Hỏi Đáp

Phân tích bài thơ về tiểu đội xe không kính Báo QĐND

Xe không kính

Video Xe không kính

Không có kính vì xe không có kính chống va đập, bom rơi, kính vỡ mà chúng tôi ngồi trong buồng lái nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng. Tôi thấy gió thổi vào dụi đôi mắt cay, tôi thấy con đường đi thẳng vào tim, tôi thấy sao trên trời, bỗng cánh chim như muốn rơi, như lao vào buồng lái. Không kính, ừ, có bụi và tóc bạc, như ông già chưa gội, phì phèo điếu thuốc, nhìn nhau cười tủm tỉm, hehe. Nếu bạn không đeo kính, vâng, bạn không cần thay áo mưa bên ngoài khi trời mưa và ướt, sau khi lái xe một trăm km, mưa tạnh và gió thổi rất nhanh. Những chiếc xe thả bom đến đây để thành lập đội, gặp gỡ bạn bè và bắt tay nhau qua những mảnh kính vỡ dọc đường. Bếp đế đặt giữa không trung, bát đũa chung nhau, ngụ ý gia đình trắc trở, ngược xuôi xuôi ngược, rồi sẽ lên trời xanh. Không kính, xe không đèn, không mui, trầy xước, xe vẫn chạy được, bởi vì Nanqian chỉ cần một trái tim trong xe. 1968 Fan Tiandou Nhận xét:

Trong số bốn tập thơ của Fan Xiandu đoạt giải nhất trong cuộc thi thơ tuần báo văn học năm 1969, ba trong số đó viết về Đường Long Sơn > Cụ thể, chính là những người lính, thanh niên xung phong đã lái xe trên con đường huyền thoại. “Bài thơ Phi Đội Không Kính” là một trong số đó. Khi in lại bài thơ này, một người biên tập muốn bỏ ba chữ đầu, chỉ để lại “Tiểu Triệt không đeo kính”, và nói: “Ba chữ trong thơ thừa, ai biết đâu là thơ”. Bài thơ khi tôi đọc nó. Vì vậy chưa hiểu dụng ý của tác giả.Ở bài thơ này, thể hiện niềm lạc quan khi chở người lính trên con đường núi dài, tác giả nhìn thực tế bằng con mắt của người lính lái xe: mọi khó khăn trở ngại cũng chỉ là chuyện vặt vãnh, A. xe không kính cũng đẹp., cái mà xe không kính không có!Nói cách khác, tác giả làm bài thơ này để ca ngợi đội xe không kính, và nội dung ca ngợi của ông đã được báo trước trong ba chữ của Nhan đề bài thơ Để hiểu hoàn cảnh ra đời của bài thơ này, hãy cùng điểm lại một sự thật: Trong 16 năm, từ 1959 đến 1975, nhân dân ta đã vận chuyển hàng triệu tấn vật tư, vũ khí vào chiến trường miền Nam qua một chặng đường dài, và đã còn vận chuyển bằng máy bay quân sự Mỹ Đốt cháy, phá hủy 90.000 tấn hàng hóa và 14.500 phương tiện, máy móc Phạm tiến duật từng viết: “Mỗi đầu mối là một nghĩa địa ô tô. Xác người cháy đen nằm ngổn ngang sau lưng đèo trên đỉnh đồi”. Bao nhiêu chiếc xe đã được gom nhặt từ những nghĩa địa xe ấy. Chừng nào còn bánh, còn máy thì vẫn được coi là xe. Tất nhiên, người ta có ghép các bộ phận còn sót lại từ những chiếc xe khác nhau để có được Tạo nên một chiếc xe hoạt động. Với rất nhiều đội xe tải lái và chở hàng hóa với những phương tiện như thế này đã có mặt trên những con đường dài được sơn màu, việc mất kính chẳng khác gì tạo ra sự bất cần cho người lái xe :

<3

Hóa ra người lính lái ô tô không hề quan tâm đến việc xe mình không có kính, ngược lại, chính việc không có kính đã giúp anh có một vị trí thoải mái hơn trong buồng lái mà không có bất kỳ sự ngăn cách nào với tự nhiên. :

Tôi thấy đường vào tim, tôi thấy sao trên trời, bỗng cánh chim như ùa vào buồng lái.

Những vì sao và những chú chim là biểu tượng của ngày và đêm. Xe chạy không kể ngày đêm, nhưng thực tế những năm đó xe chạy ban đêm, chỉ để tránh máy bay Mỹ. Tình yêu của người lái xe đối với con đường, tác giả dùng cảm giác khi xe phóng nhanh: “Đường đi thẳng vào tim”, vì không có kính chắn!

Xem Thêm : Tìm Hiểu Truyện Tranh Và Các Thể Loại Truyện Tranh – 1Hot.vn

Không đeo kính có sao không? Đúng, nhưng sự tầm thường không ảnh hưởng đến tinh thần binh lính :

Không đeo kính là bụi… Không đeo kính là ướt quần áo…

Âm tiết có đại diện cho một sự cần thiết đã biết, chắc chắn là một tầm nhìn xa. Bụi chỉ làm trắng tóc lũ tay sai và làm nên những điều thú vị mà thôi:

Không cần tắm rửa, hút một điếu thuốc, nhìn nhau cười ha ha.

Mưa ướt hết áo, ừ thì tầm thường :

Bạn không cần thay đổi nó, lái xe thêm 100 km nữa, mưa sẽ tạnh và gió sẽ khô nhanh.

Chúng tôi nhận thấy luồng không khí làm khô áo là do xe không có kính!

Xem Thêm : Tranh dân gian Đông Hồ – Cục Di sản văn hóa

Qua hai đoạn, tác giả coi những khó khăn do xe không kính mang lại là chuyện nhỏ, quay sang lợi dụng ưu điểm của xe không kính, đây là một biểu hiện của sự đồng cảm. Đồng đội, đồng đội, những người lính yêu thích lái xe trên tuyến lửa:

Gặp gỡ bạn bè và bắt tay nhau qua những mảnh kính vỡ

Cái bắt tay vội vàng này không thể xảy ra nếu xe có kính! Fan Xiandu là nhà thơ tiêu biểu của thế hệ nhà thơ thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, luôn khơi dậy tinh thần lạc quan trong người lính, không sợ gian khổ, hiểm nguy, tìm hạnh phúc và trưởng thành trong gian khổ. Hơn nữa, tinh thần trách nhiệm của thế hệ các nhà thơ này vẫn không đổi: tất cả vì sự nghiệp giải phóng miền Nam. Đọc khổ thơ cuối, ta biết được không chỉ một đội xe không kính là một ví dụ, còn rất nhiều những chiếc xe khác thiếu thốn nhiều thứ khác, vũ khí, phương tiện quan trọng thì con người mới là quan trọng. Quyết định:

Không kính, rồi không đèn, không mui, xe trầy cốp xe vẫn chạy vì Miền Nam chỉ cần trái tim trong xe.

Trong phần này có một từ mà tác giả và bạn đọc chưa hài lòng, đó là trầy xước, vì từ đó quá nhẹ, nên dùng cho những xe hạng sang có trầy xước nhẹ và bong tróc sơn, không dành cho những người có kinh nghiệm xe bom đạn nhưng có khi phía sau xe chỉ là vài thanh thép gãy, nứt, cháy thành than. Đã có lúc bản thân tác giả muốn sửa lại từ ngữ, nhưng lại thôi vì cho rằng nó đã đi vào đầu người đọc.

Nói về ngôn ngữ của bài thơ này, nhà thơ Fan Xiandu thẳng thắn nói: “Tôi không cho mình quyền định phạm vi ngôn ngữ của mỗi bài thơ. Mỗi bài thơ đều có văn hóa và ngôn ngữ riêng. Theo tôi, ngôn ngữ trong bài thơ này bài thơ Là tiếng của người lính, hay đúng hơn là của người lính đánh xe, rất thích hợp để tầm thường hóa gian khổ, hy sinh…Cái chết luôn cận kề khi làm nhiệm vụ khi mọi sự đều như ý muốn.

Xem thêm: He Dongmao – Em trai chú He

Vương giả

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Related Articles

Back to top button