Hỏi Đáp

Trong truyện ngắn Đời thừa, Nam Cao viết: ” Văn chương không

Văn chương không cần những người thợ khéo tay

Nam Cao là nhà văn hiện thực và nhân đạo lớn, có nhiều đóng góp quan trọng vào quá trình hiện đại hóa thể loại truyện ngắn và tiểu thuyết ở Việt Nam. phong cách độc nhất. Nam Thảo viết trong một di cảo ngắn: “Văn không cần thợ khéo vẫn làm được việc. Văn chỉ thu người biết đào sâu, biết tìm tòi, biết khơi nguồn. Ai sáng tạo thì sáng tạo”. không tồn tại.

Xem Thêm : Hoa cười ngọc thốt đoan trang… – Báo Quân đội nhân dân

Tuy câu văn ngắn gọn nhưng đã nắm bắt được những yêu cầu khắt khe đối với người sáng tạo văn học. Văn học không cần thợ làm theo khuôn mẫu, mà nên là cách thể hiện bằng hình ảnh, ám chỉ cẩu thả, khuôn sáo, văn học hời hợt, chụp ảnh đơn thuần hay văn minh họa. Một thợ thủ công, dù là thợ thủ công lành nghề, anh ta hoặc cô ta chỉ đơn giản là sản xuất một sản phẩm đại trà dựa trên thiết kế có sẵn, ngay cả khi sự thành thạo chỉ là bắt chước, làm theo khuôn mẫu. Công việc của một nhà văn là khác nhau. Đó là một quá trình tư duy, khám phá, tìm tòi những nội dung mới, hình thức thể hiện mới để sáng tạo ra những sản phẩm độc đáo, mang bản sắc riêng của mỗi nghệ sĩ. Ở một truyện ngắn khác (truyện Người không muốn viết), Nam Cao cũng thể hiện rất cụ thể hình ảnh của sự nghiệp văn chương: “Sự nghiệp văn chương quan trọng nhất là ở chỗ người ta ăn khoai vác mai đi đào. ” có nghĩa là việc sao chép và bắt chước đều bị cấm. Yêu cầu nghề nghiệp rất khắt khe, người viết tin tưởng: “Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, biết phát hiện những ý mới. Khơi nguồn, sáng tạo thì vô tận”. mong muốn tạo ra những tác phẩm thực sự sâu sắc, nhưng họ không bao giờ hài lòng với điều đó. Là cách sao chép, rập khuôn hay phản ánh hiện thực cuộc sống trên bề mặt, nhà văn phải là người có con mắt tinh tường, sâu sắc hơn người khác để phát hiện ra những vấn đề sâu kín trong bề sâu của cuộc sống và đưa chúng vào cuộc sống. Nó mang đến cho người đọc những khía cạnh mới, những câu hỏi mới, đầy bất ngờ, sâu sắc và thú vị, có thể đánh thức những ý tưởng trong tâm hồn, làm phong phú tâm hồn, thậm chí thay đổi thói quen, lối suy nghĩ thông thường. Mỗi sáng tạo của nhà văn thiên tài phải là một khám phá mới, một khám phá mới.

Đọc Nam Tào Tháo, ta nhận thấy một phong cách Tân nghệ thuật rất độc đáo: từ cách phát hiện và xử lý đề tài đến giọng văn, giọng điệu, kết cấu, nhân vật, ngôn ngữ… đều độc đáo… đến cả những đối tượng mà ông chọn. không giống ai. Không phải lan, ngọc, nhung, tuyết… mà là rận, rận, đĩ, là lê văn ru, trạch văn đoản… những cái tên mà chính tác giả cũng muốn ngoáy tai. Ngay tựa đề tác phẩm đôi khi nghe cũng buồn cười (Nghe lén, Cách cư xử, Dừng lại, Về nhà…).

Tuy nhiên, nét độc đáo của Tào Nan chủ yếu thể hiện ở cách nhà văn đi sâu, tìm tòi, phát hiện và miêu tả theo chiều sâu của hiện thực cuộc sống. Cũng như các nhà văn hiện thực khác, ngòi bút của ông chủ yếu hướng tới những người nghèo khổ, cùng khổ. Ông không làm ngơ, dửng dưng trước những câu chuyện rách rưới, đói rách là thực tế chung lúc bấy giờ. Nhiều câu chuyện về cơm áo gạo tiền ông viết cảm động, đau lòng, đẫm nước mắt… Nhưng trung tâm cảm hứng trong các tác phẩm của Cao Nan chủ yếu là nỗi khổ niềm đau trong đời sống tinh thần, nỗi buồn âm thầm nhưng mạnh mẽ, bi kịch nội tâm, xung đột của mọi người, mọi số phận, giữa thiện và ác, cao thượng và hèn mọn, nhân từ có vị tha, ích kỷ và tàn nhẫn…

Xem Thêm : Trường THPT Thành Nhân – TT School

Ít ngòi nào có thể đi đến cùng trong cuộc xung đột thầm lặng nhưng dữ dội như Kẻ cao hơn. Ông ít khi miêu tả trực diện những mâu thuẫn, đấu tranh giai cấp trên bề mặt cuộc sống mà thích miêu tả những bi kịch mà trong đó ai cũng đầy căng thẳng, tội lỗi, xấu hổ và hối hận. Đừng nghĩ rằng chỉ những trí thức tiểu tư sản mới thích vật (sống ra), thích chấm (trăng sáng), thích gia đình (sống đạo)… mới có những bi kịch nội tâm, mới có những giằng xé, ân hận, hối hận… thậm chí là chí phèo, a Con người mất gần hết nhân tính cũng có lúc tỉnh táo mới ăn năn ngược đời, lão Hạc quanh nghề buôn chó vàng cũng là một cuộc đấu tranh âm thầm, bền bỉ… và khi bán đi lão đã khóc, vì đau đớn và hối hận. Anh ta không chỉ cảm thấy tiếc cho con chó mà còn hối hận vì đã không nỡ lừa một con chó.

Ít ai có thể khám phá, thấu hiểu và lột tả một cách tinh tế những đau khổ, sự tra tấn tinh thần và vẻ đẹp nội tâm của những người khốn khổ, nghèo khó như các bậc thầy.

p>

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Related Articles

Back to top button