Hỏi Đáp

Cảm nhận của em về đoạn trích Chiếc lược ngà (17 mẫu) – Văn 9

Nêu cảm nghĩ sâu sắc về chuyện chiếc lược ngà

Cảm nhận 17 chi tiết của chiếc lược ngà siêu ngầu, cùng với 4 hình bóng chi tiết. Qua đó giúp các em học sinh lớp 9 cảm nhận một cách chân thực nhất về tình cha con sâu nặng, thiêng liêng kể cả khi bị chiến tranh chia cắt.

Truyện ngắn Chiếc lược ngà, người đọc càng đồng cảm với nỗi đau mất mát mà chiến tranh gây ra, biết bao gia đình ly tán, bao đứa con côi cha. Mời các bạn cùng theo dõi bài viết dưới đây trên download.vn để học tốt Tài liệu 9.

Cảm nhận truyện chiếc lược ngà hay nhất

  • Dàn bài truyện Chiếc lược ngà (4 kiểu)
  • Cảm nhận đoạn trích Chiếc lược ngà hay nhất (17 bài mẫu)
  • Dàn ý cảm nhận về truyện chiếc lược ngà

    I. Giới thiệu:

    • Nguyễn Quang Sang là một nhà văn lớn lên trong quân đội và trải qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ. Ông viết rất xuất sắc về cuộc sống Nam Bộ và những cuộc đấu tranh của người dân nơi đây.
    • Truyện “Chiếc lược ngà” sáng tác trên chiến trường Tây Nam Bộ năm 1966 kể về tình cha con cảm động giữa anh em ruột thịt.
    • Hai. Văn bản:

      1. Tình cảm của bé Thu dành cho bố:

      2. Tình cảm của Lưu Ca dành cho con trai – người cha vô cùng yêu thương con:

      – Tình cảm anh Lưu dành cho con trên đường về:

      • Anh háo hức, chờ đợi giây phút được gặp con, háo hức nghe tiếng gọi “Bố ơi” của con.
      • Tình cha con vẫn còn nặng trĩu trong anh. Thuyền chưa kịp cập bờ, ông đã bật dậy, sải những bước dài vội vàng, vừa đi vừa khom người, dang tay chào con.
      • Tôi rất muốn nhận được phản hồi từ “bố” của cô ấy, người không bao giờ từ chối.
      • Thử đủ mọi cách để được gần con: suốt ngày không đi đâu xa, suốt ngày vỗ về con, con ngồi giả vờ không nghe thấy, chờ “bố về ăn cơm”. /li>
      • Thất vọng, đau đớn khi đứa trẻ không nhận mình là cha: không kiềm chế được cảm xúc, vết sẹo dài trên má đỏ ửng và co giật, giọng nói lặp đi lặp lại, run run; tôi đây… Ông đứng lặng người nhìn con trai, mặt ông tối sầm vì đau, hai bàn tay thõng xuống như đứt lìa. Ông quay lại nhìn con trai mình, mỉm cười và lắc đầu. Có lẽ do tôi quá đau khổ không thể khóc được nên mới cười như vậy.
      • Vì quá thương con, tôi cảm thấy bực mình trước phản ứng thái quá của con: Tôi tức quá không thèm nghĩ ngợi, đặt tay vào mông con và quát: Sao con bướng thế? – Anh mừng quá khi nhận ra em là “Bố ơi” và hét vào mặt anh, anh ôm lấy con và “lấy khăn lau nước mắt cho con và hôn lên tóc con”
      • – Tình yêu của anh Liu dành cho con trai được thể hiện khi anh trở lại làm việc.

        • Ăn năn, day dứt vì giận đánh con, nhớ lời mẹ dặn, con tìm ngà voi làm lược cho mẹ. Ông còn khắc lên chiếc lược những dòng chữ “yêu, nhớ, cho, nhận, của cha”, chất chứa biết bao tình cảm của người cha.
        • Trong trận chiến với kẻ thù, anh bị thương. Trước khi hy sinh, anh nhờ người bạn đưa chiếc lược cho em bé.
        • → Chiếc lược là biểu tượng của tình cha, chiếc lược của tình yêu.

          3. Ông Liu là người duy tâm:

          Đồng chí là người chiến sĩ cách mạng giàu lòng yêu nước, dũng cảm, kiên trung, nghĩa tình, tận tụy hy sinh vì sự nghiệp cách mạng…

          iii. Kết thúc:

          • Cốt truyện chặt chẽ, nhiều tình huống bất ngờ nhưng hợp lý.
          • Khắc họa rất thành công tâm lý, tính cách nhân vật.
          • Chọn người kể phù hợp, chủ động ngắt lời bình, suy nghĩ, hướng dẫn người đọc, người nghe tiếp nhận (anh Ba vừa là người chứng kiến, vừa là người trực tiếp tham gia vào câu chuyện. Lời trần thuật vừa khách quan, vừa khách quan, đồng thời bộc lộ sâu sắc tình cảm, suy nghĩ của nhân vật làm cho câu chuyện trở nên đáng tin (Người kể chủ động điều khiển lời kể dựa trên trạng thái cảm xúc của chính mình).
          • Sử dụng hình ảnh tượng trưng: “Chiếc lược ngà” nhằm liên kết các nhân vật trong tác phẩm, không chỉ là biểu hiện cụ thể của tình cảm cha dành cho con mà còn là biểu tượng của tình yêu thương. Cha và con trai là lỗi nặng.
          • Về nội dung: Truyện diễn tả sâu sắc tình cha con trong hoàn cảnh chiến trường gian khổ, tác giả khẳng định và ca ngợi tình cha con thiêng liêng là giá trị của con người qua câu chuyện, có sức lan tỏa sâu rộng ý nghĩa văn chương. Đằng sau những câu chuyện được kể một cách khách quan là những tiếng nói lên án chiến tranh xâm lược đã gây bao đau thương cho nhân dân.
          • ….

            Trích đoạn Chiếc lược ngà hay nhất

            Đoạn trích Cảm nghĩ của em về chiếc lược ngà – ví dụ 1

            Chiến tranh đã qua đi nhưng nỗi đau mà nó để lại vẫn còn. Nó đã dập tắt cuộc đoàn tụ hàng đêm của biết bao gia đình, nó cướp đi những cha con trong những ngôi nhà lụp xụp, nó đem lại một bầu trời bình yên chìm trong bóng tối của khói thuốc súng và bom đạn. Nhưng chiến tranh suy cho cùng không thể tách rời tình anh em. Trong Chiếc lược ngà, Nguyễn Quang Sinh đã tái hiện chân thực tình cha con đã mất đi do cuộc chiến giữa Lưu Diệp và Tiêu Chu. Đồng thời, tác phẩm cũng là lời tố cáo bản chất xấu xa và nỗi đau do các cuộc chiến tranh phi nghĩa mang lại.

            Truyện ngắn “Chiếc lược ngà” xây dựng hai tình huống truyện hết sức độc đáo, để rồi chạm đến nơi sâu thẳm nhất của trái tim người đọc. Đầu tiên là cuộc hội ngộ xúc động giữa hai cha con sau 6 năm xa cách, nhưng trớ trêu thay cô con gái nhỏ lại không chịu nhận cha mình. Khi anh nhận cha cũng là lúc anh chuẩn bị đi làm trở lại.

            Tình huống thứ hai là năm lên sáu tuổi, cậu bé đã dùng tất cả tình yêu và nỗi nhớ của mình để làm chiếc lược ngà cho em bé dưới gốc đa. Nhưng hắn chưa kịp lật tay thì đã phải tử trận. Vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, ông nhờ đồng đội chuyển chiếc lược cho con trai mình.

            Từ hai tình huống này, tác giả đã thể hiện thành công tình cha con sâu nặng và căng thẳng giữa người con trai thứ sáu và Tiểu Chu. Đồng thời, nhân vật được đặt vào tình thế khó khăn, tính cách và tình cảm của hai cha con được thể hiện trọn vẹn. Để rồi, tình phụ tử thiêng liêng, cao cả và sức mạnh của nó khiến người đọc phải ngậm ngùi lật đến trang cuối cùng.

            Bé Thu là cô bé rất yêu cha. Sau 8 năm xa cách, cô luôn ấp ủ ước mơ được gặp lại cha mình, và ngày ấy cuối cùng cũng đến. Tưởng chừng Thu sẽ sướng ngất ngây, sẽ chạy đến ôm hôn bố nhưng mọi chuyện lại không như chúng ta tưởng.

            Ngày gặp bố, nghe bố gọi, cô bé chỉ “trợn mắt” như không hiểu chuyện gì rồi vội chạy đi tìm mẹ. Chỉ trong ba ngày ở nhà, dù được yêu thương, dỗ dành nhưng bé Thu vẫn không chịu nhận bố.

            Ngay cả khi cần người giúp múc hết nồi cơm to đó, cô cũng phải xoay xở vì không muốn gọi anh là sáu. Đỉnh điểm của sự từ chối xảy ra trong bữa ăn khi anh gắp trứng cá cho em bé nhặt và cô gái ném khiến cơm tung tóe. Cô bé bị ông ngoại quở trách nhưng không khóc mà quay về nhà bà ngoại.

            Xem Thêm : Trả lời câu hỏi What are you doing? bằng tiếng Anh chi tiết – IELTS Vietop

            Qua cuộc trò chuyện với bà ngoại, người đọc hiểu rằng có 3 lý do không nhận cháu là vì cháu có vết sẹo trên mặt. Không giống như những bức ảnh tôi đã thấy tám năm trước. Bà đã giải thích mọi thứ cho tôi, và Thứ Năm cuối cùng đã hiểu.

            Sáng hôm sau Thu trở về nhà cũng là lúc Thu tạm biệt mọi người và quay trở lại với công việc. Lúc này, thái độ đối với ông Sáu đã thay đổi rõ rệt. Không còn cau có, bướng bỉnh. Thay vào đó, anh có một “khuôn mặt buồn bã” và “đôi mắt bất chợt rung động” khi nhìn cha mình bằng ánh mắt trìu mến xen lẫn nỗi buồn. Để rồi đến giây phút cuối cùng, đứa con gái bé bỏng cất tiếng gọi cha – tiếng khóc đau lòng, tiếng khóc thương yêu, tiếng kêu nhớ nhung, tiếng kêu chờ đợi và hy vọng đã giấu kín trong tôi suốt tám năm trời.

            Cô gái nhỏ ôm cha thật chặt, hôn nhiều lần, hôn lên vết sẹo mà cô từng ghét đến tận xương tủy, vuốt ve suốt những ngày đã qua. Cô bé không muốn cha mình đi một lần nữa, nhưng rồi cô lại phải nhìn bóng cha mình xa dần. Lúc chia tay, cô ước được cha mua cho chiếc lược ngà để cô cảm nhận được tình yêu của cha. Như các bạn thấy Thu là một cô bé bướng bỉnh, bướng bỉnh nhưng sự bướng bỉnh đó lại được sinh ra từ tình yêu thương và tình cảm của bố cô.

            Cũng như Thứ, Thứ, ông Sáu cũng là một nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Ngày trở lại quê hương sau 8 năm vắng bóng, bao nỗi nhớ thương ùa về khiến lòng anh trào dâng. Ý nghĩ được gặp lại cô con gái bé bỏng của mình khiến anh vui mừng và hối hả lạ lùng.

            Nhưng rồi trước thái độ lạ lùng của con trai, ông vừa buồn vừa thất vọng. Trong ba ngày ở nhà, anh không đi đâu xa, chỉ cố gắng đến gần con, chờ con gọi mình là ba, chờ con chấp nhận mình. Khi con tôi nhận cha cũng là lúc nó rời xa tôi, gia đình, quê hương.

            Hình ảnh người cha cố gắng “kiềm chế cảm xúc, không muốn con thấy mình khóc”, một tay bế con, tay kia rút khăn lau nước mắt, hôn lên tóc con” khiến người đọc nuốt nước mắt..Những giọt nước mắt của anh không chỉ là những giọt nước mắt của sự xúc động, mà còn là niềm hạnh phúc lớn lao do nghĩa nặng tình tạo nên.

            Đưa bạn về chiến khu với lời hứa chiếc lược ngà, chàng luôn hối hận vì đã mắng mỏ bạn. Vì vậy, ông dành tất cả tình yêu và sự gắn bó của mình cho chiếc lược ngà, chỉ mong đến ngày được trao nó cho con trai mình. Mỗi lần nhớ con, ông lại lấy lược ra ngắm nghía rồi dùng lược chải tóc cho con thêm óng ả.

            Chiếc lược là kết tinh của niềm mong mỏi và là biểu tượng cho tình yêu sâu nặng của người cha dành cho con. Tình cảm ấy tốt đẹp đến nỗi đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, anh vẫn hối hận vì đã không trao cho cô. Anh ta chỉ có thể để đồng đội của mình hoàn thành suy nghĩ cuối cùng. Và khi chiếc lược đã vào tay bé Thu, tình cha con của họ sẽ không chết đi mà nó trở thành điểm tựa cho bé Thu lớn lên và trưởng thành.

            Sở dĩ truyện ngắn “Chiếc lược ngà” của Nguyễn Quang Sinh để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc không chỉ bởi tình huống độc đáo, nghệ thuật trần thuật hấp dẫn mà quan trọng hơn là sự ấm áp của câu chuyện tình chứa đựng trong đó. Cha con thánh thiện, cao cả. Đồng thời, tác giả cũng đã góp phần tái hiện những mất mát to lớn do chiến tranh gây ra cho biết bao gia đình, khiến chúng ta thêm yêu cuộc sống hôm nay và nhận ra giá trị của hòa bình mãi mãi.

            Suy nghĩ của em về chiếc lược ngà – mẫu 2

            Ruan Guangsheng được biết đến như một nhà văn tiêu biểu của Giang Nam. Truyện ngắn của ông lôi cuốn người đọc bởi tình huống truyện tự nhiên, kịch tính, bất ngờ và có thể đảo ngược, cũng như nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật tinh tế. “Chiếc lược ngà” là một tác phẩm tiêu biểu. Ca ngợi tình phụ tử thiêng liêng, cao cả trong khói lửa chiến tranh.

            Truyện ngắn “Chiếc lược ngà” được sáng tác năm 1966, khi cuộc chiến tranh chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, tác giả đang hoạt động ở chiến trường miền Nam. Câu chuyện xoay quanh hai tình huống bất ngờ. Tình huống thứ nhất, hai cha con bất ngờ đoàn tụ sau 8 năm nhưng họ không chịu nhận anh là San, khi nhận ra San cũng là lúc anh phải ra đi. Tình huống thứ hai là sau khi về căn cứ, ông dành hết tình cảm cho con và làm cho con một chiếc lược. Khi chiếc lược đã sẵn sàng, anh hy sinh và nhờ chú mang về cho con gái. Tình huống truyện tự nhiên, kịch tính bất ngờ, tính chất đảo ngược làm cho câu chuyện đầy hấp dẫn, đồng thời làm nổi bật tình cha con thiêng liêng, cao cả trong cuộc chiến tranh khốc liệt.

            Ông ngoại xa con khi con chưa đầy một tuổi, tám năm trời mới về thăm con, nhớ thương nhớ thương biết bao, hạnh phúc biết bao”Cha yêu sống trong lòng con mãi mãi.” Nhất là khi nhìn thấy một đứa trẻ khoảng 8-9 tuổi tóc dài chấm vai mặc quần đen áo đỏ chơi trong chòi trước nhà dưới bóng cây xoài…con ơi, ông không thể đợi xuống cầu tàu mà kiễng chân lên bờ, vội sải bước gọi em, giọng lặp đi lặp lại, run run, cúi xuống chờ em. Vết sẹo dài bên má phải lại đỏ ửng, co giật… Đó là niềm vui, sự xúc động và cả niềm mong mỏi của người cha khi gặp lại con, muốn ôm con vào lòng lắng nghe tiếng gọi của cha. Nhưng phản ánh cảm xúc của anh là nỗi sợ chạy trốn khỏi đứa trẻ: cô bé giật mình, mở to mắt, bối rối một cách kỳ lạ. Đặc biệt là khi cô bé sáu tuổi tiến lại gần với vẻ thích thú, cô bé tái mặt và la hét bỏ chạy. Hành động này khiến ông Lưu chết lặng và vô cùng đau đớn: “Nó đứng đó… mặt mày tối sầm, hai tay buông thõng, như một người tàn tật”.

            Những ngày ở nhà dường như chỉ là phản ứng ban đầu, rồi bé lại yêu bố. Nhưng ông Sáu càng muốn lại gần cô, mong được nghe cô gọi ba, cô càng phản ứng dữ dội, đẩy ông Sáu ra và không chịu gọi ông là ba. Ông Sáu không đi đâu xa, cứ vỗ về tôi, mong tiếng gọi của bố. Mẹ bắt cô phải gọi bố về ăn cơm, nhưng cô hét lên vô ích: “Mời vào ăn đi”, rồi “Con gọi mà ông không nghe”. Đang nấu cơm, chị phải múc nước, khi cần bố giúp thì nói trống không: “Cơm chín rồi, giúp con múc nước đi!”, thậm chí chị còn thách thức: “Cơm đấy. nấu chín”, nó nhão. Bây giờ”. Trong khi anh còn đang đợi anh gọi đến người thứ ba thì cô bé đã tự làm, vừa làm miệng vừa lẩm bẩm điều gì đó. Trước hành động ương ngạnh của cô gái nhỏ, anh chỉ biết lắc đầu và mỉm cười như không. Không sống tôi giận, nhưng thương tôi nhiều hơn, nhất là khi nó đang ăn, nó gắp trứng cá trong bát mùa thu, mẹ để ở đó rồi bất ngờ nhổ ra, khi nó bị ông nội đánh, nó đã không không khóc, bỏ trứng cá vào bát rồi lẻn ra khỏi canô đến chỗ bà nội, vừa la lớn mà vẫn cố giật dây ra, ngày lễ đã qua, không hiểu sao bà lại phản ứng dữ dội như vậy. đánh con mà lòng đau như cắt.

            Đêm đó ở với bà nội, nghe bà giải thích về những vết sẹo trên mặt ông nội, Thu thay đổi thái độ: nằm vật ra như người lớn, thỉnh thoảng trở mình thở dài. Sáng sớm hôm sau, anh cùng bà nội về nhưng đứng cách xa, có lúc đứng trong góc phòng, có lúc dựa vào cửa. Vẻ mặt của hắn không có cố chấp, lông mày hơi nhăn lại, vẻ mặt âm trầm bi thương, trên mặt không có mê mang cùng kỳ quái, lộ ra vẻ trầm tư. Đặc biệt là khi khoác ba lô lên vai để nói lời từ biệt, đôi mắt vô biên của Arthur chợt sáng lên. Tình cha con bỗng trỗi dậy trong lòng anh. Đứa bé gào gọi bố – khóc như xé toạc sự im lặng, xé nát ruột gan của mọi người. Nghe tiếng hét, nó lao đến, chồm lên ôm cổ cha, hôn khắp nơi. Động tác vội vàng, hấp tấp, thể hiện tình yêu chân thành, mạnh mẽ. Người cha cuối cùng cũng được hưởng niềm hạnh phúc khi được ôm con vào lòng và nghe tiếng gọi của cha. Ba đứa trẻ đã xa nhau quá lâu, và tình yêu của chúng đã rơi những giọt nước mắt ấm áp và hạnh phúc.

            Khi trở về căn cứ, ông nhớ con và hối hận vì đã đánh con. Anh dồn hết tình yêu để làm chiếc lược cho em, thực hiện những lời hứa với em suốt chặng đường. Quá trình làm lược của ông rất tỉ mỉ và xúc động. Khi lấy được ngà voi, anh mừng như đứa trẻ được quà. Anh ta làm một cái cưa nhỏ từ hộp đạn hai mươi milimét, và cưa chiếc ngà thành những mảnh nhỏ. Những lúc rảnh rỗi, ông soi từng chiếc răng một cách cẩn thận, tỉ mỉ và cần mẫn như một người thợ bạc. Trong thời gian ngắn, chiếc lược này đã hoàn thành, dài hơn một tấc, rộng ba tấc rưỡi, mặt sau của lược còn có một kỹ xảo độc đáo, mỗi nét đều được khắc tỉ mỉ: “Yêu, nhớ, tặng, hai cha con”. Sau khi chải xong, ông rất nhớ con và hối hận vì đã đánh con, ông nhớ con và mong gặp lại con. Chiếc lược màu ngà tuy không chải được tóc cho đứa trẻ, nhưng cũng phần nào giải tỏa được tâm trạng rối bời của nó. Trước khi hy sinh, “dường như chỉ có tình cha con là không thể chết”, Bác đút tay vào túi, lấy chiếc lược ra đưa cho chú, nhìn chú thật lâu, chỉ khi chú hứa sẽ đem về cho con gái, ông nhắm mắt bước đi.

            Câu chuyện về tình cha con sâu nặng được thể hiện sâu sắc và cảm động qua tài năng của các nhà văn miền Nam: cốt truyện cô đọng, quá khứ và hiện tại đan xen, quá khứ làm nên câu chuyện đẹp như tranh vẽ. Một huyền thoại giữa vùng sông nước Đồng Tha rộng lớn. Tình huống truyện tự nhiên, kịch tính, bất ngờ, có tính chất thắt nút làm cho câu chuyện trở nên bất ngờ, hấp dẫn, đồng thời làm nổi bật tình cha con giữa chiến tranh. Câu chuyện cũng rất thành công qua hàng loạt khung cảnh, hành động, lời nói, ánh mắt… Tình cha – tình yêu luôn ấp ủ trong trái tim mỗi người lính được Ruan Guangsheng khắc họa sống động. Bằng chính cái tâm và cái tài của mình. “Chiếc lược ngà” – câu chuyện cổ tích hiện đại đẹp như mơ nhưng chan chứa yêu thương. Một câu chuyện thích hợp cho bất cứ ai đọc trong đời, một câu chuyện vĩnh cửu, một câu chuyện ca ngợi tình phụ tử, ca ngợi tình yêu trên đời, thực sự xứng đáng với sự bất tử, và tự nhiên đi vào tâm hồn mọi người, không có gì thấm thía nhất.

            Qua truyện ngắn, người đọc càng trân trọng tình cảm gia đình thiêng liêng, cao đẹp. Chúng ta càng nhận thức sâu sắc hơn những hy sinh, mất mát của đồng bào, nhất là đồng bào miền Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Chính sự hy sinh anh dũng đó đã cho chúng tôi cuộc sống yên bình như ngày hôm nay.

            Cảm nghĩ về bàn chải đánh răng – Mẫu số 3

            Nguyễn Quang Sinh (1932-2014), một trong những nhà văn nổi tiếng trưởng thành trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, là người lính ở chiến trường hai miền Nam Bắc nên tác phẩm của ông luôn mang đậm hương vị của lần. Trong hơn nửa thế kỷ đấu tranh và sáng tác, ông đã để lại cho đời một khối lượng tác phẩm đồ sộ không thua kém các nhà văn cùng thời. Trước năm 1975, các tác phẩm của ông chủ yếu viết về những mất mát, đau thương của người lính trên chiến trường, ông tự sáng tác tiểu thuyết với giọng văn của người miền Nam chân chất, mộc mạc, lối viết của ông không khác các nhà văn khác. Chiếc lược ngà không phải là tác phẩm đầu tay nhưng lại là tác phẩm đưa tên tuổi Nguyễn Quang Sênh nổi bật hơn hẳn các tác giả cùng thời. Đọc truyện ngắn, ta hiểu được sự tàn khốc, khốc liệt của chiến tranh không chỉ là mưa đạn, máu đổ trên chiến trường, mà còn âm thầm len lỏi vào hậu phương, bay vào không trung. Thời gian cha mẹ và con cái, cứa vào lòng mỗi người một vết thương vô hình nhưng đau đớn, sẽ tồn tại suốt đời. Có thể nói “Chiếc lược ngà” là tác phẩm có cái nhìn mới về nỗi đau và bi kịch của chiến tranh từ một khía cạnh khác, bộ mặt tàn khốc hơn của chiến tranh.

            Tiêu đề chiếc lược ngà là một chi tiết rất quan trọng trong tác phẩm, nó là ước mơ của trẻ thơ, đồng thời nó cũng tượng trưng cho tình cha con sâu nặng giữa hai cha con với cô gái nhỏ. Cho đến lúc chết. Anh vẫn chấp nhận, không gặp lại con và trao cho cô chiếc lược do anh vẽ, tạc, nén chặt tình yêu bằng cả trái tim hối hận, ân hận vì lần đầu tiên gặp mặt anh đã trừng phạt cô và tặng cho cô chiếc lược. lần cuối cùng. Hình ảnh chiếc lược ngà cũng là kỷ vật cuối cùng mà người ông để lại cho con cháu, đồng thời cũng khắc ghi nỗi đau mất mát, đau thương, chia ly mà chiến tranh để lại cho mỗi gia đình. là hình ảnh người cha mờ sương, là chiếc lược ngà khắc ghi bao nỗi nhớ nhung.

            Toàn bộ câu chuyện xoay quanh hai tình huống éo le và đau đớn, đó là khi anh trở về nhà sau tám năm vắng bóng, đứng trước nỗi xúc động chia tay đứa con gái nhỏ chưa đầy một tuổi, nó không chịu coi anh như Đúng vậy, nó tránh né và sợ hãi một người cha như anh, khiến anh vừa buồn vừa bất ngờ, thậm chí còn tức giận đánh con. Tình huống ở câu chuyện thứ hai cũng khó khăn không kém, sau khi em bé hiểu ra vì bố khác với người trong ảnh nên quay lại đón bố thì cũng là lúc ông Sáu đi làm về và gặp nhau. trong một thời gian ngắn. Quãng thời gian ngắn ngủi để lại trong hai cha con những kỷ niệm, những cảm xúc khó tả nhưng đáng buồn thay, đây cũng là lần cuối cùng hai cha con gặp nhau, chiến tranh đã cuốn anh đi chỉ để lại cho mẹ chiếc lược ngà.

            Bắt đầu là nhân vật bé Thu, ba người đoàn tụ chỉ trong ba ngày sau 8 năm xa cách, trong một không gian chật hẹp, ngôi nhà của gia đình sáu người. . Trước khi nhận ông là cha, cô đã xa cách 8 năm, những tưởng cuộc gặp gỡ này sẽ tràn ngập niềm vui và hạnh phúc, không ngờ cô lại tỏ thái độ khác thường. Đúng lúc ông Sáu xúc động thì cô bé “trố mắt” sửng sốt, hoảng sợ, mặt mày tái nhợt, bỏ chạy gọi mẹ đến cứu. Trong ba ngày nghỉ hè, ông nội Lưu muốn dành hết tình cảm cho Thứ Năm và Thứ Năm để bù đắp 8 năm xa cách, để cô mở lòng nhận ông là cha mình, ngược lại cô lại thờ ơ, thậm chí Dửng dưng, ngay cả chống lại anh ta, bướng bỉnh bướng bỉnh, kiên quyết từ chối anh ta như một người cha. Điều này được thể hiện qua nhiều chi tiết trong truyện, chẳng hạn như cô bé không chịu gọi anh là Liusan, chọn cách nói dối khi bị ép phải giao tiếp, và đỉnh điểm là chi tiết cô bé lấy hết số trứng cá muối mà anh lấy ra. Một bát cơm, cơm rơi vãi khắp mâm. Chính điều đó đã khiến anh phải chịu mọi đau đớn, dằn vặt bấy lâu nay, với lấy đứa bé và mắng “sao con ương ngạnh thế?”. Tưởng rằng đứa bé sẽ hiểu chuyện và sợ hãi, nhưng tính cách hung dữ của cô gái đã khiến anh vùng dậy chạy sang nhà bà ngoại lánh nạn nhưng nhất quyết không nhận anh là cha. Cũng may, chuyến đi này chính là nơi cô cởi trói cho trái tim mình, hóa ra không phải vì cô hận cha, không thương cha, ngang bướng mà ngược lại là vì cô quá yêu cha. Cha anh còn trẻ và trên mặt anh không có vết sẹo từ những bức ảnh mà mẹ anh từng cho anh xem. Bây giờ cô gặp một người đàn ông có vết sẹo hằn sâu, cô thậm chí còn không nhận ra anh ta chứ đừng nói đến việc gọi anh ta là “bố”, chỉ vì cô trung thành với người cha trong tranh, cô cho rằng đó là sáu khúc ruột chứ không phải ba khúc ruột. Chi tiết ấy khiến lòng người đọc thắt lại Hãy nhìn những gì mà chiến tranh để lại trong lòng đứa con nhỏ và người cha tội nghiệp, đó không chỉ là vết sẹo dài trên khuôn mặt mà là vết sẹo của tình yêu, vết sẹo của cả tình cảm gia đình . Cách miêu tả thái độ khác thường của trẻ em của tác giả tái hiện những nguy hiểm mà chiến tranh mang đến cho mọi người, không chỉ là sự gian khổ của những người lính nơi chiến trường mà còn của những người ở hậu trường, đặc biệt là nỗi đau, nỗi khổ của những đứa trẻ thiếu vắng tình cha như những đứa trẻ thơ. Đồng thời, nó cũng thể hiện tính cách độc đáo của bé Thu, hồn nhiên, bướng bỉnh, cá tính và vô cùng yêu thương bố, đặc biệt cách bé Thu từ chối tình yêu của bố cũng là cách bé bày tỏ tình yêu thương của người cha với con, trìu mến, trìu mến. Đến khi hiểu ra, cô đã hối hận về nhà gặp cha, nhưng ông lại về đơn vị tập kết ở chỗ của mình, cảnh tượng cô hét lên “Bố” như một giọt nước mắt xé toạc sự im lặng và xé nát trái tim của mọi người. “thật thảm hại. Lúc này, tất cả tình cảm mà cô chờ đợi cha suốt 8 năm dường như vỡ òa trong tiếng gọi của cô, từng nụ hôn vội vàng mà cô dành cho cha như nói lên tất cả. Vừa nói, tóc gáy hắn dựng đứng, có lẽ không có giây phút nào hưng phấn hơn lúc này. Và rõ ràng, hành động của cô không chỉ giới hạn ở tình yêu vô bờ bến dành cho anh mà còn là nỗi sợ hãi vô hình, có lẽ cô đã linh cảm được sáu người của anh lần này là một đi không trở lại nên cô không muốn anh ra đi. Cô chỉ muốn anh ở nhà với cô, tám năm xa cách để lại trong cô quá nhiều nỗi nhớ da diết. Cô bé chia tay cha mong ông mua cho cô chi tiết chiếc lược ngà, chứng tỏ cô muốn có kỷ vật của cha, để cha luôn ở bên cô, và đó cũng là sợi dây giữa thứ năm. còn ông nội Sáu, cô con gái nhỏ Những lời dặn dò, lời chúc phúc của ông là động lực để ông phấn đấu ngoan cường, ông sẽ trở về sớm nhất có thể và trao cho cô con gái yêu chiếc lược ngà mà cô hằng mong ước. . Đặc biệt là chi tiết chiếc lược ngà, dường như tất cả 8 năm xa cách đã bị xóa nhòa, xóa nhòa đi những vết sẹo khốc liệt, chỉ còn lại tình thương và nỗi nhớ da diết giữa những người cha con bình dị trong gia đình. Có thể nói, sự thay đổi cảm xúc trong Thứ Năm một lần nữa làm nổi bật tình cảm sâu đậm của cô dành cho ông Lưu, từ đó thể hiện hình ảnh một cô gái bướng bỉnh, bướng bỉnh nhưng thực tế, giấu kín nỗi nhớ nhung cha và ông Lưu. Tình yêu sâu đậm trong tâm hồn trẻ thơ.

            Xem Thêm : Cấu trúc văn nghị luận xã hội và một số lưu ý khi làm bài. – Vnkings

            Hình ảnh người con trai thứ sáu cũng hiện lên hai phần trong không gian từ quê hương ra chiến trường, suốt một thời gian dài như chất chứa mọi cảm xúc, mọi tình cảm, tình thương của đứa con thơ đều được cất giữ trong đó. Sau 8 năm về nước đoàn tụ với cô con gái nhỏ, tôi vô cùng hạnh phúc và xúc động, tiếc rằng cô bé không những coi anh như người xa lạ mà còn cướp đi thiên chức làm cha của anh. với tất cả tình yêu của mình trong tám năm. Nó khiến cậu bé sáu tuổi, một người đã nhiều năm lăn lộn trên chiến trường, đau đớn hơn cả khi bị mảnh đạn, mảnh đạn nơi tiền tuyến. Gương mặt người lính đôi khi “trông thương lắm” và “hai tay thõng xuống như muốn gãy.” Một người đàn ông từng trải qua bom đạn phải gánh chịu biết bao đau đớn, buồn tủi, thất vọng? Mệt mỏi và nhàm chán. Có chỗ trẻ con nói bậy, không gọi ba là ba, cười ngặt nghẽo đến thắt tim, lắc đầu liên tục, thực ra đau đến không khóc được, đành phải cười. để che đậy. Loại chấn thương đó, loại đau đớn không thể chịu nổi đó thường khiến người ta tức giận, anh ta đã trách oan cho Xiaofo, khiến anh ta phải nhắm mắt lại trong sự hối hận. Có thể nói, chiến tranh đã mang đến bi kịch sâu sắc cho cả ông và cháu bé, cảnh đoàn tụ tưởng là hạnh phúc lại trở thành cực hình đau đớn suốt 3 ngày ròng rã tôi mới nhớ ra. Khi hạnh phúc đang bừng cháy cũng là lúc anh buộc phải ra đi, cũng là lúc anh ra đi không bao giờ trở lại. Trở lại chiến trường, bi kịch vẫn dày vò người đàn ông, ông nhớ con, bụng cồn cào, càng thêm dày vò, ân hận vì đã đánh con, hại con khiến ông không ngừng buồn bã. phần còn lại. Mãi cho đến khi bắt tay vào làm chiếc lược ngà bằng tất cả tâm huyết, sự tỉ mỉ và tình yêu thương vô bờ bến, Lưu Diệp mới dần trút bỏ được những ân hận, tình thương con ngày càng sâu đậm. Ngay cả lúc hy sinh, ngay cả khi tính mạng đang hấp hối, ông vẫn chỉ nhớ đến Thu, người con gái mà ông hết lòng yêu thương và ánh mắt trông cậy vào đồng đội gửi cho cô chiếc lược ngà đã trở thành điểm sáng. Câu chuyện xúc động về tình cha con giữa hai cha con sau cảnh hai cha con nhận ra nhau.

            Chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sinh là một câu chuyện rất cảm động về tình cảm gia đình, đặc biệt là tình cha con trong thời kỳ chống Pháp và chống Mỹ. Qua đó, người đọc có thêm nhận thức mới về sự rộng lớn và tàn khốc của chiến tranh, không chỉ tàn phá đất nước, cướp đi sinh mạng của con người mà cả những người nơi tuyến đầu cũng phải chịu đựng gian khổ, gian khổ, hy sinh xương máu. nguyên nhân của sự chia ly, để lại cho mỗi người một nỗi đau, một khoảng trống trong tim mà không thứ gì khác có thể lấp đầy được.

            Chiếc lược ngà – Model 4

            Viết về tình mẹ, đó là nguồn cảm hứng bất tận trong nghệ thuật nói chung và văn học nói riêng. Khi nói đến việc làm cha một cách khách quan, người ta thừa nhận rằng chủ đề này hiếm khi được đưa ra. Nhưng không phải vì thế mà viết về cha con lại nhạt nhòa, kém cảm xúc. Có lần, trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao, khi phải chứng kiến ​​sự hi sinh thầm lặng của hạc trắng, ta xót xa, xót xa cho đôi mắt “ngấn lệ”. Sau đó, trước chiếc lược ngà của Ruan Guangsheng, Yesi Zisi và tình cha con sâu nặng, độc giả sẽ không bao giờ quên. Chiếc lược ngà được viết năm 1966, trong thời kỳ Chiến tranh chống Mỹ cứu nước và viện trợ cho Triều Tiên. Truyện tập trung thể hiện tình cảm của hai cha con trong hoàn cảnh chiến trường gian khổ, để lại cho người đọc nhiều cảm xúc.

            Truyện được xây dựng từ một cốt truyện độc đáo, logic và kịch tính. Nó kể câu chuyện về cuộc hội ngộ đầy nước mắt của hai cha con. Lục sư huynh đi kháng chiến tám năm, xin nghỉ ba ngày về nhà xem xét. Cô nhớ nhung biết bao, háo hức kìm nén biết bao, muốn gặp lại con biết bao, muốn nghe con gọi bố biết bao, nhưng trớ trêu thay, đứa bé lại không chịu nhận bố vì vết sẹo trên mặt. Khi nhận cha cũng là lúc ông phải đi làm trở lại. Lúc đi làm, nhớ con, thương con, hối hận vì đã đánh con, ông đã làm cho con chiếc lược ngà, gửi gắm bao nhiêu tình cảm vào đó, chờ ngày trở về để đón con về. Tuy nhiên, trong một trận tập kích, anh đã hy sinh sáu người, và trước khi chết, anh chỉ kịp gửi lại ba người bạn thân nhất của mình cho người chú của mình.

            Có thể nói, Ruan Guangsheng đã thể hiện tình cảm vô cùng đối với hai cha con. Đầu tiên, chúng tôi xem xét sự phát triển về tinh thần, cảm xúc và hành vi của trẻ. Anh rời nhà đi chinh chiến, mãi đến khi con gái anh tám tuổi mới có cơ hội về quê thăm con. Đáp lại sự vồ vập của người cha, đứa trẻ nao núng trong một dấu hiệu nghi ngờ và tránh né. Nghe tiếng kêu “bụp! con” của người anh thứ sáu, đứa bé hoảng sợ, mặt mày tái nhợt, vừa chạy vừa hét: “mẹ! mẹ!”. Ngắn ngủn ba ngày, lục ca cũng không dám đi xa, cả ngày ở bên cạnh an ủi nhi tử. Nhưng anh càng bắn, cô càng đẩy ra. Anh khao khát được nghe tiếng “Bố ơi” của cô nhưng cô không bao giờ gọi. Nghe mẹ nói mời bố vào ăn tối, bố chỉ nói “Vào ăn tối”. Khi ăn, anh gắp một miếng trứng cá to cho nó ăn, nó liền dùng đũa hất ra ngoài, cơm trong đĩa văng tung tóe khắp sàn nhà. Bị bố quất roi, cậu chạy về phía mẹ, cố tình giật dây xuồng. Những chi tiết được nguyễn quang sáng tả đều chân thực, tinh tế và hợp lí. Sự thấu hiểu tâm lý nhân vật đã khắc họa thành công sự trong sáng trong lòng nhân vật. Có thể nói, không thể trách tính bướng bỉnh của trẻ. Thái độ của đứa trẻ vừa tức giận vừa đáng thương. Bởi vì trong môi trường xa xôi và khắc nghiệt của chiến tranh, trẻ em còn quá nhỏ để hiểu được những khó khăn và những khúc quanh của cuộc sống, và không ai có thể chuẩn bị cho chúng những khả năng khác nhau của cuộc sống. Thấy không bình thường nên cô không tin ông nội Sáu chỉ là cha mình bởi trên mặt ông có thêm một vết sẹo, khác với ba vết sẹo quen thuộc. Những vết sẹo trên mặt khiến trái tim bé nhỏ rỉ máu. Phản ứng tâm lý của tôi là hoàn toàn tự nhiên. Cũng chứng tỏ rằng cô ấy là một cô gái mạnh mẽ, tình cảm, chân chính và chỉ yêu cô ấy nếu cô ấy chắc chắn rằng cha cô ấy là cha của cô ấy. Ẩn sâu trong sự bướng bỉnh của cô ấy là niềm tự hào trẻ thơ về tình yêu của cô ấy dành cho một người cha khác—người được chụp chung với mẹ cô ấy. Hậu quả của chiến tranh là dài và đau đớn.

            Đau lòng nhất có lẽ là cảnh đứa trẻ nhận ra mình đã sáu và ba tuổi. Tình thương cha trỗi dậy mạnh mẽ vào lúc bất ngờ nhất, lúc cha đi làm trở lại. Vào buổi sáng cuối cùng trước khi ông già sáu phút rời đi, thái độ của Arthur đột nhiên thay đổi rõ rệt. Đứa bé thổi “bịch”, khóc như ứa nước mắt, rồi “nó nhảy lên đó, nhanh như sóc, nhảy chồm lên, vòng tay ôm cổ bố”, “Nó hôn bố là xong. Nó hôn tóc bố”. , hôn cổ, hôn vai, hôn cả vết sẹo dài trên má bố”, “Tay ôm chặt cổ bố quá, chắc bố cảm thấy tay không cầm được nữa, túm lấy bố, anh giang hai chân vồ lấy bố, đôi vai nhỏ run run Nguyên nhân: Đêm ra khỏi nhà bà ngoại, Thu nghe bà kể chuyện thay bố. Mùa thu: “Nghe bà kể, nó đứng lặng người, lăn lộn, thỉnh thoảng lại thở dài như người lớn” Nên đến giây phút chia tay cha, sự kìm nén của tình yêu thương, nỗi nhớ nhung của người cha xa cách bấy lâu mới bùng lên thật mạnh mẽ, vội vã. ,vội vã,vội vã xen lẫn tiếc nuối.Tám năm sau vỡ òa bên nhau lặng lẽ chia tay tiếng “thanh”vì con không Thời cơ gọi là giờ giải phóng ào ạt tuôn chảy như dung nham chảy bao nhiêu yêu thương nhớ mong quấn quít trong chữ “ba”, chính vì thế khi tiếng “ba” vang lên, nó có sức tái hiện những mảnh hồn vụn vỡ của con người, có sức bóp nghẹt lòng người.

            Đúng là Thu là người sống tình cảm sâu sắc nhưng tính cách cũng rất dứt khoát, rõ ràng và cứng rắn. Sự vững chắc đó khẳng định tình cha con sâu nặng, bền chặt không gì lay chuyển được. Thu ôm chầm lấy bố, hôn khắp người, hôn lên những vết sẹo xấu xí của sáu, Thu nức nở nói: “Bố đừng bỏ con nữa, bố ở nhà với con nhé”, thật là xót xa, độc giả không nỡ. cười hay khóc vì cha con xa cách và ngột ngạt.

            Nếu tình cảm của Bé Thứ dành cho cha là sâu nặng thì tấm lòng của người anh, tình cha dành cho con là thứ tình cảm thiêng liêng, bền vững và sống động nhất trong khói lửa chiến tranh. Người anh thứ sáu thương con sáng tác bài ca bất hủ về tình phụ tử. Tình cảm của ông dành cho con được thể hiện tập trung, sâu sắc trong mọi tình huống truyện. Đầu tiên không thể quên hình ảnh anh mong gặp em sau cơn nôn nao. Với nỗi nhớ mong con trai, ông đã nhảy lên bờ trước khi thuyền cập bến. Rồi khi ông nhìn thấy một cô bé chừng bảy tám tuổi đang ngồi đánh bài trong chòi dưới gốc cây xoài. Bằng trực giác của người cha, ông chắc chắn đó là con gái mình. Anh không kiềm chế được cảm xúc: “Ngồi xuống, đưa tay ra đợi con”, giọng run run lắp bắp nói: “Bố đến rồi”. Nhưng trớ trêu thay, đứa con gái của ông lại sợ hãi bỏ chạy, để lại cho ông quá nhiều thất vọng: “Ông đứng đó nhìn con bé, mặt đen lại vì thương hại, hai bàn tay như đứt lìa buông thõng xuống”.

            Tình yêu của ông dành cho con còn được thể hiện sâu sắc trong nỗi đau và niềm vui trong ba ngày ông ở nhà. Trong ba ngày về thăm nhà, cả ngày anh không đi đâu xa, luôn vỗ về con. Nhưng càng vuốt ve, cô càng đẩy ra. Anh ấy đã mong được nghe từ “Bố ơi” từ cô ấy, nhưng cô ấy không bao giờ gọi lại để nói chuyện với anh ấy. Anh đau khổ lắm nhưng cũng chỉ “nhìn con lắc đầu mỉm cười”, vì “khổ đến phát khóc”. Anh không nản lòng trước sự từ chối của đứa trẻ mà vẫn kiên trì quan tâm, chăm sóc cho nó từng li từng tí. Trong bữa ăn, anh ấy “lấy một quả trứng cá vàng lớn và cho vào ly”. Em bé nhặt quả trứng lên, cơm bắn tung tóe khắp đĩa. Lúc này, “tôi tức quá không kịp suy nghĩ, bèn vung vẩy bạt vào mông nó, quát:——Sao mày ương ngạnh thế?”. Ngày chia tay, thấy con đứng trong góc phòng, “muốn ôm hôn con”, nhưng “sợ con vùng vẫy, trốn thoát” nên ông “chỉ biết “đứng nhìn” bằng “đôi mắt”. đầy tình yêu và nỗi buồn”. Nên khi bé gọi bố, anh sững sờ, như cả thế giới ngừng quay vào giây phút ấy, tim anh thổn thức, hạnh phúc vỡ òa tan vào người, anh khóc, một giọt nước rơi, trong mắt anh là niềm vui vô hạn. và hạnh phúc Một người cha lần đầu tiên nghe thấy tiếng gọi của đứa con duy nhất của mình. Vì vậy, con trai tôi đã nhận ra anh ấy và anh ấy hôn lên tóc anh ấy và hứa sẽ đưa cho anh ấy một chiếc lược khi anh ấy quay lại.

            Tình cảm khắc nghiệt được thể hiện rõ nét hơn ở rừng và ở khu căn cứ. Vừa tức giận, anh ta vừa hối hận vì đã đánh con trai mình. Bộ sưu tập những lời gợi ý “Bố ơi! Mua cho con chiếc lược!” của đứa trẻ đã thôi thúc ý tưởng làm chiếc lược ngà cho con trai anh. Khi tìm thấy chiếc ngà voi, anh ta vui mừng như một đứa trẻ được quà. Anh dồn hết tâm trí và sức lực vào chiếc lược. Khi làm xong, ông còn khắc dòng chữ “Thương con, nhớ tặng con” trên chiếc lược. Chiếc lược ngà trở thành pháp khí thứ sáu của ông. Nó làm dịu đi sự hối hận và bao trùm tình yêu và sự khao khát của một người cha dành cho đứa con bị ghẻ lạnh của mình. Đáng buồn thay, ông không bao giờ có cơ hội để đưa nó cho con gái mình. Anh bị trúng đạn trong một lần tập kích của địch. Vết thương quá nặng, biết mình sắp chết nên ông chỉ còn biết nhặt chiếc lược đưa cho một người bạn rồi truyền lại cho con gái.

            Tóm lại, Chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sinh thể hiện tình yêu thương giữa hai người và sáu đứa con của họ một cách giản dị mà sâu sắc. Một mối quan hệ cha con tuyệt vời. Nhưng cảm động hơn cả, nó còn gợi lại những đau thương, mất mát, gian khổ mà nhân dân ta phải gánh chịu vì chiến tranh. Một trong những điều làm nên sức hấp dẫn của một câu chuyện chính là sự thành công trong việc xây dựng cốt truyện. Cốt truyện khá cô đọng, có bất ngờ nhưng cũng hợp lý. Việc lựa chọn người dẫn chuyện tài tình, phù hợp đã làm tăng chất trữ tình và sức thuyết phục của câu chuyện. Nguyễn Quang Sáng thể hiện thành công vẻ đẹp và sức sống dạt dào của tâm hồn người Việt Nam trước những hoàn cảnh đau thương, mất mát.

            Cảm nhận đoạn trích Chiếc lược ngà – Văn mẫu 5

            Tình phụ tử là tình cảm vô cùng thiêng liêng và cao quý. Nếu tình mẫu tử là “nước trong nguồn” nhẹ nhàng, dịu dàng thì tình cha dành cho con là “Thái Tử núi” vĩ đại, vững chãi, trường tồn, vĩnh cửu. Với suy nghĩ này, Ruan Guangsheng đã viết Chiếc lược ngà, một truyện ngắn cảm động về mối quan hệ giữa cha và con trai sáu tuổi rưỡi trong một trận chiến khốc liệt. Sau khi trở về thăm Trung Quốc chỉ trong vài ngày, những trích đoạn ngắn của câu chuyện đã lấy đi biết bao nước mắt của độc giả, sự đồng cảm về tình cha con, tình yêu thương không gì so sánh được đối với gia đình. Cha.

            Sáng tác năm 1966, khi tác giả vừa là nhà văn, vừa là chiến sĩ tham gia chiến trường miền Nam, tác phẩm được quay tại Hexiang. Là một cựu chiến binh, ông Liu có cơ hội về quê thăm người thân trong vài ngày nghỉ phép. Tạm xa nơi bom đạn hỗn loạn, anh trở về với vợ con – con gái. Đáng tiếc đứa con gái ông mới gặp một lần lại không chịu nhận cha, thậm chí còn điên cuồng bỏ rơi ông. Trong hoàn cảnh ấy, người đọc không chỉ thấy tình cảm cha con bền chặt gắn bó với nhau mà còn rơi nước mắt cảm thông cho cuộc sống cơ cực, khó khăn, ly tán trong thời kỳ cách mạng. Tình cảm cha, thương con của bé Thu không thể diễn tả hết bằng lời nhưng từng suy nghĩ, từng việc làm, từng hành động của hai nhân vật cho thấy tình phụ quyền thiêng liêng không chịu được chiến tranh và sự xói mòn, nhưng chính những sự chia cắt và nghịch cảnh ấy đã giúp củng cố sức mạnh của mối quan hệ gia đình.

            Người đọc dễ dàng rung động trước cô bé Xiaosu nghịch ngợm, hiếu động và bướng bỉnh nhưng vô cùng yêu thương cha mình. Cô ấy sống với mẹ, còn bố cô ấy ra ngoài chiến đấu, và cô ấy chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt của mẹ trong một bức ảnh nhỏ của hai người họ. Trong ký ức của Thu, bố cô sẽ mãi là người đàn ông trong bức ảnh, người chiến sĩ anh hùng trong những câu chuyện của cô. Tình cảm của cô dành cho cha mình phát triển một cách tự nhiên và dần dần, cô rất mong được gặp ông, giống như bước ra từ một bức chân dung, mong được gặp ông ngoài đời thực. Vì vậy, đối mặt với người con trai thứ sáu giờ đang lăn lộn trên chiến trường với vết sẹo dài trên mặt, bà vô cùng sợ hãi và bối rối. Đó không phải là đứa con 8 năm xa cách lao vào vòng tay cha, cũng không phải là tiếng gọi ân cần mà cả hai vừa gặp đã nên gọi, mà rõ ràng là thái độ thờ ơ “chớp mắt hỏi thăm” của anh. , gương mặt cô “bỗng dưng tái mét” và thậm chí còn bỏ chạy và hét lên “Mẹ ơi mẹ ơi”. Còn tôi, bố tôi không có vết sẹo dài “đỏ, sưng và co giật” mỗi khi xúc động nên khi thấy ông tự nhận là bố tôi, tôi đã kiên quyết từ chối và phủ nhận. Sự hồn nhiên, ngây thơ và cả sự bảo thủ khiến người đọc vừa cười vừa nóng mặt. Tôi bật cười vì tính trẻ con cương quyết và kiên quyết không chịu gọi người xa lạ là bố Tôi buồn vì đứa trẻ đồng cảm với nỗi đau của cha khi không chịu nhận tôi Tôi buồn vì chiến tranh đã làm rạn nứt tình cha con thắm thiết.

            Sau cuộc gặp gỡ bất ngờ, ông Liu hiểu con trai mình thiếu tình cảm nên đã cố gắng hết sức chăm sóc Thứ Năm và tìm mọi cách để gần gũi với cậu hơn. Nhưng anh càng cố gắng, cô càng từ chối.

            Tình thế tiến thoái lưỡng nan, khi được giao nhiệm vụ múc nước trong nồi cơm, ai cũng nghĩ cô bé phải gọi bố đến giúp vì không thể cho gạo vào nồi. Cơm sôi rồi, múc nước giúp em với!”. Ngay cả ông nội thứ sáu cũng không giúp cô để cô gọi ba, cô cũng đồng ý cầm thìa múc nước “lầm bầm gì đó mơ hồ” nhưng chưa bao giờ mở miệng tiếp nhận ông. Đó là bố tôi. Khi được mẹ bảo mời bố vào nhà ăn tối, cô bé cũng nói: “Vào ăn cơm đi con!”, “Bữa cơm dọn ra rồi!”. Những lời không có chủ đó có thể là những lời kiêu ngạo, nhưng trong đó chứa đựng niềm tin, tình yêu của đứa con đối với cha mình. Cô bé tin rằng người đàn ông trong bức ảnh chắc chắn là cha mình, và người đang ngồi trong căn phòng với vết sẹo đáng sợ đó không phải là ông nên cô quyết định không gọi điện. Đứa trẻ nhặt bát cơm có trứng cá và lật ngược chi tiết cả bát cơm, đẩy cảm xúc mãnh liệt đó lên cao trào. Thứ năm, “tôi cầm đũa bỏ vào bát, đặt đâu vào đó, bỗng trứng cá trào ra, cơm bắn tung tóe khắp đĩa”. Sau trận đòn và cơn giận dữ của ông cụ thứ sáu, đứa bé không khóc mà “ngồi cúi đầu”, “cầm đũa gắp hạt dẻ bỏ vào bát rồi lặng lẽ đứng dậy bước ra khỏi nhà”. Tấm”, bước đến nhà bà ngoại, không quên “bấm dây”. Cuộc đấu tranh tư tưởng của một cô bé tám tuổi khiến người đọc rung động. Một cô gái trẻ với tính cách mạnh mẽ và dũng cảm như vậy. Trước sự chú ý của người đàn ông tự nhận là bố, cô gái không nao núng, không nói chuyện và hỏi mẹ sao không mở lòng với người lạ vào nhà. Trong lòng cô chỉ có một người cha, người khác dù tốt với cô đến đâu cũng không thể có được hình bóng quen thuộc trong bức ảnh cũ mờ ảo đó. Tôi sẽ không dễ dàng trao chữ “Bố” cao quý và thiêng liêng đó cho người khác, tình yêu duy nhất của tôi dành cho bố là không gì thay thế được. Cách cư xử của cô không hề thô lỗ, chướng tai gai mắt mà ngược lại rất nhân văn, đầy tính nhân văn. Một cô gái bướng bỉnh và chu đáo, tôn trọng tình cảm và yêu thương cha mình, thật đáng khen ngợi.

            Kết thúc truyện, ở chi tiết lên đường lên chiến khu, tình cảm sâu đậm của em bé dành cho cha đã khiến người đọc rơi nước mắt. Sau một đêm ở nhà bà ngoại, cô kể chuyện khi cô bé “lăn lộn” và “thỉnh thoảng thở dài như người lớn”. Có thể bạn đang tự trách mình, vậy thì tại sao bạn không hỏi mẹ, hỏi mẹ về những vết sẹo trên mặt cha bạn, tại sao bạn hư hỏng và làm tổn thương cha bạn, rồi tại sao bạn không gọi “Bố” “Sáu… Ông đồ năm xưa quay về ngay, sự ân hận đã dẫn đến những hành động cụ thể, một hành động lớn lao và dứt khoát của một cô gái ngây thơ và trong sáng, về đến nhà đã thấy đông người, mẹ đang tất bật thu dọn đồ đạc, và cô bé “đứng trong góc”, “khi đứng ở cửa” gương mặt trở nên đượm buồn, cậu bé có nét mặt ngây thơ đượm buồn, nhìn bố “đăm chiêu”. Nghe những lời cuối cùng của ông Liu, cô ấy đột nhiên “gào lên” với một giọng nói “baa… ah… ah… bang!”, đầy cảm xúc, như “xé tan sự im lặng. “, âm thanh đó của làm việc chăm chỉ Sau khi kìm nén tiếng “ba” bao nhiêu năm, tiếng “ba” trong lòng tôi như muốn vỡ tung. Hôm qua cô bướng bỉnh bao nhiêu, bây giờ cô bướng bỉnh bấy nhiêu, giờ thì “vòng tay ôm cổ bố”, “vừa khóc vừa nói”, hôn tóc, hôn cổ, “hôn vai”, “hôn vết sẹo dài trên người bố”. má của cha”. Mối quan hệ gia đình êm ấm được vun đắp trong tám năm đã được hé lộ. Hai cha con không còn bom đạn, không còn khoảng cách có thể chia cắt. Cô không muốn xa cha, cô ấy dùng tay và chân của “Lão bố”, nức nở nói: “Đừng để con đi! “Em ở nhà với anh!”. Một cảm giác hồn nhiên, một thái độ hoàn toàn khác với Arthur bướng bỉnh, cô bé yêu cha biết bao, thương cha biết bao, nhưng giờ đây khi cả hai ở bên nhau. Gặp nhau cũng là lúc hội ngộ. Tiếng gọi của trái tim, của tình cha muộn màng, mạnh mẽ và đáng quý biết bao.

            Suốt tuổi thơ thiếu thốn tình thương của cha, trong lòng cô chỉ biết mong mỏi được gặp cha. Tôi không nhận anh là cha, chỉ bởi vì anh không giống người cha mà tôi tưởng tượng, cho đến khi tôi hiểu ra mọi chuyện, tiếng nói trong lòng tôi thật ảm đạm và hoang vắng. Biết bao gia đình tan nát vì chiến tranh, vợ mất chồng, mẹ mất con, con mất cha… Nỗi đau ấy được khắc họa sinh động qua tình cảm của cô gái. Không dám hy vọng một ngày hai ba đứa con có thể cùng nhau ra ngoài an toàn, hàng xóm chứng kiến, chị rưng rưng gọi điện về cho bố. E rằng tình cảm tuyệt vời này sẽ không thể phai mờ trong lòng độc giả. Từ tiếng gọi, tiếng khóc, đến ánh mắt to tròn đầy phấn khích của đứa trẻ sẽ sống mãi như một minh chứng hùng hồn cho tình cha con bền chặt không thể lay chuyển.

            Tác giả nắm bắt tâm lý nhân vật một cách khéo léo và sâu sắc, thông qua việc thấu hiểu diễn biến tình cảm của nhân vật, tác giả đã thổi hồn mình vào cô gái, nắm bắt được những nét tính cách tiêu biểu của cô gái, năng động, bướng bỉnh, kiên cường và chân thành .Tình yêu. Đọc Chiếc lược ngà, tình cảm cha con sâu nặng có lẽ là thành công lớn nhất mà tác giả có thể truyền tải, đặc biệt là tình cảm của Sese dành cho ông nội. Người xem như thấy mình trong các nhân vật, và cũng thấy con mình trong hình ảnh những em bé, tốt bụng, hoạt bát, đáng yêu và đáng quý.

            Truyện ngắn Chiếc lược ngà đã kết thúc, tuy không phải là một kết thúc có hậu nhưng lại vô cùng hạnh phúc. “Thanh” trong trái tim tôi là lời khẳng định mạnh mẽ cho tình yêu rực lửa giữa cha và con trai. Đồng thời tác giả cũng dùng điều này để lên án chiến tranh tàn khốc, cuộc chiến tranh phi nghĩa đã chia cắt biết bao gia đình, gây cho biết bao người con, biết bao bậc cha, mẹ một hoàn cảnh khó khăn, đau thương. Nguyễn Quang Sáng không chỉ đề cập đến tình cảm con người trong hoàn cảnh khó khăn nhất, gian khổ nhất của dân tộc, những tình cảm giàu đẹp mà còn đề cập đến đạo lý, đạo lý làm người, đạo làm con, tình nghĩa và hiếu kính với cha mẹ.Với lòng kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc.

            ….

            >>Tải xuống tệp để tham khảo các ví dụ còn lại

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Vậy là đến đây bài viết về Cảm nhận của em về đoạn trích Chiếc lược ngà (17 mẫu) – Văn 9 đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Xettuyentrungcap.edu.vn!

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button