Hỏi Đáp

Top 17+ bài phân tích khổ 2 bài thơ Tây Tiến đạt điểm cao

Phân tích bài tây tiến đoạn 2

8 câu lục bát và 2 câu lục bát, cho người đọc đắm chìm trong không gian tưng bừng của bữa tiệc doanh trại và sự lãng mạn, thi vị của buổi chiều sương. Để làm rõ nội dung đoạn 2 của bài viết, mời các bạn cùng chú ý đến 17+ mẫu thơ Tây được chúng tôi phân tích ở đoạn 2 dưới đây.

Bài viết hay phân tích một bài thơ ngắn miền tây hùng tráng, đoạn hai

Bài luận mẫu 1:

Quang Dũng nguyên là chiến sĩ trong đơn vị Tây tiến có nhiệm vụ phối hợp với bộ đội Lào giải phóng và bảo vệ biên giới phía Tây của Tổ quốc. Quang dũng chuyển ngay đơn vị công tác. Năm 1948, ngồi ở làng cũ Lưu Lưu Chanh, tỉnh Hà Đông, hồi tưởng về kỷ niệm Tây quân, tác giả đã viết bài thơ tuyệt bút – tay tiền đầy xúc động. Tay tiến không chỉ là bài thơ nổi tiếng của Quang Dũng nhất là trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp mà còn là một trong những tác phẩm tiêu biểu với đề tài người lính, vẻ đẹp lãng mạn và lòng nhân ái. Thiên nhiên và hình tượng quân nhân là hai nét đặc sắc trong cảm hứng và phong cách nghệ thuật phương Tây. Đoạn thơ sau thể hiện nỗi nhớ thương khôn nguôi về tình quân dân và cảm nhận thơ mộng, đẹp như tranh vẽ về sông nước Tây Bắc bằng những nét bút tinh tế, mềm mại:

Doanh trại thắp đuốc kết hoa, tôi mặc áo, tôi đàn, tôi sợ khúc nhạc về người mục tử xây nên hồn người đi Chaumu chiều sương mù ấy, có phải em Thấy hồn bên bờ trong sạch Nhớ dáng cây độc trôi theo dòng nước Hoa lá đung đưa

Dòng đầu bài thơ “Dian” gợi cảm giác chợt ngộ. Đó có phải là “thắp sáng” Lễ hội Đuốc Pháo hoa, bữa tiệc lửa trại hay tiếng kèn tưng bừng? “Đuốc hoa” là một từ cổ, dùng để chỉ những ngọn nến thắp sáng trong phòng tân hôn đêm tân hôn. Hình ảnh này xuất hiện trong đêm Ngày Quân lực tạo nên một màu sắc vừa cổ kính vừa hiện đại, vừa thiêng liêng vừa ấm áp.

Đây là bài thơ thể hiện tài năng của ngòi bút Quảng Đông. Tâm hồn thơ mộng lãng mạn của anh bị thu hút bởi những con người và cảnh vật bí ẩn ở nước ngoài. Vì vậy, khung cảnh đó là một khung cảnh hoài cổ, nhưng lời bài hát lại khiến người ta có cảm giác về khung cảnh trước mặt. Và dường như nhà thơ đang nói với các vũ công: “Này, em mặc áo đó từ bao giờ vậy!” – một giọng thơ thật hồn hậu, vui nhộn và hân hoan! Nhảy múa đậm màu sắc (nhiều điệu) nơi xứ người trong những bộ áo dài lộng lẫy, ngỡ ngàng và sửng sốt trước một người đẹp vừa thẹn thùng vừa trìu mến (em nhút nhát). Quang dũng đã xây dựng một bức tranh phong phú về màu sắc, đường nét và âm thanh chỉ trong 4 câu thơ.

Nếu như cảnh đêm tế thần ở những câu thơ trên cho người ta cảm giác ngây ngất thì cảnh sông nước Tây Bắc lại cho người ta cảm giác mênh mông, hoang vu, vắng lặng, mông lung thực sự đầy sức quyến rũ. Ở đây, tài năng, sự lãng mạn và ước mơ của những người lính một lần nữa được khẳng định rõ nét hơn. Thiên nhiên chỉ có “núi mây, đèo mây”, khi cảnh chiều đã mờ, khi một lớp sương mờ phủ lên tấm áo mộng ảo thực lại càng mờ. Qua nỗi nhớ, cảnh vật Tây Bắc như hiện về trong kí ức của tác giả khiến giọng thơ của tác giả vấn vương “Còn nhớ không? Thấy không?” đầy hoài niệm. Tài hoa lãng mạn, nhìn thấy hàng ngàn lau sậy trên cây, dường như có cảm xúc:

Ai đến Zhoumu vào buổi chiều sương mù đó có thể nhìn thấy những linh hồn dạt vào bờ biển

Hình ảnh này ta thấy trong thơ Chế Lan Văn:

Ai đi biên cương, lòng theo ngàn lau trắng, một mình nơi cuối biên cương, suốt đời chiến đấu với gió

(Xóa viền)

Hay viết những vần thơ hồn sậy trong gió như truyền thuyết về các thi nhân, họa sĩ thời tiền sử, gợi cảm giác hoang vắng:

Trường vắng mưa, xuống dốc dày, leo lên nửa mái tranh rêu phong, người từ xa thổi hồn, gió lau chân núi như khói

(Trường cũ hoa sậy)

Trong cảnh sông nước, trong buổi chiều mờ sương cổ kính huyền thoại ấy, bóng dáng chiếc xuồng, dáng người thiếu nữ và bông hoa bồng bềnh giữa dòng nước lũ:

Còn nhớ dáng bồng bềnh trên non nước, hoa lá đung đưa không?

Người xưa có câu “thượng trung hòa vị” quả đúng trong trường hợp này. Ngòi bút tinh tế của Quang Dũng không chỉ phác họa được “linh hồn” của hàng ngàn chiếc vương miện vòng nguyệt quế mà còn có cả bóng dáng cô lái đò Thái lém lỉnh, dáng nghiêng nghiêng rất đỗi đằm thắm. “Lắc lư” thay cho “lắc lư” “cây cỏ hoa lá đung đưa” như bị lũ cuốn trôi.Các từ “thấy” và “nhớ” được tác giả sử dụng trong hai câu thơ trên cũng khá tinh tế. Dường như sự linh thiêng của hoa sậy Tâm hồn đã in rõ trong mắt tác giả, còn dáng người lái đò mảnh mai mềm mại và những bông hoa rừng đung đưa trong gió đã khắc sâu trong tâm trí thi sĩ yêu cảnh đẹp. Những dòng sông của đất nước này, nếu không có một tâm hồn tài hoa và nhạy cảm thì không thể Rất nhạy cảm để chụp được những hình ảnh phong phú về hoa như thế.

Bốn câu thơ như bức tranh thủy mặc, tô điểm giữa chúng, nét bút tinh tế, mềm mại truyền được cái hồn của cảnh vật. Ngoài ra, đọc bài thơ này, người đọc sẽ cảm nhận được bài thơ không chỉ được khắc lên những nốt nhạc tinh tế mà bản nhạc còn được cất lên từ một tâm hồn thiết tha với cảnh và người miền Tây. Đất nước của những người lính Tây nên Xuân Điệp nói “đọc thơ Tây như ngậm trong miệng” không phải là vô lý.

Bài thơ thể hiện bút pháp tài tình của tác giả. Qua đó, người đọc thấy được cảnh đêm hội, sông nước Tây Bắc, mỗi bài thơ đều tràn đầy chất lãng mạn và hiện thực huyền ảo, giàu nhạc và họa. Đây cũng chính là sự kết hợp tuyệt vời, hài hòa của ba yếu tố thơ, nhạc, họa trong thơ Quang Dũng.

Quân ta lên đường Tây Tiến bảo vệ tổ quốc

Bài luận mẫu 2:

Cả bài thơ là một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, nơi con người và thiên nhiên là một, kỳ diệu và hài hòa. Cảnh miền Tây trong câu thơ dường như được định hình theo lối thơ truyền thống “trung hữu thơ, trung hữu thơ”. Miền Tây nên thơ và đẹp như tranh vẽ đầy quyến rũ. Khổ thơ thứ hai này được coi là tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật Quảng Đông.

Đuốc thắp trong doanh trại

“Light Up” bất ngờ, bất ngờ và thú vị. Cảnh vật và lòng người như bừng sáng. Chất hào hoa trong lối viết của Quang Dũng thể hiện ngay từ những câu thơ đầu tiên. Hai câu “thắp đèn” và “đuốc hoa hội” thể hiện sự tinh tế trong cách dùng từ của Quảng Đông. Hai câu này vừa hiện thực vừa lãng mạn. “thắp sáng” có nghĩa là vừa chiếu sáng vừa thức tỉnh.

“Lễ hội Đuốc Hoa” Đây là cảnh thật. Đêm hội được tổ chức dưới núi rừng, người tham gia cầm đuốc trên tay, khi có gió thổi thì đuốc lấp lánh, tia lửa tung bay. Cảnh này trong đêm thật chẳng khác nào đuốc hoa. Cảm xúc của Quang dũng vừa tinh tế vừa lãng mạn, câu thơ có sức khơi dậy sự liên tưởng, tưởng tượng của người đọc. Trên nền không gian ấy hiện lên chữ “em”. “em” xuất hiện ngay lập tức, trở thành trung điểm của tất cả các điểm.

Này, bạn mặc cái áo đó từ khi nào vậy

Sự chào đón “đến với bạn” đầy bất ngờ và hạnh phúc. Chào mừng bạn đến khám phá. Tôi vừa lạ vừa quen, vừa quen vừa lạ. Quang dũng thấy cô gái này xinh đẹp, vừa yêu vừa ghen tị. Yêu cơ thể và quần áo. Chính những bộ trang phục truyền thống mang đậm bản sắc văn hóa của các thiếu nữ vùng Tây Bắc Trung Quốc càng làm nổi bật vẻ đẹp của họ. Bạn trở thành cốt lõi của bức tranh với vẻ đẹp kỳ lạ. Khổ thơ thứ ba đến ngay vì khổ thơ tràn ngập nhạc tính.

Chơi giai điệu cô gái nhút nhát.

Âm thanh từ nhạc cụ của người Tây Bắc và âm hưởng của đoàn quân Tây Bắc vừa lạ lẫm, vừa hoang dã, vừa mộc mạc, tự nhiên nhưng cũng đầy bản sắc văn hóa dân tộc. Chính sự lạ lùng ấy đã hớp hồn chàng trai Tây hào hoa đến từ Hà Nội. Từ “giọng nam” mà người Quảng Đông dùng ở đây cũng rất tài hoa. Người đọc dường như đang chứng kiến ​​một vũ điệu cuồng nhiệt của những nền văn hóa đã mất. Điệu nhảy đó bổ sung cho họ sự duyên dáng, e lệ, trìu mến. Chúng tôi nhận thấy rằng tác giả đã sử dụng từ này: đầu tiên là “em”, sau đó là “cô ấy”, sau đó là “em”. Từ cách dùng đó, tôi cảm thấy em như một nàng tiên xinh đẹp, và tôi như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh, mờ ảo mà mê hoặc. Chính trong không khí của tiếng nhạc, điệu múa đã chắp cánh cho tâm hồn của những người lính Tây Tiến thực sự ngất ngây trước người và cảnh.

Xem Thêm : Bản khắc cổ nhất bài “Bình Ngô đại cáo” trong mộc bản triều Nguyễn

Thật thiếu sót nếu chúng ta dừng lại ở đây. Bởi vì bốn dòng cuối của bài thơ thực sự là thơ. Bốn câu đều là phong cảnh Tây Bắc đẹp mê hồn :

Ai về Châu Mục chiều sương mù ấy, có thấy hồn lau bờ bến, có còn nhớ bóng dáng bồng bềnh trên gò bồng bềnh trên mặt nước, bông hoa đung đưa.

Một không gian bảng đen đẹp như mơ đã xuất hiện theo cách này. Cái thực của gió tây bắc, cái khói mơ màng, gợi cho ta một cõi thần tiên. Ta nhớ Quảng Đông là một họa sĩ nên bài thơ này mang đậm màu sắc hội họa. Tiểu phẩm của Quang dũng thật tài. Chỉ với vài nét chạm, linh hồn của khung cảnh và nhân vật sẽ hiện ra trên mặt giấy, làm rung động tâm hồn.

Sương chiều giăng giăng khắp không gian sông, hai bên bờ sông hoang sơ như bờ kè thời tiền sử. Cây sậy “hồn” không còn vô hồn, mà có linh hồn. Cảm nhận được tâm hồn cây sậy treo bên bờ đòi hỏi một hồn thơ nhạy cảm, tinh tế, tài hoa và lãng mạn. Không gian thơ mộng ấy làm nền cho sự xuất hiện của nhà thơ:

Nhớ số trên cột

Câu thơ tả xiết nhưng gợi lên dáng hình mềm mại, nhanh nhẹn của cô gái trên xuồng. Cảnh rất nên thơ, người rất đằm thắm. Vì vậy, tác giả như ngây ngất trước cảnh vật và con người, cảnh vật và con người ở đây giống hệt nhau.

Nước chảy lay hoa

Tình yêu cũng đầy chữ: hoa dại cũng đung đưa người hẹn hò. Cảnh vật và con người hòa vào nhau, máu sôi trào trong đôi mắt lãng tử của Quảng Đông. Chúng tôi cảm thấy rằng đây là thế giới của những giấc mơ, giấc mơ, thơ ca và âm nhạc. Thơ và nhạc là hai yếu tố chính tạo nên một bức tranh Tây Bắc đẹp như tranh vẽ. Ai bảo Tây Bắc là rừng thiêng nước độc, hãy để tâm hồn mình lắng lại, để chất thơ Tây Bắc quyện vào hồn mình.

Bài thơ này cho thấy khí chất tráng lệ và lãng mạn của Quảng Đông. Cảm ơn nhà thơ đã cho tôi trở lại với Tây Bắc thơ mộng, khám phá Tây Bắc, và yêu Tây Bắc.

Tác phẩm Tây Tiến của Quang Dũng

Bài luận mẫu 3:

Cả bài thơ chia làm 4 đoạn. Đoạn đầu bộc lộ nỗi nhớ đoàn quân viễn chinh gian khổ và khung cảnh thiên nhiên miền tây hoang sơ, hùng vĩ, hoang sơ. Đoạn hai kể về những kỉ niệm đẹp đẽ của quân dân trong đêm hội và cảnh sắc thơ mộng của sông Tây Giang. Đoạn thứ ba tái hiện hình ảnh đoàn quân hành quân về phía Tây. Đoạn thứ tư là lời thề gắn bó với Xixi. Cả bài thơ in đậm dấu ấn tài hoa, lãng mạn và đậm đà của hồn thơ Quảng Đông. Bằng tài năng và tâm hồn ấy, Quảng Đông đã xây dựng thành công hình ảnh người lính Tây du mang vẻ đẹp lãng mạn, bi tráng dưới cái nền thiên nhiên hùng vĩ, dữ dội và tươi đẹp của núi rừng miền Tây.

Trong kí ức của Quang Dũng không chỉ có những tháng ngày gian khổ của núi cao, của rừng mưa thú dữ, của sương mù dày đặc mà còn có những đêm vui cùng ánh đèn chiều êm ả. À mơ hồ.

Phần thứ hai mở ra một thế giới phương Tây khác:

“Doanh trại sáng đèn hoa khoe sắc Em luôn ăn mặc hòa điệu Nàng sợ tiếng nhạc chăn cừu uốn nắn hồn thơ”

Cảnh liên hoan văn nghệ nơi lính Tây và đồng bào đến chung vui được miêu tả chân thực mà cũng nên thơ. Từ “thắp lên” kết hợp với hình ảnh đẹp “đuốc hoa” gợi tả khung cảnh sôi động Khi đêm văn nghệ bắt đầu, cả trại được thắp sáng bởi ánh đuốc. Tiếng kêu “Em mau thay áo đi” thể hiện sự ngạc nhiên, sửng sốt, say mê và vui mừng của những người lính Tây Vực tiến quân trước vẻ đẹp bất ngờ của cô gái sơn cước. Các cô gái là trung tâm, là linh hồn của đêm hội, trong những tư thế nhảy múa lộng lẫy ở nước ngoài, họ hớp hồn các chàng trai bằng vẻ đẹp e ấp, trìu mến, mềm mại và duyên dáng. Không khí trong đêm văn nghệ càng thêm ngất ngây, bởi tiếng kèn đã làm mê hoặc cả người và cảnh, trở nên phong phú, sống động như muốn “xây dựng tâm hồn”. Đây cũng là tâm hồn tự phụ và tinh tế của Quảng Đông.

Nếu cảnh đêm hội mang đến cho người ta không khí náo nhiệt thì cảnh Tây Hạ lại cho người ta cảm giác rộng lớn và hoang mang:

Ai về Châu Mục chiều sương mù ấy, có thấy hồn lau bờ bến, có còn nhớ bóng dáng bồng bềnh trên gò bồng bềnh trên mặt nước, bông hoa đung đưa.

Ngòi bút của Quang Dũng không tả mà chỉ gợi. Những hình ảnh “chiều sương hôm ấy”, “Hồn sậy”, “Con đường bên biển”, “Cắm hoa” kết hợp với những câu hỏi “có thấy” và “có nhớ” mở ra cảnh chiều sương mù trong kí ức… Vây quanh Bên mây và sương mờ, đôi bờ lặng lẽ và hoang sơ, trên sông thấp thoáng bóng dáng cô gái Thái chèo xuồng uyển chuyển, hoa cỏ trong rừng đung đưa theo dòng nước. Núi sông như có linh hồn, mang vẻ linh thiêng của núi rừng, mang đậm màu sắc cổ tích. Qua những dòng huyễn hoặc trên, ta như thấy trước mắt mình một bức tranh hữu tình, in đậm dấu ấn của một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế, lãng mạn, tài hoa, vô cùng yêu thương và gắn bó với mảnh đất – miền Tây – một tâm hồn quả cảm. Đồng thời, ta cũng cảm nhận được tâm hồn rung động của những chiến binh phương Tây đang lao về phía cái đẹp.

Hai phần tiếp theo, nhà thơ không còn tả cảnh thiên nhiên mà tập trung miêu tả chân dung người lính ở miền Tây và nỗi nhớ miền Tây, qua nét vẽ khỏe khoắn, táo bạo, thô mộc và bi tráng.

p>

Tám câu tiếp theo tả cảnh thiên nhiên, cảnh vật miền tây nên thơ, đẹp như tranh vẽ. Âm nhạc, hội họa và tưởng tượng đan xen chặt chẽ trong bài thơ, tạo nên một thế giới tươi đẹp. Mỗi nét vẽ của quang dung đều mềm mại, tinh tế và uyển chuyển. Đây là bài thể hiện rõ nhất tài năng và tình cảm lãng mạn của Quảng Đông trong cả bài thơ.

Vẻ đẹp của núi non Tây Bắc hùng vĩ

Ví dụ 4:

Những bài thơ Tây du của nhà thơ Quảng Đông có thể nói là một trong những bài thơ viết về người lính thành công nhất. Toàn bài in đậm dấu ấn tài hoa, lãng mạn và đậm đà của hồn thơ Quảng Đông. Bằng tài năng và tâm hồn ấy, nhà thơ đã xây dựng thành công hình ảnh người lính miền Tây với vẻ đẹp lãng mạn, bi tráng trên nền núi rừng miền Tây hùng vĩ. Bài thơ này như những kỉ niệm của tác giả về Tây quân. Trong ký ức của nhà thơ không chỉ có những ngày gian khổ của đèo cao, của thác dữ, của mưa rừng, của thú dữ, của sương mù mà còn có những đêm sáng rực, cảnh chiều yên ả. Ôi núi rừng Tây Bắc mù sương. Tất cả những điều này được Quang Dũng tái hiện thành công trong khổ thơ thứ hai của bài thơ.

Bốn câu đầu giống như Tây ở một thế giới khác:

Trại đèn đuốc kết hoa, em nào cũng y phục hòa điệu, nàng sợ tiếng nhạc chăn cừu uốn nắn hồn thi sĩ

Hình ảnh “đuốc hoa” được hiểu là ngọn nến thắp sáng trong căn phòng tối đêm tân hôn nhưng ở khổ thơ đầu “đuốc hoa” lại có nghĩa là ánh sáng của đêm tiệc. Dù thế nào đi nữa, nó vẫn tạo ra một không khí ấm cúng, khơi gợi niềm vui và hạnh phúc trong những người lính. Từ “đỏ lửa” ở đây không chỉ là ánh sáng của đuốc hoa, lửa trại mà còn là tiếng người ca, tiếng hát, tiếng cười. Chúng ta đã gặp từ “va chạm” trong thơ Tuyu, khi những người trẻ tuổi được lý tưởng của đảng giác ngộ:

Câu nói này khắc cốt ghi tâm

Điểm chung giữa ánh sáng và độ “sáng” của các yếu tố là có màu tối phía trước và màu sáng phía sau. Có thể hình dung lễ hội mà quang dũng kể trong bốn câu thơ này giống như một đám cưới tập thể. Từ “nhìn” ở vế thứ hai diễn tả sự ngạc nhiên, ngưỡng mộ của những người lính Tây tiến lại gần trước vẻ đẹp của người con gái vùng cao trong bộ trang phục lộng lẫy, trang nghiêm vừa “kiêu sa” lại vừa “ôm ấp” nét đậm chất con gái. Từ thân hình đến trang phục, nhà thơ đều thấy vẻ đẹp tỏa sáng của cô gái, vừa yêu vừa ghen tị. Chính những bộ trang phục truyền thống mang đậm bản sắc dân tộc, bản sắc văn hóa của những thiếu nữ vùng Tây Bắc Trung Quốc càng làm nổi bật vẻ đẹp của họ. Vẻ đẹp ấy làm nhà thơ sửng sốt. Hình ảnh “em” trở thành cốt lõi của cả bức tranh đêm với vẻ đẹp kỳ lạ. Có thể nói bốn câu đầu của đoạn hai đã xua đi cảm giác mệt mỏi và đẩy lùi những khó khăn, gian khổ của người lính. Thay vào đó, sự lạc quan và yêu đời khiến họ mạnh mẽ hơn trên con đường xây dựng tâm hồn thi sĩ chăn cừu. Từ đó, người đọc cảm nhận được rằng dù trong giây phút hạnh phúc, người chiến sĩ vẫn chiến đấu vì lý tưởng cao đẹp của cách mạng.

Xem Thêm : Giáo án bài Đặc điểm loại hình của tiếng Việt – VietJack.com

Nếu bốn câu đầu là cảnh đêm đuốc hoa thì bốn câu cuối là cảnh thiên nhiên Tây Bắc trong buổi chiều tà:

Những người đến Zhoumu vào buổi chiều sương mù đó, có thấy hồn lau bờ, thấy bóng người bồng bềnh trong nước, hoa lay động

Hình ảnh thiên nhiên Tây Bắc thể hiện theo hướng tia chớp. Sự dữ dội của dòng thác được đẩy lùi, thay vào đó là hình ảnh dịu dàng và thơ mộng. Hình ảnh “giọt sương chiều” cho người đọc thấy được nét đặc trưng vốn có của nơi đây, còn “buổi chiều mờ sương” tưởng chừng như hư ảo nhưng lại gợi nên màu sắc mơ hồ mờ ảo, hư ảo mà đượm buồn. Đại từ “ấy” soi sáng hình ảnh “sương chiều” đặc biệt đến mức trở thành nỗi nhớ da diết.

Bài thơ đậm chất hoạ sĩ. Ngọn gió Tây Bắc thực sự cùng với sương khói mờ ảo tạo nên một chốn thần tiên độc lập. Có lẽ khí chất hội họa Quảng Đông đã hòa vào đoạn thơ này, nhà thơ chỉ dùng một vài nét chấm phá đã thể hiện hết cái hồn của cảnh vật và nhân vật. Hình ảnh cây sậy ở hồi ba dường như không còn chỉ là một cây sậy vô hồn nữa mà đã có linh hồn của chính nó – “Hồn sậy”. “Soul Reed” mang đến cho người ta cảm giác hoang vắng, tĩnh lặng và thơ mộng, đồng thời cũng có sự kỳ diệu của một bức tranh thiên nhiên cuộn trào.

Trong không gian thiên nhiên thơ mộng của vùng núi Tây Bắc, hình ảnh con người hiện lên vẻ đẹp kiên cường, bất khuất:

Nhớ số trên cột

Câu “có thấy – có nhớ” có sức hấp dẫn như khắc ghi một nỗi nhớ nóng bỏng cháy bỏng trong lòng người. Bóng dáng ấy có thể là hình ảnh uyển chuyển, duyên dáng của cô gái thổ dân dẫn đoàn quân qua sông, cũng có thể là hình ảnh những người lính phương Tây chèo thuyền vượt sông, vượt thác. Tất cả những hình ảnh này đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng nhà thơ.

Câu cuối “đu” sexy lắm :

Nước chảy lay hoa

Những cánh hoa rừng như gắn bó với con người, như vẫy gọi các chiến sĩ đưa họ qua sông giết giặc. Ngoài yếu tố nghệ thuật, sự kết hợp hài hòa giữa khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn cũng thành công.

Có thể nói, tác phẩm tái hiện khung cảnh và nhân vật trong đêm tiệc doanh trại và cảnh sương mù trong rừng chiều với ngôn ngữ mộc mạc, giản dị mà lãng mạn, khoa trương, đậm chất trữ tình. núi non. Nhà thơ đã miêu tả một thế giới tươi đẹp với từng nét vẽ nhẹ nhàng và thông minh. Đây cũng là bài thơ thể hiện rõ nhất cái tài hoa và lãng mạn của Quảng Đông trong cả bài thơ.

Tây Bắc với vẻ đẹp hùng vĩ

Bài luận mẫu 5:

Ota là bản tình ca, bài ca chiến đấu của những cựu chiến binh Vệ quốc đoàn, những anh hùng thời kỳ đầu kháng Nhật, những chiến binh ra trận với lời thề “Ra chiến trường không tiếc đời xanh”. “.

Năm 1948, Quảng Đông viết một bài thơ về phía tây bên bờ sông Bairi thân yêu trên sông Lihui: “Sông Bairi chậm rãi chảy qua vương quốc – sáo thổi ánh trăng giữa đêm” (Đôi mắt của người núi) ) – 1949 ). Tây Điền là đơn vị bộ đội được thành lập năm 1947, hoạt động ở thượng nguồn sông Mã, miền Tây yên bình, tĩnh lặng, biên giới Việt – Lào. Quang Dũng là đại đội trưởng quân đội miền Tây, nhiều đồng đội của anh là những chàng trai Hà Nội yêu nước, dũng cảm và tự phụ. Đoạn thơ về miền Tây thể hiện nỗi nhớ của tác giả trong một thời gian dài xa đơn vị: “Mahe xa rồi người ơi! – Nhớ núi nhớ chơi vơi…

Bài thơ này gồm bốn phần. Phần một nói về nỗi nhớ nhung, nhớ Mahe, nhớ núi rừng phía tây, nhớ suốt chặng đường hành quân đánh giặc… Đoạn thơ trên có tổng cộng 16 câu, phần hai và phần thứ ba. Đoạn thơ ghi lại những kỉ niệm khó phai mờ, những hình ảnh đáng tự hào về những người đồng chí thân yêu.

Sau hình ảnh “người bạn không đi được – ngã súng quên đời” ở phần đầu, một giọng thơ ấm áp, nam tính, tình cảm, chính trực, tài hoa đã khiến người đọc bất ngờ và xúc động:

Nhớ vào mùa thơm mùi lúa nếp, hãy cùng nhau dời cơm lên Mai Châu.

Bát cơm nồng đượm khói cơm quân dân, thơm hương “nếp”, hương núi rừng, hương Mai Châu… và hương tình yêu.

p>

Mở đầu phần 2 tiếp tục hương vị của “Gạo nếp thơm”. “Hội Đuốc Hoa” đã trở thành một kỷ niệm đẹp trong lòng thi nhân, đồng thời cũng trở thành một gánh nặng trong lòng những kẻ sĩ Tây Phương:

Doanh trại được thắp sáng bằng đuốc và hoa. Tôi luôn mặc áo sơ mi. Tôi luôn chơi các giai điệu.

“Hua Zhu” là ngọn nến được thắp sáng trong ngôi nhà mới trong đêm tân hôn. Có vở tái hiện quang dũng: Hội Đuốc Hoa – tiệc lửa trại, đêm ăn mừng ở doanh trại Tây quân. “Yan” chỉ ánh sáng của đuốc hoa và lửa trại rực rỡ, nó cũng chỉ tiếng tù và, tiếng hát và tiếng cười vui vẻ. Sự xuất hiện của “em” và “mặt trời” khiến Lễ hội đốt pháo hoa mãi mãi là một kỉ niệm đẹp của những năm tháng chiến tranh. “Hamlet” hiện ra trong bộ vest bảnh bao, cùng tiếng kèn “Manyin” đã “xây dựng hồn thơ” “Trong lòng người lính trẻ. Chưa từng có” là một sự thán phục, ngạc nhiên và ngưỡng mộ. mọi gian nan, mọi thử thách dường như đều bị đẩy lùi và tiêu tan.

Ở miền Tây xa mới có mấy ngày mà nhà thơ “nhớ chơi”, nhớ “Đuốc hoa hội”, nhớ “Chiều sương Châu Mục”, “nhớ”. Ký ức lại trỗi dậy và tràn về:

Ai về Châu Mục chiều sương mù ấy, có thấy hồn lau bờ bến, có còn nhớ bóng dáng bồng bềnh trên gò bồng bềnh trên mặt nước, bông hoa đung đưa.

Từ “Na” gieo vần với từ “Thấy”, một vần yêu thương, nhịp rơi như một âm điệu duy nhất, gợi nhớ một nỗi nhớ da diết. Xưa nữ sĩ nghĩ đến Thăng Long là nghĩ đến “Hồn sóng thu”, nay Quảng Đông nghĩ đến “Hồn lau sậy”, gió xào xạc, cờ lau trắng bay khắp trời . Chỉ với “Ji Shan Ji Wan”, nó mới có thể được ghi nhớ trong ký ức và “thấy linh hồn sậy”. “Có thấy không”… rồi đến “Nhớ”, lối hành văn linh hoạt, biến hóa xứng đáng “đoạn trước gọi đoạn sau” như một kỷ niệm ùa về…nhớ cảnh ấy (Lu Hun) và nhớ người (Ji Tu) trong chiếc ca nô “Trôi nước lắc lư”. Hình ảnh “Hoa nơi chốn” là một bức tranh lãng mạn miêu tả “thân trên cây” trôi theo dòng thời gian và hoài niệm. Đoạn thơ gợi lên một vẻ đẹp mơ hồ, phù du, xa xăm, hư ảo trong khung cảnh “buổi chiều đầy sương ấy”. Cảnh và người được nhìn và nhớ với nhiều dấu ấn và nỗi niềm. Phong cách thơ Lãng mạn đã để lại dấu ấn tài hoa trong bài thơ này.

Trong số “Bờ biển”, “Duqiu” và “Lũ”, “Hồn sậy”, “Thân hình” và “Hoa rung” đều được bao phủ trong một bức màn trắng mỏng đầy hoài niệm của “Sương trưa”. Hãy nghĩ rằng nó siêu thực, nhưng lãng mạn và tài năng.

Hai câu thơ trên thể hiện phong cách thơ tài hoa của Quảng Đông. Nếu nói “thơ là biểu hiện đẹp đẽ của con người và thời đại” thì phương Tây đã cho ta một ấn tượng như vậy. Tây Tiến làm nổi bật vẻ đẹp độc đáo của bài thơ về người lính – người lính trong buổi đầu khởi nghĩa. Đây là bài thơ hội tụ tất cả những vẻ đẹp và đặc trưng của thơ ca kháng Nhật ca ngợi chủ nghĩa yêu nước và chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

…..còn tiếp…

Mời bạn tải xuống trọn bộ hơn 17 mẫu phân tích điểm cao hoặc nâng cao của phương Tây trong

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Related Articles

Back to top button