Hỏi Đáp

Văn học hiện thực 1930 – 1945 (Trương Văn Quỳnh)

Trường Cao đẳng Lào Cai

Nhóm nghệ thuật ngôn ngữ

Bạn đang xem: Văn học hiện thực là gì

Chủ đề:

Văn học Hiện thực 1930 – 1945

Một. Giới thiệu

Tôi. Lý do lựa chọn:

Chủ nghĩa Hiện thực Việt Nam, xuất hiện vào những năm 1930, đã góp thêm tiếng nói tích cực cho nhận thức, khơi dậy sự bất mãn với thực tại và bày tỏ sự đồng cảm với sự khốn cùng trên tinh thần phân tích phê phán những quan hệ thối nát trong xã hội đương thời. vận mạng. Theo thời gian, văn học hiện thực phê phán thời kỳ đó vẫn còn nguyên giá trị cho đến hiện tại, và luôn ám ảnh về tương lai.

Tên bài: Hiện thực Ngữ văn 30 – 45 Giúp học sinh hiểu được những trào lưu văn học nổi lên trong một thời kỳ phức tạp của lịch sử dân tộc. Mặt khác, các chủ đề còn giúp các em hiểu thêm về những nhà văn đã định hình nên phong cách lớn và tác phẩm là thành tựu thực sự của văn học Việt Nam thế kỉ XX.

Hai. Các môn học

Chủ đề Văn học hiện thực 30-45 tập trung vào cái nhìn sâu sắc về văn học hiện thực 1930-1945 về nội dung và thành tựu nghệ thuật, bao gồm phân tích một số tác phẩm văn xuôi tiêu biểu của thể loại văn học .

p>

Ba. Lĩnh vực chủ đề

Tập trung vào văn học hiện thực 1930-1945 từ những vấn đề lịch sử đến sự phát triển và những thành tựu nổi bật.

Tập trung vào một số tác giả, tác phẩm tiêu biểu trong dự án ngữ văn lớp 11 cuối cấp: “chí phèo”, “Lãnh đạo sinh mệnh” – Tào Nam; “Phúc hắc lưu lạc” (từ số đỏ) – Ngô Trung Phong

p>

b. Nội dung

Chương 1: Một số câu hỏi lý thuyết về văn học hiện thực 30 – 45

Tôi. Giới thiệu về Văn học Hiện thực:

1. Khái niệm

Vẫn còn tranh cãi về tên. Trong Từ điển Văn học, Trần Đình Sử (chủ biên) đưa ra hai cách hiểu về từ hiện thực. Nói rộng ra, thuật ngữ hiện thực được hiểu là mối quan hệ giữa tác phẩm và hiện thực cuộc sống, bất kể tác phẩm đó thuộc thể loại, xu hướng nghệ thuật nào. Theo nghĩa này, khái niệm chủ nghĩa hiện thực gần như đồng nhất với khái niệm hiện thực đời sống, bởi vì mọi tác phẩm văn học đều là chủ nghĩa hiện thực. Tuy nhiên, cách hiểu này vẫn chưa mang lại nét hiện thực để phân biệt với chủ nghĩa lãng mạn hay chủ nghĩa cổ điển … Cũng theo quan điểm của cùng một nhóm tác giả, thuật ngữ chủ nghĩa hiện thực theo nghĩa hẹp dùng để chỉ một phương pháp, một hiện thực, một xu hướng tư tưởng văn học hoặc bài tập với sự chặt chẽ. và nội dung sắc nét được xác định bởi các nguyên tắc thẩm mỹ riêng của nó.

Trong Lý luận văn học, đồng tác giả là phuong pou, tran dinh su, nguyen xuan nam, la khac hoa, le ngoc tra, thanh thieu thai, phuong pou chịu trách nhiệm về phần chủ nghĩa hiện thực phê phán. , sau đó được tái tạo lại trong Tập 3 của Tiến trình Văn học, cũng do tác giả biên tập, cung cấp những giải thích bổ sung về khái niệm này. Theo tác giả, “Chủ nghĩa hiện thực đôi khi không được sử dụng theo nghĩa của phương pháp sáng tác, mà theo nghĩa của sự cải cách của sáng tác”. Nếu hiểu “hiện thực” là một phương thức sáng tác thì thực ra có rất nhiều hình thức. Đó là Chủ nghĩa Hiện thực Phục hưng, Chủ nghĩa Hiện thực Khai sáng và Chủ nghĩa Hiện thực Phong kiến ​​phương Đông. Nhưng chủ nghĩa hiện thực của Tây Âu vào thế kỷ 19 đã đạt đến đỉnh cao nên được gọi là chủ nghĩa hiện thực cổ điển, và vì cảm hứng chính của nó là phê bình, nên theo quan điểm của m.gorki, đó là “chủ nghĩa hiện thực phê phán”. Và trong sách giáo khoa đó tác giả khẳng định cách trình bày hiện thực là một phương pháp sáng tác.

Theo Từ điển bách khoa, chủ nghĩa hiện thực là một “trào lưu văn học nghệ thuật, một phương thức sáng tác lấy hiện thực xã hội và những vấn đề hiện thực của con người làm đối tượng phản ánh”.

Do đó, các tác giả và nhà lý thuyết khoa học nổi tiếng đã đề xuất các cách giải thích khác nhau về chủ nghĩa hiện thực, nhưng cuối cùng họ đã gặp nhau về vấn đề xem xét chủ nghĩa hiện thực. Chủ nghĩa hiện thực là một trào lưu văn học, một phương pháp sáng tác nhằm mục đích miêu tả thế giới như vốn có, để thể hiện cuộc sống như thật. Đồng thời, để thực hiện thành công phương pháp này, người viết cũng cần tuân thủ nghiêm ngặt các nguyên tắc thẩm mỹ nhất định như: tạo hình tượng, sự kiện tiêu biểu trong cuộc sống; nhận thức được mối quan hệ hữu cơ giữa nhân cách và môi trường, giữa con người với môi trường sống; chú ý đến chi tiết và độ chính xác cao.

2. Ngày sinh:

Có nhiều ý kiến ​​khác nhau về thời điểm chủ nghĩa hiện thực ra đời. Trong Từ điển thuật ngữ văn học (Trần Đình Sử chủ biên) trình bày nhiều quan điểm về các mốc thời gian ra đời của chủ nghĩa hiện thực. Có người cho rằng nguyên tắc phản ánh hiện thực đã được hình thành từ xa xưa, trải qua các giai đoạn phát triển lịch sử như thời cổ đại, phục hưng, ánh sáng, thế kỷ thứ mười … Một số khác lại cho rằng đó là chủ nghĩa hiện thực, và hiện thực có thể bắt nguồn từ thời kỳ Phục hưng. . Nhiều người khẳng định rằng chủ nghĩa hiện thực được hình thành vào khoảng những năm 1930.

Theo Bách khoa toàn thư, các tác phẩm có giá trị hiện thực hoặc chủ nghĩa hiện thực đã xuất hiện từ lâu trước chủ nghĩa hiện thực, nhưng chủ nghĩa hiện thực với tư cách là một phong trào, một phương pháp, không có chỗ đứng ở Anh, Pháp, Ý cho đến thế kỷ XX, Nga và các nước khác xuất hiện. , và sau đó lan rộng. đến các quốc gia khác trên thế giới. Và Bách khoa toàn thư tuyên bố rằng luận thuyết lý thuyết đầu tiên về chủ nghĩa hiện thực được viết vào năm 1857 bởi nhà lý thuyết pháp lý Samflori.

Dù còn nhiều ý kiến ​​khác nhau, nhưng không thể phủ nhận rằng chủ nghĩa hiện thực có một quá trình phát triển lịch sử cụ thể, sau những năm 1940, chủ nghĩa hiện thực văn học được truyền cảm hứng từ phương pháp phân tích hiện thực mới và bước vào giai đoạn phát triển hoàn chỉnh và rực rỡ. chỉ trích. Từ đó chủ nghĩa hiện thực có một cái tên mới: chủ nghĩa hiện thực phê phán.

Ở Việt Nam, các tác phẩm văn học trung đại như truyện Jo, Chinh phục, Cung oán ngâm khúc, Hồ Xuân Hương, Nguyễn Khuyến … đều phơi bày hiện thực khách quan của cuộc sống. Phải đến hồ chính, Van Verdon,… xu hướng hiện thực mới xuất hiện khi các tác phẩm thể hiện màu sắc, phong tục, lối sống của một số vùng, một số dân tộc. Vào những năm 1930, nhà văn hiện thực phê phán Ruan Gonghuan bắt đầu đi theo xu hướng chân trái, lấy cuộc sống hiện tại, quá khứ và diễn biến làm nội dung trong các tác phẩm của mình. Từ những năm 1930 đến trước năm 1945, trào lưu văn học hiện thực phát triển nhanh chóng, nhiều nhà văn tài năng như Wu Datu, Wu Zhongfeng, Ruan Dingli nổi lên trên quy mô lớn … Nan Cao được coi là nhà văn xuất sắc nhất. .Người đã đưa văn học hiện thực lên một tầm cao mới, tầm miêu tả tâm lí và khái quát hiện thực.

3. Những đặc điểm tiêu biểu của chủ nghĩa hiện thực.

Trong các nguyên tắc mỹ học của chủ nghĩa hiện thực, tính điển hình là đặc điểm cơ bản để phân biệt chủ nghĩa hiện thực phê phán với chủ nghĩa lãng mạn, như x.m.petorop đã nói “phạm trù điển hình là khái niệm quan trọng nhất của mỹ học hiện thực”. Thông thường, những đặc điểm cơ bản, những quy luật, những tính cách quan trọng và nổi bật nhất của đời người đều được thể hiện qua sự sáng tạo của người nghệ sĩ. “Tiêu biểu là tầm khái quát cao của sáng tạo nghệ thuật” (trần đình sử). Chỉ khi nào nhà văn sáng tạo được hình tượng có màu sắc riêng, có cá tính riêng, hình tượng sinh động mới là “người”, cái chung phải hết sức khái quát và phải có tính hài hòa cao. Đó là kết quả của sự tác động qua lại tốt giữa tính cá nhân hóa cao và tính khái quát hóa. Tính điển hình là sự thể hiện ở mức độ cao của hình ảnh trong tác phẩm văn học. Trong một bức thư gửi nhà văn Hacnet, enghen nói: “Đối với tôi, dường như khi nói đến chủ nghĩa hiện thực, ngoài tính chính xác của các chi tiết, còn phải nói đến sự thể hiện của các nhân vật điển hình trong những tình huống điển hình”. Vì vậy, vấn đề điển hình không chỉ liên quan đến chủ nghĩa hiện thực, mà còn thể hiện ở cả tính cách điển hình và hoàn cảnh điển hình. Nhân cách điển hình là sự thống nhất hữu cơ giữa những đặc điểm chung và đặc biệt trong nhân cách.

Vì vậy, các nhà phê bình Belinsky coi những nhân vật tiêu biểu của văn học là “người quen”, “những nhân vật mà tên của họ trở thành danh từ chung”, và nói đùa rằng: “Các nhân vật của ông có áo Nam Kinh, cài cúc Chiết Giang, miệng Thượng Hải, mắt Phúc Kiến. . “

Tính phổ biến của nhân vật, điển hình của những gì mà các nhà văn hiện thực từng hình dung là “miếng vai”, đã được nói trong “Tạp chí Tuyển tập” “Mọi người đều có một mánh khóe, vì vậy trong số những người có liên quan đến tác giả, nó Không thể tìm được người mình thích. Nhưng vì mỗi người đều có một đặc điểm, nên nhiều người cảm thấy hơi giống mình, và điều đó rất dễ khiến nhiều người tức giận. “Trong” Phòng trưng bày đồ cổ “, Banzak nói” Nếu bạn muốn vẽ một hình ảnh đẹp thì bạn cần mượn tay người mẫu này, chân người mẫu kia, ngực người mẫu kia và vai người mẫu khác ”. Kết quả của sự khái quát này, vai trò của các nhân vật sẽ “đại diện cho những giai cấp và khuynh hướng nhất định, và do đó là những khái niệm thời đại nhất định”. (tức giận).

Ngoài tính khái quát và khái quát, nhân vật điển hình phải có đặc điểm riêng, có tính cá thể hóa cao, làm cho nhân vật vừa quen vừa lạ. Cá nhân hóa một nhân vật không phải là để nhân vật làm điều gì đó kỳ lạ và độc đáo, mà là việc bộc lộ bản chất và tính cách của nhân vật đó bằng cách làm những việc bình thường một cách độc đáo. Các nhân vật sống động và lôi cuốn khi được cá nhân hóa, nhưng các nhà hiện thực nổi tiếng luôn bị ám ảnh bởi các nhân vật của họ, chẳng hạn như Nguyen Gong-hwan, người lo lắng về sự nghèo đói của nông dân của mình, chạy đua để cướp đất của kẻ bắt nạt, và nhờ thuế nông dân , sống trên bắp. lâu và cứng. Hãy đến với Nancao – một đại diện xuất sắc của chủ nghĩa hiện thực phê phán những năm 30-45, vốn ám ảnh những người nông dân không chỉ nghèo khổ mà còn khốn khổ hơn khi bị băng nhóm, tha hóa về nhân cách. Vì vậy, nếu tính cách bình thường đòi hỏi tác giả phải dám xông vào giữa cuộc đời để nắm bắt, thì tính cách đòi hỏi tác giả phải có khả năng phân tích và xử lý những biến chuyển tinh vi trong tâm lý nhân vật. Để có một hình tượng khái quát, nhà văn cần một đời sống phong phú, nhưng để một hình tượng độc đáo và sinh động, nhà văn phải sáng tạo.

Để xây dựng một bức chân dung điển hình vừa có nét riêng vừa có tính khái quát cao, nghĩa là sự thống nhất giữa cái riêng và cái khái quát, tác giả luôn ý thức đặt các nhân vật trong những mối quan hệ nhiều chiều, trong những trường hợp cụ thể. Tương phản và tương phản, tạo nên những đoạn hội thoại sâu sắc.

Hai. Văn học hiện thực Việt Nam 1930-1945.

1. Bối cảnh lịch sử – xã hội Việt Nam, 1930-1945.

Cuộc khủng hoảng kinh tế 1929-1933: Thực dân Pháp cố gắng bù đắp thiệt hại bằng cách cướp bóc và bóc lột: chúng tăng thuế, cưỡng bức chồng, đi lính và lạm phát tiền giấy. Đông Dương trở thành thị trường tiêu thụ của Pháp. Ngày 9 tháng 2 năm 1930, cuộc cách mạng tư sản thất bại. Giai cấp tư sản một mặt mâu thuẫn với đế quốc phong kiến, mặt khác gắn bó với nó. Vị thế kinh tế mong manh đã tước đi mọi sức chiến đấu của giai cấp tư sản dân tộc. Đường lối chính trị chính của họ đang được cải tổ. Giai cấp tư sản dân tộc phần lớn bị địa chủ biến thành hoặc gắn bó với địa chủ, biến thành giai cấp tư sản địa chủ, làm cho thái độ chống phong kiến ​​không rõ ràng. Chúng dùng bạo lực nhưng không thành công, những trí thức tiểu tư sản hoang mang tìm cách thỏa hiệp với thực dân, một số đã hoàn thành nhiệm vụ giải phóng dân tộc bằng con đường văn học.

Tháng 9 năm 1939, Chiến tranh thế giới thứ hai bùng nổ, mặt trận dân chủ bị phá vỡ, bọn cầm quyền ở Đông Dương xóa sổ mọi quyền tự do dân chủ mà nhân dân ta vừa giành được, đảng phải rút lui. Thời kỳ này, phong trào cách mạng nổi lên, cả nước sôi sục, chuẩn bị khởi nghĩa vũ trang. Tháng 8 năm 1945, dưới sự lãnh đạo của Đảng, cách mạng Việt Nam thắng lợi, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa được thành lập.

2. Các giai đoạn phát triển

2.1. Con đường từ năm 1930 đến năm 1935:

Văn học hiện thực và các tác phẩm của Nguyễn Gong Hwan, Tuyển tập truyện “Độ bền riêng tư nhân đôi”; vu trong phung – báo cáo về “Cạm bẫy người dân” và “Công nghiệp phương Tây” … Trưng bày phê phán tinh thần bất công và vô nhân đạo của xã hội đương thời, đồng thời thể hiện cảm thông và đồng cảm với những nạn nhân của xã hội đó. .

2.2. Hành trình từ năm 1936 đến năm 1939:

Do hoàn cảnh xã hội thuận lợi cho sự phát triển của văn học hiện thực, các nhà văn hiện thực như Ruan Gonghuan, Wu Zhongfeng, Wu Dadu … đầy tài năng và tiếp tục tạo ra những tác phẩm xuất sắc. Vũ văn trong loạt tác phẩm như: Giông tố, Số đỏ, Vỡ đê …, nhiều truyện ngắn xuất sắc như “Bước chân cuối cùng” của Ruan Gonghuan … đều tập trung vào thủ pháp phê phán gay gắt và lên án, đàn áp và khai thác. , những chính sách gian dối, dối trá của giai cấp thống trị, đồng thời vạch trần nỗi thống khổ của nhân dân với lòng thương cảm sâu sắc. Cảm hứng của những lời chỉ trích hướng dẫn bút vẽ của Wu Zhongfeng, Ruan Gonghuan và Wu Datu để khắc họa những nhân vật phản diện điển hình với những lời chỉ trích gay gắt.

XEM THÊM:  Dân tộc thiểu số là gì? Dân tộc nào được gọi là dân tộc thiểu số?

2.3. Hành trình từ năm 1940 đến năm 1945:

Cảm hứng phê bình vẫn là chủ đạo, nhưng nó là điểm mới nổi bật nhất trong tác phẩm của Gao Ren. Nếu như nguy kịch, vu trong, ngoắt ngoéo thiên về hiện thực, phản ánh xã hội đương thời thì nam cao không chỉ miêu tả mà còn phân tích, lý giải những hiện tượng, vấn đề của thực tế đó. Các nhà văn nam cao luôn có xu hướng phân tích xã hội thông qua phân tích tâm lý nhân vật. Có thể nói, đối với nam trung học, cảm hứng phản biện đã trở thành cảm hứng của phân tích phê bình.

Cho đến nay, văn học hiện thực phê bình Việt Nam đã trải qua ba giai đoạn phát triển, và đã đạt được những kết quả xuất sắc trong giai đoạn cuối. Dòng văn học này quả thực đã đóng góp một phần không nhỏ vào công cuộc hiện đại hoá nền văn học dân tộc.

3. Những thành tựu nổi bật trong Văn học Hiện thực 1930-1945

3.1. Thành tựu về nội dung

Chủ nghĩa hiện thực phát triển khoảng mười lăm năm, nhưng nhiều tên tuổi lớn đã xuất hiện, như: nguyễn công hoan, ngo tất cả, vũ trong phung, nguyễn hồng, nam cao … tác phẩm của họ là tranh. người đọc. Nói đến các tác phẩm: Bước chân cuối cùng, Tắt đèn, Vỏ sò, Số đỏ, Chí phèo,…, Ruan Kai tin rằng chúng là những tác phẩm có thể tôn trọng mọi nền văn học. Bối cảnh xã hội lúc bấy giờ ảm đạm, bao tang thương, xã hội xơ xác, xóm làng xơ xác, đổ nát, nông dân bị đẩy xuống đáy vực, rồi liều lĩnh cải tạo trở thành nạn nhân của xã hội. Ở thành thị, các phong trào do thực dân khởi xướng như: “Âu hóa”, “Thanh niên vui vẻ”, thi đấu thể thao, cải cách trang phục… ngày càng lộ rõ ​​chân tướng và tạo ra nhiều nghịch cảnh. Dòng văn học hiện thực phê phán đã vạch trần bộ mặt của xã hội.

Xem thêm: 6 Quy định về nghiệm thu hợp đồng, kiểm tra, bàn giao hợp đồng

Nhà văn hiện thực, một tầng lớp trí thức mới thuộc tầng lớp trung lưu, đang phải vật lộn để kiếm sống, ngay cả trong những gia đình nghèo khó. Do đó, họ tiếp cận, hiểu và hỗ trợ người lao động trong việc mô tả thông qua trang.

Huấn Cao có những nhận thức sâu sắc về mối quan hệ giữa văn chương và cuộc đời. Trong tác phẩm “Ánh trăng”, nhân vật Dean đã chuyển từ quan điểm nghệ thuật lãng mạn sang quan điểm nghệ thuật hiện thực: “Nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối, càng không nên là ánh trăng lừa dối. Nghệ thuật chỉ có thể là kiếp người khốn khổ . Tiếng đau. ”Trong“ Thủ lĩnh ”, Tào Tháo đã khẳng định vị thế của tác giả qua kiểu chung cư. Giả ý thức rất rõ trách nhiệm của tác giả và có lương tâm nghề nghiệp nhưng chỉ vì miếng cơm manh áo mà làm ngược lại, nhưng anh cảm thấy xấu hổ vì phải sống thêm một lần nữa.

3.2. Thành tựu nghệ thuật

Chân dung nhân vật do văn học hiện thực 1930-1945 sáng tác có tính khái quát cao, rất chân thực, sinh động, vừa có ý nghĩa xã hội, vừa có giá trị thẩm mỹ độc đáo, là nhân vật điển hình.

Ngoài việc nêu gương thành công, văn học hiện thực phê phán còn đạt đến chiều sâu của phân tâm học nhân vật. Các nhà văn tiêu biểu như Tào Nam, Du Hoài, Cẩm Lân …

Các nhà văn đạt được thành công lớn nhất trong nghệ thuật này là nam giới. Các nhân vật trong truyện của anh đều có cảm xúc sâu sắc, có đường dây tâm lý, đối thoại nội tâm. Nhiều tác phẩm có kết cấu tâm lý độc đáo như “cuộc đời”, “bá đạo”, “chí phèo”.

Nhìn chung, các nhà văn hiện thực thời kỳ này hiểu rất rõ về nghề nghiệp của họ. Họ năng động trong những trang viết và có vốn sống phong phú. Kiến thức sâu rộng tạo nên hiệu quả nghệ thuật cao nhất.

4. Những nguồn cảm hứng chính cho văn học hiện thực phê phán 1930-1945

Văn học hiện thực đi vào dòng phát triển của thời đại từ năm 1930 đến năm 1945. Sống và viết trong thời đại biến thiên của lịch sử, các nhà văn hiện thực vẫn phải nhạy bén với những biến động của xã hội. Cuộc sống hiện thực phong phú khơi dậy cảm hứng sáng tạo của người nghệ sĩ. Mỗi nhà văn đều nhận thức và phản ánh hiện thực một cách đầy cảm hứng.

Cảm hứng châm biếm được coi là chủ đạo trong nhiều tác phẩm của nguyễn công hoan và vu trong văn. Tuy nhiên, nguồn cảm hứng chính cho tác phẩm của hai nhà văn cũng khác nhau.

Đối với nguyễn công hoan, cảm hứng đến từ sự phê phán gay gắt xã hội thực dân phong kiến ​​đương thời và những sản phẩm thối nát của nó. Đồng thời, đó cũng là một thái độ bênh vực người nghèo. Qua truyện ngắn trào phúng của mình, tác giả đã làm nổi bật hiện thực xã hội Việt Nam trước cách mạng được xây dựng trên cơ sở bóc lột người giàu chia cho người nghèo, vạch trần tất cả những điều dối trá, những mâu thuẫn trớ trêu và những nghịch cảnh trái đạo lý. Tiếng cười châm biếm đã đánh vào bọn thực dân tư sản, giai cấp tư sản và bọn giàu có ở thành thị, cường hào ở nông thôn, bọn quan lại ở các huyện. Ông đặc biệt ghét những quan chức nắm chân đế chế và kiếm tiền sau lưng dân nghèo. Truyện ngắn châm biếm của Ruan Gonghuan, chẳng hạn như: “Donghao có ma”, “Tinh thần thể dục”

Trong mắt vị sư phụ chua ngoa, cuộc đời giống như một bi kịch. Trong tiểu thuyết “Số đỏ”, nghệ thuật trào phúng chứng tỏ Ngô Trung Phong có lòng dũng cảm nghệ thuật cổ xưa và tài năng nghệ thuật độc đáo. Cảm hứng này thể hiện lòng căm thù giặc mãnh liệt đối với bọn thực dân, bọn quan lại, địa chủ, tiểu tư sản … bọn lưu manh, lố lăng. Mặt khác, đó cũng là niềm đam mê khám phá những thói quen của con người, những mặt xấu, những điều vô lý vô lý của họ. Với tài năng của một vũ sư, anh đã gây ra tiếng cười châm biếm trên sân khấu vở hài kịch Số đỏ lớn, khi thì châm biếm khi dí dỏm, đả kích, phẫn uất trước một xã hội bẩn thỉu, giả dối, đồi bại. Có thể nói, lòng căm thù là sức mạnh nghệ thuật của tài năng văn chương của nhà văn.

Văn học hiện thực phê phán 1930-1945 cùng với cảm hứng trào phúng và bi kịch cũng được coi là cảm hứng chủ đạo. Cảm hứng này tràn ngập trong các tác phẩm của ngo tat to, nguyen hong và nam cao. Trong Tắt đèn, tác giả không chỉ chú ý đến nỗi khổ lớn về vật chất của người nông dân mà còn chú ý đến nỗi khổ về tinh thần của họ. Cảm hứng bi kịch tràn ngập trong từng trang viết của tác giả. Ngòi bút nhân đạo của Wu Datou tập trung sử dụng cảm xúc phong phú và sâu sắc của con gà trống để nói lên bi kịch tâm hồn, bi kịch của một người phụ nữ vị tha, thương chồng, thương con. Để có tiền trả nợ, giải thoát cho chồng khỏi gông cùm gông cùm, chị đã đau lòng bán con. Không có gì đau đớn hơn thế, nhưng cô không thể làm điều đó. Cảm hứng bi kịch đã cho phép Wu Da Tao đi sâu vào cảnh bán con … và chính lúc này, chị Dậu đã phát hiện ra những đức tính thường không được thể hiện ở những đứa con của mình. Và càng yêu cha, càng gắn bó với em trai, anh càng nhận ra tình huống không thể tránh khỏi là bị phản bội. Đầu tiên nó khóc lóc van xin, sau đó hiểu ra, nghiến răng chấp nhận để mẹ bán cho Điện Capitol. Tác giả sử dụng thủ pháp kéo dài thời gian nghệ thuật để khơi dậy nỗi sầu muộn trong lòng người đọc.

nguyen hong vốn là một nhà văn hay sầu muộn. Trong các tác phẩm của mình, ông đã thể hiện một cách sâu sắc nỗi đau, nỗi uất hận của những người dân lao động nghèo, trước hết là những phụ nữ và trẻ em bất hạnh. Ở Nguyên Hồng có tình cảm tha thiết, tràn đầy sức sống đối với những người nghèo khổ, nhưng cũng là nỗi xót xa, đau đáu thể hiện niềm tin vào phẩm chất tốt đẹp của người lao động. Có thể nói, văn của Ruan Hong mang đầy hơi thở của cuộc sống lao động cần cù.

Được viết bằng sự tỉnh táo và tình yêu chân thành từ trái tim, cảm hứng chính cho tác phẩm của Tào Nam là khát vọng mạnh mẽ của mọi người để sống một cuộc sống xứng đáng với hai người. Chữ viết của con người. Đó là sống lương thiện và khai mở tiềm năng con người trong mỗi cá nhân. Mong muốn này dẫn đến nỗi đau khó chịu khi nhân phẩm của con người bị sỉ nhục, bị hủy hoại, ước mơ bị bóp nghẹt và bị đẩy vào tình trạng cuộc sống không có nơi nào để đi. Khát vọng về một cuộc sống có ý nghĩa, trong mắt người cao cả, con người đang ở trong tình trạng hủy diệt của con người, sống và chết. Cảm hứng chủ đạo này chi phối thế giới nhân vật trong tác phẩm của tác giả.

Cảm hứng chính cho văn học hiện thực từ năm 1930 đến năm 1945 rất đa dạng. Trong tác phẩm của mỗi nhà văn hiện thực, cảm hứng chủ đạo cũng có tính chất và đặc điểm khác nhau. Tất cả đều tập trung vào sự thối nát và phi nhân của xã hội Việt Nam trước cách mạng, và thái độ phê phán xã hội dẫn đến những đòi hỏi khách quan về sự thay đổi. Điều này cho thấy mặt tích cực và tiến bộ của trào lưu văn học này.

c. Kết luận

Văn học hiện thực đi vào dòng phát triển của thời đại từ năm 1930 đến năm 1945. Sống và viết trong thời buổi đầy biến động, các nhà văn hiện thực vẫn phải nhạy bén với những thay đổi của xã hội. Nhưng dù xã hội có thay đổi như thế nào thì trang viết về cuộc sống vẫn còn mãi bởi nó có tiếng nói riêng.

Dòng văn học hiện thực, cùng với sự xuất hiện của các nhà văn mới như Tào Nam, Du Hoài và Tấn Lân, đã làm cho văn học trở nên có giá trị và mới lạ hơn. Sự phê phán vẫn cần thiết bất cứ khi nào có bất công, khốn cùng, buồn chán và bế tắc trong xã hội. Sự xuất hiện của các tác phẩm tự truyện của một số nhà văn tiêu biểu giúp cho văn học hiện thực và gần gũi hơn.

Nhìn chung, các tác phẩm văn học thời kỳ này đã phản ánh những đặc điểm của thời đại và đóng góp đáng kể vào việc hiện đại hóa nền văn học dân tộc.

Chương Hai: Một số Câu hỏi Thực hành

Xem thêm: Nhân tố sinh thái là gì?

Chủ đề 1: Trong truyện ngắn của Mingyue, Cao Nan đã viết:

“Chà! Nghệ thuật không cần ánh trăng lừa dối, không nên ánh trăng lừa dối, nghệ thuật chỉ có thể là tiếng nói đau thương ấy, thoát ra từ một kiếp người khốn khó …” trong truyện ngắn “Một Phi Thường Cuộc sống ”, anh nói là một tác phẩm nghệ thuật. Một thứ gì đó có giá trị phải “chứa đựng điều gì đó lớn lao và mạnh mẽ, đau đớn và nâng cao tinh thần. Nó tôn vinh lòng nhân từ, bác ái, công lý … nó mang mọi người đến gần nhau hơn”.

Vu trong phung trả lời báo cáo văn học tự lực hôm nay: “Bạn muốn tiểu thuyết là hư cấu. Tôi và những nhà văn cùng chí hướng như tôi muốn tiểu thuyết trở thành đời thực.”

Anh ơi, hãy bình luận những ý kiến ​​trên.

Đề xuất

Tôi. Giới thiệu:

-là một hình thái ý thức xã hội, văn học nghệ thuật lớn lên cùng cuộc sống, là đứa con tinh thần, trở về cội nguồn, góp phần khám phá và hiểu biết. Nhận biết và sáng tạo cuộc sống. Suy nghĩ về văn chương và cuộc sống hiện thực, trong truyện ngắn của Mingyue, Cao Nan viết: “Chà! Nghệ thuật không phải là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật có thể là tiếng nói của nỗi đau, thoát khỏi kiếp lầm than …” đối với báo cáo của nhóm tự lực hôm nay, Wu Zhongfeng nói: “Anh ấy hy vọng rằng tiểu thuyết có thể trở thành tiểu thuyết. Tôi và những nhà văn cùng chí hướng, nhưng tôi hy vọng tiểu thuyết trở thành chân lý trong tác phẩm” Cuộc sống phi thường “”, Nam Cao nói rằng khi tác phẩm “chứa đựng sự vĩ đại và mạnh mẽ Khi điều gì đó gây đau đớn và phấn khích, nó có giá trị. Nó tôn vinh lòng tốt, lòng bác ái, sự công bằng … nó mang mọi người đến gần nhau hơn. “

Hai. Nội dung:

1. Giải thích:

– Cuộc sống là một khu vườn đầy màu sắc. Cũng giống như những chú ong không mệt mỏi tìm kiếm mật của cuộc đời, tác giả không chỉ mang đến cho người đọc những thông tin phong phú mà còn hy vọng những tác phẩm của mình có sức mạnh chấn động hàng triệu tâm hồn. Để làm được điều này, mọi người phải tin, nhưng chỉ thông qua sự thật. Đó là lý do đơn giản khiến người thanh cao cho rằng nghệ thuật “không cần” và “không nên lừa dối ánh trăng”. Ánh trăng cao vời vợi, giàu sức tưởng tượng và thơ mộng, nhưng làm sao có thể phản ánh được cuộc sống đầy đói, rét, bệnh tật và bất công? Một số người nghĩ rằng vẻ đẹp là thứ vượt qua cuộc sống, và nghệ thuật chỉ là vẻ đẹp huyền diệu của thế giới tách rời và cao quý, là khởi đầu và kết thúc của mọi thứ. Làm sao một tác phẩm như vậy có thể chạm đến trái tim người đọc? Vì cuộc sống siêu việt đó không phải là cuộc sống của họ. Là một nhà văn hiện thực phê phán sống quanh người nghèo, Huấn Cao rất thông thạo hiện thực cuộc sống, hiện thực ngày thuế, cuộc sống trống trải, kiếp người méo mó, kiếp người nghèo khổ, năm tháng vất vả. Dù viết về ai và viết gì, bạn cũng không nên và không thể nhìn lại mình để tránh những hiện thực đau lòng và bi thảm.

XEM THÊM:  Facebook Ads là gì? 10 Điều cần biết về Ads Facebook

– Bắt nguồn từ hiện thực cuộc sống, nhưng phải chân thực thì văn học mới bền vững và có sức sống. m.gorki cho rằng “người tạo ra tác phẩm là tác giả, nhưng người quyết định số phận của tác phẩm là độc giả”. Những tác phẩm hiện thực, độc giả sẽ ủng hộ và tạo nên một số phận tốt đẹp chỉ khi tác phẩm liên quan đến cuộc sống thực của họ. Đây là lý do tại sao Wu Zhongpeng tin rằng tiểu thuyết là “cuộc sống thực” và rằng một tác phẩm có ảnh hưởng phụ thuộc vào một điều kiện rất quan trọng khác, đó là khả năng kiểm soát sâu sắc cuộc sống của một người. Giá trị của tác phẩm chỉ có thể được tạo nên, một khi người nghệ sĩ muốn sống hết mình, biết suy nghĩ và chiêm nghiệm về nỗi đau của thân phận con người, biết cách vực dậy trước những vấn đề của cuộc sống mà nhiều người không nhìn thấy. Xem, Biết, Đóng góp bằng tất cả kiến ​​thức, tình cảm, niềm tin và lòng dũng cảm của mình để giải thích các hiện tượng xã hội v.v. muytze nói: Đánh trúng trái tim tôi, thiên tài ở đó. Về cơ bản, Lê-nin đã nói: Từ trực giác sinh động đến tư duy trừu tượng, từ tư duy trừu tượng đến thực tiễn – đây là con đường biện chứng của nhận thức chân chính.

2. Nhận xét, làm chứng:

A. Văn học, một khi nó chứa đựng cái vĩ đại, cái mạnh mẽ, nỗi đau và sự thăng hoa, vươn ra vòng tay nhân ái và góp phần vào sự tiến bộ của nhân loại và xã hội.

* Hiện thực văn học phải là muối bỏ biển. Nó phải được chắt lọc từ thực tế hỗn độn của đời sống xã hội, nơi có nhiều hiện tượng đan xen lẫn nhau, nghĩa và vô nghĩa, tất yếu và ngẫu nhiên, thực chất và hiện tượng chồng chéo lên nhau. Nhà văn phải biết chọn lọc những gì tinh túy nhất, cốt yếu nhất, tinh thần của sự vật, có tính phổ quát và tính tiêu biểu cao, để người đọc thấy được những đặc điểm bản chất của sự vật từ những khám phá cụ thể đó, từ đó mới có thể tiếp thu được. triết học, đạo đức và Bài học cho cuộc sống con người. Văn học không tái hiện một cách thụ động những điều tầm thường của cuộc sống. Thay vào đó, nhìn vào tác phẩm, chúng ta có thể thấy bản chất của cuộc sống ở một điểm gặp gỡ mang tính đại diện và chân thực hơn là trạng thái tự nhiên, hoàn toàn có thật của cuộc sống thực. Qua những mâu thuẫn văn học trong các tác phẩm, người đọc có thể thấy rõ mâu thuẫn chủ yếu trong xã hội là gì. Đây là thước đo giá trị và độ lâu bền của một tác phẩm văn học.

* Thông qua nghệ thuật, văn học được lắng đọng vào những nơi sâu kín nhất, tiềm ẩn nhất của con người. Những giọt nước mắt thương tiếc cho một kiếp người đau khổ, cho mọi số phận dị dạng, … sẽ làm cho tâm hồn con người trong sạch hơn, phẩm chất tâm hồn được nâng cao, từ đó vượt qua những thói ích kỷ, trở thành một người có tinh thần. Cuộc sống của những con người, đồng cảm với họ, phấn đấu vì sự hoàn thiện của con người, đưa con người đến gần con người hơn. Đây là chức năng nhân hóa của một tác phẩm nghệ thuật.

* Tất nhiên, văn học không chỉ nói về những điều mạnh mẽ, vĩ đại. Đó không chỉ là sự lạc quan, chiến thắng. Nó không né tránh thể hiện sự mất mát, hy sinh, bi kịch, bạc bẽo, ngu dốt và phản bội trong đời sống công dân và đời tư: trong công việc và đấu tranh, trong tình bạn, đôi lứa, tình yêu, v.v. Trong quá trình thể hiện đó, nhà văn đấu tranh cho công lý, đồng thời kêu gọi tình yêu thương và lòng bác ái thông qua tác phẩm của mình … Đó chính là những điều tạo nên giá trị của tác phẩm.

b.Tác phẩm của Tào Tháo chứng tỏ khả năng cảm nhận cuộc sống của tác giả.

– Ông không chỉ nhìn cuộc sống đương thời là đói, rét, bệnh tật mà còn thấy con người xa lánh, những cuộc đời vặn vẹo, biến dạng và thậm chí là bi kịch của cuộc đời, “sinh ra” hay “chết”. Từ cuộc đời của một chi phèo, một thị trấn nhỏ được tổng hợp lại thành một ‘hiện tượng chí phèo’, nam cao không chỉ thể hiện nỗi đau thể xác của người nông dân mà còn khơi gợi sự phẫn nộ đối với họ. Góp phần duy trì những tia sáng lương tâm chưa bị dập tắt hoàn toàn trong đời sống tinh thần của những con người sa ngã, để con người không trở thành động vật, và con người trở thành con người theo đúng nghĩa.

Tôi đọc được câu này trong một tác phẩm lý luận kinh điển: Đương nhiên, vũ khí phản biện không thể thay thế phản biện bằng vũ khí; chỉ có lực lượng vật chất mới có thể thắng được lực lượng vật chất; nhưng lý thuyết cũng có thể trở thành lực lượng vật chất sau khi nó thâm nhập vào quần chúng. Với sức mạnh phát hiện, nhận thức và sáng tạo hiện thực, văn học luôn được coi là vũ khí đấu tranh giai cấp. Cả hai thế lực tiến bộ và phản tiến bộ đều sử dụng văn học làm công cụ tuyên truyền của quần chúng. Các nhà văn, nhà thơ của chúng ta cần nâng cao khả năng diễn đạt ý tưởng và tính trung thực, bản lĩnh trước hiện thực để nâng cao hơn nữa giá trị của tác phẩm. Văn học cố gắng phản ánh sự đa dạng và phức tạp của “hiện thực cuộc sống”, nỗi đau và niềm vui, sự chân thành và cao quý, chứ không phải các tác phẩm nghệ thuật. Niệm chiều, làm đẹp hiện thực, tránh làm đau lòng đồng bào, đồng chí. Các tác phẩm văn học cũng cần góp phần giải quyết các vấn đề của thực tế cuộc sống, cũng như đưa ra những dự báo về hiện thực xã hội rộng lớn hơn trong tương lai. Vì vậy, chỉ có văn học mới có vai trò giáo dục tình cảm cho con người, tạo dựng con người theo đúng nghĩa: phi phàm, phi thú. Những tác phẩm văn học có nguồn gốc từ ánh trăng mờ ảo, thơ mộng, lừa bịp, tiểu thuyết chỉ là tiểu thuyết, phản bội hoặc coi thường sự thật của cuộc sống, những tác phẩm đó hoàn toàn vô dụng với cuộc đời. cuộc sống, con người.

– Tất nhiên, văn học có tính độc lập tương đối của nó. Hiện thực trong văn học và hiện thực ngoài đời không gắn bó chặt chẽ với nhau mà hòa quyện vào nhau. Ở đây, mọi sự đơn giản hóa và khuôn mẫu hóa, mọi áp đặt, mệnh lệnh, ép buộc “vừa chân mình” là điều nên tránh. Chúng tôi bác bỏ luận điệu và sự sáng tạo của các trường phái siêu thực, chủ nghĩa hiện sinh, và chỉ trích việc thể hiện các tác phẩm có vẻ như được viết theo phương pháp hiện thực xã hội chủ nghĩa nhưng không phải vậy. Để diễn tả cuộc sống, người ta chỉ biết ngợi ca một chiều và giấu nỗi đau, các tác phẩm không nói về hiện thực đương thời chứ chưa nói đến chức năng dự báo.

– aimatop tin rằng: chân lý trong nghệ thuật không chỉ là phơi bày những khuyết điểm, khó khăn mà còn là mặt đẹp của cuộc sống chúng ta; mà quan trọng hơn, tác phẩm nghệ thuật phải có khả năng khơi gợi cho người ta những suy nghĩ sâu sắc, kích động mọi người chuyển động từ trái tim.

Văn chương khiến con người ta ý thức hơn về ngoại hình, biết phân biệt tốt xấu, cao thấp, nhìn mọi thứ để điều chỉnh bản thân: “Nhìn đây, nhìn đây, người ta chưa nhận ra một số lý do” (phần mở đầu của aimatop).

Ba. Kết luận:

Nhiệm vụ của người sáng tạo tác phẩm văn học rất nặng nề. Cuộc sống bộn bề, hỗn độn và nhiều điều khiển khiến chúng ta khổ sở, lo lắng. Vì vậy, chúng ta cần một số lượng lớn các tác phẩm văn học đích thực, các tác phẩm chính thống, để góp phần cải thiện đời sống.

Tham khảo: Bàn phím cơ là gì? Đặc điểm nổi bật và có nên mua bàn phím cơ sử dụng?

Chủ đề 2: tin rằng “Những câu chuyện có sức mạnh phản ánh những hiện thực rộng lớn thấm sâu vào đời sống cụ thể, thậm chí cả những sự kiện sâu thẳm trong tâm hồn con người”. Hãy phân tích hai truyện ngắn “hai đứa trẻ” của thach lam và “chí phèo” của nam cao để làm rõ luận điểm trên.

Đề xuất

Tôi. Giới thiệu:

Nhà văn thach lam đã từng hình dung “Đối với tôi, văn học không phải là trốn tránh hay lãng quên người đọc. Đúng hơn, văn học là thứ vũ khí cao quý và mạnh mẽ để chúng ta có thể lên án và thay đổi một thế giới giả dối và tàn nhẫn, đồng thời thời gian Để thanh lọc và bồi đắp lòng người. Chính xác! Văn học, nghệ thuật luôn hướng đến cuộc sống của con người, từ đó mang đến cho con người những giá trị và bài học tốt đẹp để “thấy và thưởng thức”. Điều này càng đúng đối với thể loại truyện ngắn, bởi như nhà văn Ruấn Jian nói “Nó vừa là minh chứng của một thời đại, vừa là hiện thân của chân lý giản dị của mọi thời đại.” Khi bàn về vấn đề này, có quan điểm cho rằng “truyện có khả năng phản ánh sự rộng lớn đi sâu vào từng mảng cụ thể. của cuộc sống và thậm chí sâu thẳm trong tâm hồn con người. “Thực tế”. Bằng chứng tốt nhất cho khái niệm này là truyện ngắn “Hai đứa trẻ” của Lintah và truyện ngắn “chi phèo” của Tào Nam.

Hai. Nội dung:

1. Giải thích:

– Mỗi loại hình nghệ thuật đều có tác động riêng đối với con người. Nghệ thuật tạo ra vẻ đẹp từ hội họa và màu sắc, âm nhạc mang lại vẻ đẹp từ tiếng hát và lời ca. Kiến trúc, được chuyển động bởi thiết kế phức tạp … và văn học, hay cụ thể hơn, nó “có khả năng phản ánh hiện thực rộng lớn”. Điều này khẳng định câu chuyện phản ánh hiện thực thời đại và phản ánh những vấn đề nổi cộm, bức xúc nhất. Không những thế, “câu chuyện còn đi sâu vào cuộc sống cụ thể”.

– Truyện phản ánh hiện thực nhưng thường không hời hợt, chung chung mà luôn phản ánh hiện thực về những cuộc đời, những số phận cụ thể. Và trong truyện còn có một đặc điểm hiếm thấy ở các thể loại khác, đó là đi đến “một sự kiện sâu kín trong sâu thẳm tâm hồn con người”. Truyện thường đi sâu vào thế giới nội tâm và cảm nhận mọi điều diễn ra trong tình cảm, nhận thức của con người, từ đó đúc kết giá trị của tác phẩm và khẳng định tài năng của tác giả. Vì vậy, khái niệm truyện theo các quan điểm trên đã đặt ra những nội hàm và yêu cầu quan trọng đối với nội dung truyện ngắn. Truyện ngắn là một thể loại súc tích, dung lượng nhỏ nhưng nội dung sâu sắc. Vì vậy, nhà văn cần biết nắm bắt, chọn lọc, phản ánh những vấn đề tiêu biểu của tự nhiên nhưng phải phổ biến, phổ biến trong thực tế thông qua một số phận cụ thể, thậm chí cần đào sâu vào nội tâm của con người. Đời sống.

– “Những câu chuyện có khả năng phản ánh hiện thực rộng lớn, đi sâu vào những lát cắt cụ thể của cuộc sống và thậm chí là những gì đang diễn ra trong sâu thẳm tâm hồn con người”. Quan niệm trên hoàn toàn đúng, vì nó dựa trên những cơ sở lý luận về truyện ngắn nói riêng và văn học nói chung. Các câu chuyện có xu hướng mô tả các hiện tượng cuộc sống, khoảnh khắc của con người hoặc các bộ phận của thực tế. Do đó, truyện thường có ít nhân vật để tác giả đi sâu tìm hiểu cụ thể. Kết cấu truyện thường không phức tạp, truyện diễn ra trong không gian, thời gian có hạn và xoay quanh tình huống chi phối. Vì vậy, tác giả có cơ hội đi sâu vào đời sống nội tâm của con người để khám phá. Ngoài ra, truyện chứa đựng nhiều tình tiết cô đọng, văn phong ẩn chứa nhiều ẩn ý cũng giúp nó thể hiện được tâm lý con người. Truyện ngắn gọn, súc tích nhưng thuộc thể loại có phẩm chất thẩm mĩ tiêu biểu, tập trung vào những thời khắc mãnh liệt, súc tích, giàu sức biểu cảm nhất trong cuộc sống nhưng có khả năng khái quát cao về hiện thực. Nó phản ánh chiều sâu của cuộc sống và khắc sâu những suy nghĩ, tấm lòng của tác giả về chiều sâu và tài năng của người nghệ sĩ ngôn từ. Không chỉ vậy, quan niệm của câu chuyện trên cũng dựa trên thiên văn từ. Truyện tuy có những nét riêng nhưng cần hướng thẳng vào sứ mệnh của văn học, phản ánh hiện thực, nói lên những vấn đề nhức nhối của con người, ấp ủ ước mơ, khát vọng, trân trọng vẻ đẹp nội tâm ẩn sâu trong tâm hồn. Có thể nói, truyện ngắn “hai đứa trẻ” của thach lam và “chí phèo” của Cao nan là hai tác phẩm thể hiện rõ nét đặc sắc của truyện và cũng khẳng định quan niệm trên.

2. Nhận xét, làm chứng:

* Tiêu chí để bàn về văn học cho rằng “văn học là tấm gương phản chiếu đời sống xã hội”. Một cách chính xác! Một tác phẩm văn học chân chính luôn bắt nguồn từ thực tế cuộc sống của con người. Biết được quy luật này, các nhà văn lãng mạn và hiện thực, thach lam và nam cao đều ủng hộ yếu tố này trong quá trình sáng tác. Đến với truyện ngắn Hai đứa trẻ của thach lam, chúng ta bắt gặp hình ảnh của những quận lỵ, những vùng đất bị lãng quên và cuộc sống. Trong bối cảnh khốn khó và nghèo đói, hết người này đến người khác đang nghiêng ngả và kiệt sức khủng khiếp. Đó là cô em gái quán nước, cô chú siêu nhân của tô phở trống trơn, tiếng đàn xẩm với cây đàn run rẩy, hay những chị em liên quan đến khoảng trống … cuộc đời họ mở ra. Thậm chí, chúng chỉ tồn tại chứ không tồn tại, chúng dường như bị bắt sống và không muốn sống nữa. Cuộc sống của họ giống như một bộ phim truyền hình không thay đổi, mọi người thay đổi bối cảnh và mỗi ngày họ đều tỏ ra buồn bã, vô hồn và lặp lại những hành động tương tự ngày hôm trước. Sống trong “bể bơi đồng bằng của cuộc đời”, có quá nhiều ước mơ, quá nhiều suy nghĩ bị vùi dập khiến con người dần trở nên vô cảm và cuối cùng bị lãng quên. Đến với “chí phèo”, tác giả là nhà văn phản ánh toàn diện khía cạnh ăn thịt người của xã hội thuộc địa, và mối quan hệ với Làng Võ Đang. Xã hội đó đã đẩy những người lao động lương thiện xuống con đường lưu manh, dẫn đến những bi kịch đau thương, bị tước đoạt quyền làm người của họ. Một là mối quan hệ phức tạp giữa vùng đất “vạn chài”. Đầu tiên là người già, sau đó là người xấu, và cuối cùng là người nghèo, con người bị chi phối bởi các mối quan hệ. Khi cần kẻ mạnh, kẻ ác hợp lực trong làng để đàn áp, nhưng khi không cần thiết, chúng “âm thầm cho nhau ăn tại bàn ăn”. Đây là lý do giải thích cho những khó khăn, vất vả của dân làng. Hơn nữa, ỷ lại, ỷ lại vào những kẻ quyền thế mà đại diện là bọn đại kiến ​​đã đẩy những người nông dân đến con đường trụy lạc do Chí Phi làm đại diện. Sinh ra là một đứa trẻ bị bỏ rơi và lớn lên dưới sự chăm sóc của dân làng Wudai, Zhi trở thành một người hiền lành và tự trọng. Nhưng chỉ vì ghen tuông vô cớ, Chí phèo đã bị đánh và phải vào tù. Bảy, tám năm sau khi mãn hạn tù, anh ta dần trở thành một kẻ lưu manh, đá răng, thú lạ, ma quỷ mà ai cũng khó tránh khỏi. Khi gặp cô, anh mong muốn được hoàn lại tiền, nhưng cuối cùng, khi bị từ chối, anh đã tự vẫn trong đau đớn. Nam Cao đã phản ánh rõ nét hiện thực cuộc đời của Chi Pei Ao, và hình ảnh Làng Vũ Đa là một mô hình thu nhỏ của nông thôn Việt Nam trước cách mạng. Đọc chí phèo ta như trở về với xã hội với số phận của những con người thời bấy giờ. * Truyện có khả năng phản ánh hiện thực rộng, nhưng vì khả năng còn hạn chế nên truyện thường có xu hướng “đi sâu vào những mảng đời sống cụ thể”. Điều này giúp làm rõ ý tưởng và chủ đề, đồng thời thể hiện tấm lòng của tác giả. Đến với “Hai đứa trẻ”, Linta đã đi sâu khám phá cuộc sống của con người, một đứa trẻ nghèo điển hình. Thuở nhỏ, Lian sống ở Hà Nội, tuy không giàu có nhưng cô rất vui khi “ra hồ uống những cốc nước xanh đỏ”. Đó là một kỷ niệm đẹp mà ngay cả cô ấy cũng không thể nào quên được. Nhưng vì mất việc làm nên anh phải sống trong cảnh nghèo khó. Nó cũng có nghĩa là sự kết thúc của một chuỗi tuổi thơ hạnh phúc. Nghèo đói cướp đi hạnh phúc và quyền lợi của trẻ em. Cuộc sống cơm áo gạo tiền buộc các nàng tiên trên những chiếc bè tre từ sáng sớm đến đêm khuya. Liên đã sống rất mỏi mòn, chờ đợi, chờ đợi một tô phở, ở một phố huyện nghèo có nằm mơ cũng không dám. Nhưng thêm vào đó, ngay cả bản thân cô cũng là một đứa trẻ biết yêu thương và cảm động cuộc sống của người khác, dù cô không giàu có. Dù không được như Lianlian nhưng cuộc đời của các Cô Chị, Chú Siêu, Chú Xẩm, Chú Phi … và những người khác cũng đã góp phần thể hiện đôi mắt nhân ái của thach lam.

XEM THÊM:  Tác giả Doraemon là ai và những điều đặc biệt của người họa sĩ tài hoa

* Còn đến với chí phèo của Công tước Cao, người mà ông hết sức quan tâm là những người nông dân cả đời nghèo khó. Nhưng điều đặc biệt ở anh là anh không đi sâu vào cuộc sống đó mà đi sâu vào quá trình tha hóa của chi phèo, một ví dụ điển hình. Sinh ra và bị bỏ rơi trước một lò gạch cũ, được nhặt về nuôi lươn ống. Anh lớn lên bởi vì anh được nuôi dưỡng bởi dân làng Wudai. Dù có tuổi thơ bất hạnh nhưng Chí phèo không hề xấu xa, rất chăm chỉ, hiền lành và tự trọng. Chỉ vì ghen tuông vô cớ mà anh đã đẩy con chấy vào tù. Với sự nhào trộn mặn mà của tù, chi phèo trông khác hẳn. Ngoại hình giống trai rock “đầu hói, răng vểnh, mặt ngăm đen nhưng rất cong …”. Không chỉ tính cách thay đổi mà bản chất con người cũng thay đổi. Anh ta rơi vào trạng thái say xỉn và kể từ đó anh ta đã gây ra nhiều tội ác với những người đã nuôi nấng mình. Mặc dù vậy, cho đến khi bạn tung ra thị trường. Cô ấy đã làm cho bản thân trở lại cuộc sống, nhưng vì sự từ chối thành kiến ​​của cô ấy, cô ấy đã liều lĩnh giết chết kẻ thù của cuộc đời mình, và cũng lấy đi mạng sống của chính mình. Cuộc đời của chí phèo là một lát cắt cụ thể của cuộc đời, nhưng nó lại bao trùm lên con đường mà những kiếp người khác thường phải đi như thân phận quân tử, những năm tháng cuộc đời … Thật đáng quý và đẹp đẽ mà chỉ loại truyện đó mới có được.

* có đặc điểm riêng nên truyện có khả năng đi sâu vào “những gì diễn ra trong sâu thẳm tâm hồn con người”. Nói đến truyện ngắn, yếu tố này rất quan trọng vì “thước đo tài năng của một nghệ sĩ là khả năng miêu tả tâm lý nhân vật”. Đọc “Hai đứa trẻ” bằng thạch anh tím. Người đọc có thể dễ dàng nhận ra cảm xúc của các nhân vật được tác giả miêu tả vô cùng chi tiết và phức tạp. Tình cảm này thể hiện trước hết ở cảnh cuối ngày. Trước khi thế giới thay đổi, Lian mang tâm trạng buồn bã “sau này đôi mắt cô ấy dần dần lấp đầy bóng tối”. Cuộc sống dường như chậm lại với những thay đổi tinh tế của thiên nhiên. Nhìn người ta thương cho những đứa trẻ tội nghiệp, tuy sợ nhưng vẫn thấy thương cho bà cụ, biết san sẻ cho chị em. Khi màn đêm buông xuống cùng với sự chiến thắng của bóng tối, Lian Lian dường như lại rơi vào nỗi buồn sâu thẳm. Tôi thấy những đứa trẻ khác đang chơi và ham muốn, hồi tưởng về quá khứ. Từ chỗ đau buồn trước giờ phút bế mạc, giờ đây là nỗi nhớ mong chờ đợi, tiếc nuối và mong mỏi nhưng hoàn toàn đã chết. Hiện tại và quá khứ như sóng vỗ vào tâm hồn, chỉ buồn hơn da chết. Để an ủi tôi, tôi chỉ có thể nhìn lên bầu trời với sao Thổ, đàn vịt trời, dải ngân hà … và thế giới thần tiên diệu kỳ. Khi chuyến tàu đêm trở về cũng là lúc tâm trạng của Phác Xán Liệt rõ ràng nhất. Chờ tàu cũng giống như đợi giao thừa thần thánh. Nhìn đoàn tàu, Lian không trả lời câu hỏi của anh trong lòng nhưng cảm xúc vẫn không nguôi. Lời nói gieo niềm vui như nốt nhạc. Có lẽ ngay lúc đó, một tâm hồn hồn nhiên và vô tư đã bừng tỉnh khát vọng đổi đời “. Chuyến tàu đã mang đi một chút thế giới khác. Với tôi, một thế giới hoàn toàn khác, với ánh sáng của ngọn đèn nhỏ và ánh sáng của một tá hỏa. “Dù biết hôm nay tàu không đông, miễn là từ Hà Nội về. Và khi đoàn tàu xuyên lục địa vẫn đứng nhìn, “tôi thấy mình đang sống trong biết bao khoảng cách xa lạ, như ngọn đèn nhỏ của chị tôi soi sáng một mảnh đất nhỏ”.

* Nếu “hai đứa trẻ” là tâm trạng nhất thời, thì Chí phèo thể hiện rõ tâm trạng khi được Chí phèo làm cho sống lại. Sau một đêm say sưa ăn ngủ với chợ. Khi tôi thức dậy vào sáng hôm sau, chiếc giường của tôi đã hoàn toàn khác. Anh cảm nhận được mọi diễn biến, mọi sắc thái bên ngoài căn nhà gỗ ẩm thấp của mình. Anh nghe tiếng chim hót, tiếng câu cá trên sông, tiếng người đi chợ bán vải. Anh ấy nghĩ về quá khứ, hiện tại và tương lai. Anh ấy có vẻ sợ rượu, sợ bản thân và tương lai của mình. Tôi thậm chí nghĩ đến cái đói, cái lạnh và bệnh tật, nhưng khủng khiếp hơn đó là sự cô đơn. Nghĩ đến đó, cô chạy đến với thuốc giải cảm và bát cháo hành. Thậm chí cảm động rơi nước mắt và ăn cháo hành. Anh cho rằng ai đã ăn rồi mới biết được cái ngon của món cháo hành. Với anh, bát cháo hành ấy còn là hương vị của tình yêu thương đưa anh về với cuộc sống lương thiện. Anh trở về với giấc mơ xưa về gia đình nhỏ của mình, “chồng cày thuê, vợ dệt vải”. Ồ! Đọc xong chúng ta sẽ hiểu cảm động như thế nào. Nhưng khi bị thị từ chối, lúc đầu không hiểu, sau đó chợt nhận ra anh ta che mặt khóc. Anh hiểu bi kịch của cuộc đời mình. Anh dường như ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của cháo hành, nhìn lên men rượu quên hết mọi chuyện, nhưng càng uống càng tỉnh, anh càng đau đớn và tuyệt vọng. Lên kế hoạch giết “chó cái mới nở” và “chó cái già” trong gia đình mình, nhưng bước chân của anh ta lại mang theo rận đến nhà kiến. Ngay cả việc rút dao giết chết ông lão cũng tự kết liễu cuộc đời mình. Chính sự thật này khiến Chi Phi hiểu rõ chính mạng sống của mình, cho nên dù có chết cũng là bằng chứng cho thấy anh đã trở về lương thiện, không muốn làm súc sinh.

* Hai nhà văn, với hai phong cách và khuynh hướng khác nhau, nhưng cả Linta và Cao Nan đều thể hiện nhân vật của truyện qua tác phẩm của họ. Khái niệm truyện có thể phản ánh hiện thực bao quát, thâm nhập vào những mảnh đời cụ thể và cả những gì diễn ra trong sâu thẳm tâm hồn con người, điều này không chỉ làm nổi bật đặc điểm của truyện mà còn đặt ra yêu cầu đối với truyện. .Đối với nhà văn, cần không ngừng trau dồi năng lực học tập, chăm chỉ viết văn, có chỗ đứng mềm mại đối với cuộc sống và con người. Để người đọc có thể tiếp nhận và khám phá chiều sâu của tác phẩm thì người đọc phải sống trọn vẹn trong tác phẩm. Chủ động đồng sáng tạo với tác giả. Ba. Kết luận:

thanh thao đã từng nói rằng “văn học có thể giúp chúng ta trải nghiệm cuộc sống ở một mức độ và chiều sâu đáng kinh ngạc”. Văn học nói chung và các thể loại truyện nói riêng đã làm được điều đó. Bởi nó phản ánh hiện thực đi sâu vào cuộc sống cụ thể và những biến chuyển sâu sắc trong tâm hồn con người, từ đó thể hiện tâm lý lớn của mỗi nhà văn. Vì vậy, “Hai đứa trẻ” của Lin Dalin và “Chi Pei” của Nan Cao xứng đáng là hai truyện ngắn đặc sắc, trường tồn với thời gian, sẽ ra mắt độc giả cả hiện tại và mai sau.

Xem thêm: Nhân tố sinh thái là gì?

Bài học 3:

Nhà phê bình văn học Nga Belinsky định nghĩa nghệ thuật kinh điển là “một người lạ đối với một người quen”.

Bạn hiểu điều này như thế nào?

Hãy làm sáng tỏ quan điểm trên với một số ví dụ văn học từ văn học hiện thực những năm 1930-1945.

Mô tả

1. Yêu cầu chung:

– Nắm vững phương pháp và kỹ thuật làm văn xuôi.

– Biết cách giải thích vấn đề một cách chính xác và rõ ràng bằng cách sử dụng kiến ​​thức lý luận văn học.

– Hãy chọn những tấm gương văn học tiêu biểu để phân tích và làm sáng tỏ vấn đề một cách thuyết phục.

2. Yêu cầu đặc biệt:

Một số ý tưởng để triển khai:

A. Mô tả vấn đề:

*. Ý nghĩa câu: Định nghĩa của Belinsky thực sự đề xuất tính phổ biến và đặc thù, tính phổ biến và tính cá biệt của các loại hình văn học nói chung và nói riêng.

+ “Người lạ”: là một nét riêng, một nét riêng, một đặc điểm riêng mà ta có thể phân biệt được với nhân vật khác bằng cách nhìn vào – tức là “người” (heghen).

+ “người lạ” nhưng “người quen” là do đặc điểm chung, đặc điểm chung

Nghệ thuật tiêu biểu. Điểm chung này giúp chúng ta xác định một loại người, một giai cấp, một tầng lớp, một dân tộc với những đặc điểm và phẩm chất riêng.

Hiển thị.

* Giải thích lý do:

– Thông thường nghệ thuật là hình ảnh chủ quan của hiện thực khách quan. Các bước

Qua lăng kính chủ quan của người nghệ sĩ, trong tác phẩm, hiện thực tràn đầy sức sáng tạo. Do đó, do yêu cầu riêng của phong cách cá nhân, mỗi thể loại nghệ thuật phải thể hiện những nét độc đáo và mới lạ riêng từ nội dung đến hình thức, để phân biệt với các hình tượng khác.

-Sự sáng tạo của người nghệ sĩ là vô cùng quan trọng, nhưng hình tượng nghệ thuật do người nghệ sĩ tạo ra không chỉ để phục vụ bản thân mà còn để nói lên điều đó

Đối với những người khác. Vì vậy, nghệ thuật tiêu biểu luôn phải có tính khái quát cao, nó phải phản ánh được đặc điểm, tâm lý, tính cách, tâm tư, nguyện vọng của một giai cấp, một tầng lớp, một kiểu người nhất định. Nghệ thuật tiêu biểu là “người quen”, nơi mọi người có thể nhìn thấy hình ảnh của chính mình.

– Nghệ thuật tiêu biểu phải dung hòa giữa tính phổ biến và tính cá biệt, tính đặc thù và tính phổ biến, tính cá thể và tính phổ quát. Nếu chỉ chú trọng đến tính khái quát, hình tượng sẽ mất đi tính sinh động, tính cụ thể, phá hủy cá tính sáng tạo của nhà văn, xóa bỏ phong cách độc đáo của nhà văn. Ngược lại, nếu chỉ chú trọng đến tính riêng lẻ, hình ảnh sẽ trở nên xa lạ, mất tính phổ quát, hình ảnh thiếu sức truyền cảm và không tạo được sự đồng điệu, cộng hưởng với người đọc.

b. Phân tích một số ví dụ văn học để làm rõ:

Học sinh có thể chọn phân tích một số điển cố văn học cả trong và ngoài nhà trường, dù là vhvn hay vhnn, miễn là những hình ảnh đó thực sự tiêu biểu, có cá tính và có sức khái quát cao. . (ví dụ: chi phèo,

<3

huang (“mắt” -male)…

Zhang Wenqiong

Xem thêm: Nhân tố sinh thái là gì?

Xem thêm: Nhân tố sinh thái là gì?

Xem thêm: Nhân tố sinh thái là gì?

Vậy là đến đây bài viết về Văn học hiện thực 1930 – 1945 (Trương Văn Quỳnh) đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Xettuyentrungcap.edu.vn

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button