngây thơ.

      Cánh đồng lúa quê em cũng gắn liền với tuổi thơ hồn nhiên ngọt ngào khi em bên bà. Khi buổi chiều mát mẻ, tôi thường ra bờ cỏ trên bờ kè gần ruộng lúa của mình. Đôi khi hát những bài hát hồn nhiên tuổi học trò. Tôi có thể nghe tiếng lúa thì thầm như đang nói chuyện với tôi, cảm giác như một người bạn tốt.

      Quê hương trong tâm trí tôi luôn đẹp, vẻ đẹp gợi hình, vẻ đẹp bắt mắt và cả tiếng cười hồn nhiên của trẻ thơ. Đặc biệt hình ảnh cánh đồng đã trở thành một phần tuổi thơ của em, một cảnh đẹp quê hương em luôn làm em không bao giờ quên được.

      Tả dòng sông quê em

      Quê hương có dòng sông xanh mát, in đậm trong tâm hồn tôi, tắm mát bao kỉ niệm tuổi thơ ngọt ngào, trong trẻo không thể xóa nhòa theo năm tháng. Có thể nói, trong trái tim em, dòng sông quê hương là một mảnh hồn, là cảnh đẹp mà em yêu thích nhất.

      Quê hương tôi đẹp như một bức tranh màu nước đượm buồn thơ mộng, có nét dịu dàng, êm đềm, là nơi tôi yên tâm nương náu. Mỗi khi nghĩ đến quê hương và cảnh đẹp quê hương, em không thể quên hình ảnh dòng sông quê hương hiền hòa, đằm thắm. Nhìn từ xa, dòng sông như một dải lụa trắng mềm mại, uốn lượn đẹp mê hồn, đẹp đến nao lòng. Gần đó, mặt nước sông trong xanh như một tấm gương dài khổng lồ, soi bóng hàng cây bên đường. Hai bên bờ, những hàng liễu cao vút, uyển chuyển, mái tóc dài mềm mại thỉnh thoảng lại rắc xuống mặt sông. Vì thế dòng sông quê em đã trở thành điểm tụ hội của vô vàn vẻ đẹp nên thơ, trong sáng, thuần khiết và trong lành. Bên sông có những khóm bầu tim tím, màu tím thủy chung trôi theo dòng nước. Dòng sông hiền hòa, nhịp nhàng nhưng lặng lẽ ấy đã bao đời nay gắn bó với quê hương thân thuộc của tôi. Dòng sông nhỏ quê hương gợi chút thân tình, là nơi bao đôi trai gái hò hẹn, là nơi chim hót bên bờ sông. Có lẽ dòng sông quê hương đã trở thành nơi hò hẹn, gắn kết yêu thương của biết bao tâm hồn trẻ thơ.

      Lũ trẻ chúng tôi rủ nhau ra sông bơi vào một buổi trưa hè oi bức. Nước sông trong vắt, mát lạnh, nước sông như đang đánh chúng tôi, làm dịu đi cái nắng oi bức của mùa hè. Tôi đã từng tập bơi ở dòng sông này và suýt chết đuối. Vì vậy, ở bên nó, tôi vừa thấy gần gũi, vừa có chút lo lắng vì nó khôn lường. Nhưng chưa bao giờ dòng sông ấy làm tôi thất vọng, dáng vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng như một tấm voan khổng lồ mỏng manh đã làm say lòng biết bao đứa trẻ như tôi. Rồi mỗi khi cô nghịch ngợm, chỉ còn lại tình cảm gia đình và sự dịu dàng. Sông còn là nguồn cung cấp nước sinh hoạt và tưới tiêu cho cư dân nông thôn và cộng đồng. Nó mang những nét rất xưa, rất dân dã, rất mộc mạc của người dân lao động và đã chảy vào tiềm thức của rất nhiều người. Gợi nhớ về quê hương với những cảnh đẹp như cánh đồng, cây đa, giếng nước, sân đình còn là hình ảnh của dòng sông thân yêu, dòng sông có từ “quê hương” chảy mãi.

      Ôi dòng sông quê hương, dòng sông quê hương. Dòng sông tắm mát tuổi thơ êm đềm và trong trẻo của tôi. Em hãy cho biết địa điểm đẹp của phong cảnh quê em.

      Tả cánh đồng lúa quê em

      Cảnh ruộng lúa tuyệt đẹp

      Cảnh ruộng lúa tuyệt đẹp

      Quê em ở một vùng nông thôn ngoại thành Hà Nội, ở quê em có rất nhiều cảnh vật bình dị nhưng rất đẹp và thơ mộng. Một trong những nơi tôi yêu thích và đẹp nhất trong khu vực của tôi là những cánh đồng lúa chín.

      Vì quê tôi ở nông thôn nên hoạt động sản xuất chính của bố mẹ và chú tôi là trồng lúa và thu hoạch lúa. Quê hương em mùa lúa chín rất đẹp. Cả cánh đồng rộng lớn khoác lên mình tấm áo vàng rực rỡ, những bông lúa chín càng vàng óng, lộng lẫy dưới ánh nắng vàng. Vào mùa gặt lúa, bông lúa đã bắt đầu trổ bông, mỗi khi cơn gió thoảng qua, dù rất nhẹ nhưng hương lúa chín phảng phất khắp nơi, vào tận trong làng vẫn ngửi thấy, mùi lúa thơm lắm. đặc biệt và rất Dịu nhẹ, không nồng như những loại cây cỏ, hoa lá khác nhưng lại mang đến cho người nhìn cảm giác vô cùng ấm cúng, dễ chịu.

      Mình thấy ngồi ở bờ kè nhìn ra cánh đồng xa là đẹp nhất, vì khi ấy chẳng thấy đầu vàng ở đâu, những bông lúa đung đưa trong gió, như những bàn tay còn dang tay chào, trông rất thích. dễ thương. Bên cạnh ruộng là hàng cây xanh cao thẳng tắp được trồng thành hàng bao quanh ruộng lúa. Màu vàng của lúa và màu xanh của cây cối hòa quyện vào nhau như một bức tranh sơn dầu.

      Hàng cây còn là nơi các cô chú nghỉ ngơi, chờ gió thổi đi cái nóng mùa hè, tiếp thêm sức lực để tiếp tục gặt lúa. Ngoài ra còn có những chú trâu buộc vào thân cây đợi đến khi gặt lúa rồi làm nhiệm vụ chở những xe lúa đầy ắp về nhà. Khung cảnh tuyệt đẹp của những cánh đồng rộng lớn và không khí lao động năng suất hơn làm cho khung cảnh địa phương trở nên sống động và phong phú hơn.

      Quê em tuy còn rất nghèo, không có những di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh nổi tiếng như những nơi khác nhưng khung cảnh đồng lúa bát ngát, khung cảnh yên ả, thanh bình. Ở quê tôi, những thành phố nhộn nhịp và đông đúc thật khó tìm. Tôi yêu quê hương tôi, tôi tự hào về quê hương tôi, tôi yêu vẻ đẹp bình dị và yên tĩnh.

      Tả cảnh đẹp của Vịnh Hạ Long

      Có lẽ quê hương ai cũng có cảnh đẹp, sẽ luôn ghi nhớ trong lòng. Nó có thể đơn giản như cánh đồng lúa hay dòng sông quê hương. Nhưng cá nhân tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất gắn liền với hòn đảo nổi tiếng Vịnh Hạ Long. Đó là niềm tự hào của quê hương tôi.

      Đến với Vịnh Hạ Long, bạn sẽ thấy những cảnh đẹp lạ lùng, có thể là vẻ đẹp hoang sơ, kỳ ảo mà không nơi nào trên thế giới có được. Điểm đến đầu tiên khi tôi đến nơi này là đảo gỗ dầu, cách bến cảng khoảng 4 km. Nếu đi tàu, bạn sẽ mất khoảng 25 phút để thưởng ngoạn những hang động nổi tiếng nhất của Di sản thiên nhiên thế giới Vịnh Hạ Long. Đó chính là động Thiên Cung và hang Đầu Gỗ là hai hang động mà bất cứ du khách nào đến đây cũng không thể bỏ qua. Động Thiên Cung là một trong những hang động lớn và nổi tiếng nhất ở Vịnh Hạ Long, được nhiều người biết đến, mọi thứ bạn nhìn thấy trong hang động sẽ khiến bạn kinh ngạc từ đầu đến cuối. vào mắt tôi. Xin hay Hạ Long có những phẩm chất tuyệt vời trong sông và trời. Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, người mới đến khó có thể biết được giữa trăm ngàn núi đá nhấp nhô lặng lẽ in bóng xuống biển xanh là vô số hang động lớn nhỏ. Mỗi lâu đài là một cấu trúc tự nhiên vô cùng phức tạp.

      Có những hang động được bảo tồn hàng trăm triệu năm trong lịch sử. Khắp nơi trong hang có thể nhìn thấy vô số hang động, với những hình thù kỳ lạ, cho phép du khách thỏa sức phát huy trí tưởng tượng của mình. Dưới vòm hang, những nhũ đá xanh biếc vút vào mây, nước trong như ngọc, như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh. Mỗi vách đá dường như là một kiệt tác, một bức tranh hoành tráng của nhà điêu khắc tài ba. Dưới bầu trời xanh ngắt của những khối thạch nhũ như ngọc bích, hang động vút lên trời cao, bạn như đang lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh. Từ trên cao nhìn xuống, Vịnh Hạ Long như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, sống động. Đảo nhỏ như ai đang tiến về đất liền, đảo nhỏ như con rồng giữa muôn trùng sóng lớn. Những điều kỳ diệu đó không ngừng thay đổi theo từng góc độ khác nhau, biến ước mơ của chúng ta thành hiện thực.

      Khi đến với vịnh, bạn sẽ được người dân nơi đây chào đón nồng nhiệt. Đó là vẻ đẹp của quê hương tôi, và tôi sẽ nhớ nó mỗi khi tôi đi đến một nơi xa.

      Tả cánh đồng quê em

      Mỗi chúng ta, mỗi chúng ta đều có quê hương của riêng mình. Quê mẹ là chùm khế. Mẹ về nón lá che…”. Nơi ghi dấu những kỉ niệm đẹp nhất của cuộc đời. Dù đi xa ta luôn nhớ về Tổ quốc.

      Tôi lớn lên ở một vùng đất trũng, nơi có những cánh đồng thẳng cánh cò bay. Và cánh đồng lúa quê tôi có lẽ luôn có một nơi hấp dẫn, gợi nhớ về nơi chôn rau cắt rốn. Một buổi sáng mùa xuân đứng ở đầu làng nhìn cánh đồng lúa mới thích làm sao! Gió xuân hơi thối, sóng gợn lăn tăn, từng đợt đuổi theo nhau. Một đàn cò trắng dang rộng đôi cánh bay lượn trên nền trời xanh thẫm. Nhất là khi người nông dân đi làm đồng, trên cánh đồng rộn ràng tiếng hát của nam nữ thanh niên.

      Bầy bướm đủ màu thích nô đùa trên cánh đồng lúa xanh mướt. Những ngày lúa trổ bông, nếu ai đó đứng xa xa ngoảnh lại sẽ thấy một biển vàng bao la, chói chang. Những cánh đồng ngổn ngang hình ảnh người nông dân đang gặt lúa, những chiếc nón trắng nhấp nhô. Buổi chiều gió thổi hiu hiu, lúa khẽ đung đưa rì rào, như đang thủ thỉ với nhau. Chiều mùa thu, cánh đồng phủ đầy sương, nhìn xa trông như những làn khói trắng. Sáng sớm sương tan, để lại những giọt sương trong veo đọng trên lá lúa. Mỗi khi mặt trời mọc sưởi ấm trái đất, ánh mặt trời chiếu xuống những giọt sương, như có vô số hạt ngọc trai nhỏ lấp lánh ánh sáng muôn màu, đẹp vô cùng. Gần nhà tôi có anh chị đi công tác xa, lần nào về quê cũng phải ra thăm ruộng. Các em say sưa ngắm đàn chim sẻ bay trên cánh đồng lúa. Đôi khi nó hạ cánh hoàn toàn, rồi bay lên trời xanh, gọi nhau.

      Tôi yêu cánh đồng làng tôi, tôi yêu quê hương tôi. Nơi đây tôi sinh ra và lớn lên trong thế giới này. Bây giờ, những con “trâu sắt” chạy khắp các cánh đồng trong thung lũng này. Điện cao thế thắp sáng xóm làng. Cuộc sống ngập tràn hạnh phúc.

      Trên đây là bài viếtTả cảnh đẹp quê em của em hay nhất của stuytienganh.vn cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết.

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Related Articles

Back to top button