Hỏi Đáp

Về vấn đề tiếp nhận văn học: đánh giá sự hay-dở qua một tác phẩm

Nhận định về tiếp nhận văn học

Wen Mai đã từng đề cập trong “Kiên trì” rằng Li Pi của nhà Đường đã ban tặng cho những bài thơ kỳ lạ của Bach sự thèm muốn, đam mê và nhục dục, cuối cùng, người sau chỉ biết về Bach mà không đề cập đến nó. Họ đến năm. Mỗi tác phẩm muốn đi cùng năm tháng và mãi mãi với thế giới không thể không có sự góp sức của độc giả. Người đọc là đối tượng mà văn học muốn gửi gắm, đồng thời cũng là con thuyền để nhà văn chèo ra khỏi vô thường mưa gió của vũ trụ. Tuy nhiên, vấn đề tiếp nhận vẫn là một vấn đề nan giải không có hồi kết. Bởi vì gu thẩm mỹ của mỗi người rất khác nhau, và cảm xúc thẩm mỹ cũng thay đổi theo thời gian. Một tác phẩm đã bị lãng quên vào thời điểm nó ra đời có thể tỏa sáng trở lại hàng thế kỷ sau. Vì vậy, đánh giá thành công hay thất bại của một tác phẩm văn học bao giờ cũng cần có sự cân nhắc nhiều mặt.

Tác phẩm nguyên tác chỉ là một loại giá trị tinh thần trong cảm xúc và tư tưởng của tác giả. Sau đó, do những phẩm chất đặc biệt, những giá trị tinh thần này được chuyển tải dưới dạng lời nói, trở thành một dạng giá trị vật chất. Quá trình thai nghén của người viết kết thúc tại đây. Tác phẩm đã “cắt rốn” ra khỏi tâm thức nhà văn, bắt đầu cuộc hành trình của cuộc đời, tìm cho mình một chỗ đứng. Cuộc đời của một tác phẩm chỉ bắt đầu khi tác giả kết thúc. Sau đó, khi đến tay người đọc, quá trình tiếp nhận bắt đầu, lúc này nhà văn và tác phẩm đã tách biệt, mỗi người sống một cuộc đời khác nhau. Chỉ đến lúc này tác phẩm mới chính thức được công nhận là tác phẩm hoàn chỉnh.

Tuy nhiên, tác phẩm cũng đòi hỏi ở người đọc một số năng lực tối thiểu và cần thiết. Trước hết, người đọc phải hiểu tường tận các phần của lời nói, sau đó đi sâu vào hệ thống biểu tượng và ẩn ý mà tác giả đưa ra. Rồi từ những hình tượng ấy, thể nghiệm nó trong đời sống, nâng nó lên thành một dạng quan niệm, tư tưởng, để tác phẩm tìm được chỗ đứng trong đời sống lịch sử. Chỉ tác giả mới cần chất lượng, còn độc giả không cần phụ thuộc, ý kiến ​​nhỏ, cần loại bỏ càng sớm càng tốt. “Nếu nhà văn viết được một tác phẩm văn học giàu cảm xúc thì người đọc cũng phải biết biến văn bản đi sâu vào cảm xúc” (Lưu Kiến). Nếu không nhờ vai Shekhov trong truyện ngắn thì sau khi xem vở opera, tôi chỉ có thể khen ngợi giọng diễn viên. Xem một tác phẩm cưỡi ngựa xem hoa, cuối cùng chẳng được gì, chỉ như “nước đổ đầu vịt”.

Tiếp nhận văn học luôn là một lĩnh vực đòi hỏi tính khách quan, từ lâu đã được xem như một hoạt động giao tiếp giữa các cá nhân. Văn học cổ đại Trung Quốc rất coi trọng tính cách này, coi “ba nốt nhạc” và “từ bi” là đích đến của đời thơ. Vào thời Xuân Thu, Chu Ren chơi đàn cho cha nghe, ông có thể nhìn thấy núi, biển và bầu trời. Sau cái chết của Ba Ya, Zhang Ziqi cũng đập vỡ guqin vô song này và không bao giờ sử dụng nó nữa. Lối tư duy này khiến văn học trở thành một lĩnh vực chỉ dành cho những người sành nghệ thuật, những người có thể sử dụng một phương pháp đọc đích thực để khám phá ý đồ của tác giả mà không cần quan tâm đến thời thế và xu hướng xã hội lúc bấy giờ. Nó có nghĩa là “ý định ban đầu của tác giả có thể không phải như vậy, và ý định ban đầu của người đọc có thể không phải như vậy”. Lối suy nghĩ này dẫn đến lối suy nghĩ chủ quan, xa rời thực tế và mục đích thực sự của công việc. Như xưa, kinh điển được coi là một dạng sách giáo lý, có người cho là tục tĩu nhưng vẫn có khía cạnh đề cao phẩm giá con người. Hiểu cho đúng, kinh là những câu ca dao lãng mạn chứa đầy những tư tưởng nhân sinh, không hơn không kém.

Điều đó cho thấy văn học phải được nhìn nhận một cách khách quan từ góc độ lịch sử và đời sống xã hội. Những thay đổi của xã hội sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ, quan niệm và định kiến ​​của con người về các vấn đề. Đây là lý do tại sao một tác phẩm có thể không phù hợp với thời kỳ này nhưng lại “không thể sửa chữa” đối với thời kỳ khác. Dưới triều đại của Ruan Gongru, Nho giáo vẫn tồn tại sự trói buộc của phụ nữ, ông cho rằng Kiều là “kẻ ngoại tình đáng tội”. Những con người, tình cảm rất riêng, chất phác, mộc mạc và một nhân vật như Joe thật đáng trân trọng. Một nhà văn thường không được thời đại công nhận chính bởi vì anh ta đi trước thời đại quá nhiều. Hay câu chuyện của Seehov, kể về một người phụ nữ có nhiều chồng. Lênin cho rằng đó là “gió thổi chiều nào” và đó là điều không trung thành, vì ông thuộc về con người có suy nghĩ, có lý trí, kiên trì và thép. lep tonxto đã bênh vực và thông cảm cho người phụ nữ kia. Người phụ nữ ấy khổ là thế, nhưng còn tình yêu, và nếu dành hết tình cảm cho ai đó thì sẽ không có cái kết viên mãn. Là con gái, ai chẳng muốn hạnh phúc bên người mình yêu, có một mái ấm, có một bờ vai vững chắc. Hai người có hai lập luận rất khác nhau. Không có ai là đúng, sai, hoàn hảo, chỉ vì hai người bị khai thác theo hai cách khác nhau, tư duy và cách suy nghĩ của họ được định hình khác nhau.

Xem Thêm : Bánh pía Sóc Trăng mua bán giá tốt – Đặc Sản Miền Tây

Cũng như tính khách quan, không thể phủ nhận sự sáng tạo của người đọc. Người đọc và người viết sẽ đóng vai trò “đồng sáng tạo”. Nhưng đây là hai sáng tạo hoàn toàn khác nhau. Đối với nhà văn, đó là sáng tạo ra một tác phẩm mới và mang đến cho độc giả một đứa con tinh thần. Và vì “lỗi viết thông minh”, quá trình sáng tạo của người đọc bắt đầu. Người đọc sẽ hiểu và khắc sâu ý nghĩa, hệ thống hình tượng trong tác phẩm, từ đó khám phá những khía cạnh mới, cách tư duy mới trong không gian đa chiều của tác phẩm. Vị thế và vai trò của tác phẩm trong đời sống lịch sử cũng được khẳng định sâu sắc hơn. Nhưng số phận của tác phẩm không chỉ nằm ở độc giả, mà còn nằm ở “phẩm chất bên trong” (phạm văn đồng) nên độc giả cũng nên tránh cách đọc xa rời thực tế và ý nghĩa nguyên tác.

Từ những yếu tố trên có thể thấy, tiếp nhận văn học là một khái niệm rất đa dạng, nhiều chiều nhưng lại vô cùng quan trọng đối với tác phẩm và cuộc đời của nhà văn. Chất lượng của một tác phẩm được đánh giá bởi phẩm chất của người viết, giá trị mà nó mang lại cho đời sống văn học và tác động của những giá trị này đối với sự thay đổi xã hội. Thực tế, khó có thể nói tác phẩm nào thành công, tác phẩm nào không. Là đứa con tinh thần của nhà văn trong mấy tháng trời, nó mang sản phẩm của thế giới tinh thần và thế giới tình cảm của nhà văn, và không bao giờ lỗi mốt.

Trong khi các tác phẩm đương đại chỉ tập trung vào việc cường điệu chân, thiện, mỹ thì William Golding đã bước vào thứ trần trụi và tàn nhẫn nhất trên đời – bản năng ác. Khi mọi người tin rằng “dục có trước, bản chất là thiện” (Khổng Tử), ông tuyên bố rằng cái ác vốn có trong lòng mọi người. Đi ngược thời đại như vậy, Lord of the Flies của William Gold gây ra khá nhiều tranh cãi. Anh ta để những linh hồn thuần khiết và non nớt nhất ở một nơi không có luật lệ, đồng thời xem xét mối quan hệ qua lại của họ và hoàn cảnh ảnh hưởng đến bản chất con người như thế nào. Ở một nơi hoang dã như vậy, trẻ em buộc phải giết những sinh vật khác để tồn tại, giống như nhiều thế hệ đã làm để bảo vệ chuỗi thức ăn. Nhưng những cảnh chém giết đó lại khơi dậy một cái gì đó, một niềm vui sướng, một cảm giác thỏa mãn khi có quyền giết chóc, được làm kẻ thống trị, được nếm mùi máu, tiếng khóc, sự tuyệt vọng. Một câu chuyện là một chuỗi các lựa chọn, văn minh hay man rợ, hợp pháp hay không, giết chóc hay sống sót. Khi lòng trắc ẩn không còn lay động, những người sống không còn là con người mà trở về nguyên thủy, hoang dã với sự biến mất của những bữa trà chiều, giọng ca kể “Chúa Ruồi” ra đời, thay vào đó là những gã Xương xẩu tóc dài, hói đầu. săn bắn dã man.

Người ta thường nói nước mắt giàn giụa. Giọt nước mắt hạnh phúc, giọt nước mắt đau khổ, đắng cay. Nancao, một nhà văn viết cả đời chỉ muốn giữ lại những giọt nước mắt tinh khiết và để những giọt nước mắt “làm ướt hốc mắt” vào giây phút cuối cùng. Cho dù chỉ là những thứ phù du phù du, thậm chí là cứt kêu. Khóc là một chút tốt trong bản chất con người. Trong Lord of the Flies, William Gordon cũng từng khiến Ralph khóc. “Khóc cho sự ngây thơ đã chết và những trái tim đen tối”. Khóc cho anh, khóc cho hết đời. Khóc cho những năm tháng đen tối và ám ảnh của cuộc sống, vì tôi đã nhìn thấy những góc khuất và nỗi đau của cuộc đời này quá sớm, trước khi tôi được trang bị, trước khi tôi chạm vào bất cứ thứ gì. Cuộc sống đã ném tôi vào một hố đen, và bây giờ tôi là người duy nhất còn lại trong những năm tới. Còn người lớn, dường như có quá nhiều thứ phải lo toan, phải lo trăm việc nên không quan tâm đến những cơn đau nhức thất thường của trẻ nhỏ. Nhưng con người hoàn toàn, mãi mãi, có thể làm lại những điều khủng khiếp đó trên hòn đảo vô danh của mặt trời cháy bỏng này.

Khi mới xuất bản, Chúa ruồi không được nước sở tại, quê hương của tác giả, đón nhận nồng nhiệt. Anh ta vừa trải qua nhiều trận chiến khốc liệt, và người ta nói rằng anh ta không còn cần phải u ám, dữ dội và trần trụi nữa. Công trình này không được nhìn nhận với tầm vóc và tầm vóc xứng đáng. Nhưng khi được đưa sang Mỹ, Lord of the Flies đã được đón nhận nồng nhiệt. Vốn tư tưởng tự do, yêu thích cái mới, cái khác biệt, “Chúa Ruồi” như một cơn gió mùa hạ, mang hơi thở của các mùa, toát lên những gì tươi mới nhất. Công chúng Mỹ đón nhận tác phẩm một cách nhiệt tình. Mãi về sau, “Chúa Ruồi” cũng tìm được chỗ đứng trong lòng độc giả trong nước. Các tác phẩm của William Goldening được dạy trong trường học với mục đích giáo dục và nhận thức. Cách thế giới nhìn, mọi người nói rất nhiều về quá khứ, về những người đã chết trong chiến tranh mà không hề hay biết, lịch sử không bao giờ dừng lại. Thế giới sẽ đi về đâu, trong một xã hội mà các cuộc chiến tranh không ngừng nổ ra, hủy diệt chính loài người vì loài người? Không chỉ ở nước ngoài, văn học Việt Nam còn có những khía cạnh sâu sắc hơn. rất thú vị. Tác phẩm “Người Đàn Bà Ngồi Dệt” của y nhi đã khiến biết bao thế hệ thiếu nữ Hà Nội phải sống và học tập như thế.

Phụ nữ Ý dệt nên những sợi chỉ trong guồng quay của cuộc đời. Sợi rối, sợi cuộn tròn, sợi rối như những tâm tư rối bời. Bởi vì cô ấy đang dệt nên những trái tim. Giọng nói của cô ấy đã biến mất, cảm xúc của cô ấy không thể diễn tả được, và cô ấy chỉ có thể đặt những suy nghĩ của mình về Sisi trong lòng. Dệt, em yêu, bạn vẫn phải chờ đợi? Bạn vẫn phải sống giữa sự im lặng và trầm cảm để tìm thấy sức mạnh của mình? Đau lòng, bối rối, buồn bã. Rối rắm, đan xen, lung lay. Đau lòng và bấp bênh.

Còn y nhi, cô đã dệt nên những sợi chỉ nên thơ và đẹp như tranh vẽ trong lòng những cô gái Hà Nội. Để những cô gái trong hạnh phúc, trong bao đau khổ, hãy biết sống dịu dàng, đoan trang, biết sống dịu dàng và nữ tính. Nhưng ngoài ra, có rất nhiều sức mạnh, rất nhiều hứng thú, rất nhiều năng lượng và cảm xúc đang chờ được bộc lộ. Thơ của y nhi đã lọt vào tay cả một thế hệ. Biết yêu, biết sống, biết đợi, biết nhớ. Biết thương, biết sầu, biết an ủi, biết mạnh mẽ. Thơ, như chính nó, đi vào lòng người một cách nhẹ nhàng, âm thầm. Mượt mà, mong manh, nhẹ nhàng nhưng đan xen vào nhau rất sâu sắc.

Xem Thêm : Biển Đông thuộc đại dương nào? Biển Đông tiếp giáp với các quốc

Có thể thấy, việc tiếp nhận văn chương không chỉ giúp tác phẩm, nhà văn có chỗ đứng vững chắc mà còn giúp người đọc sống nhiều hơn. Nếu bạn có kinh nghiệm, có cơ hội để suy nghĩ và nhận xét. Nếu bạn chưa bao giờ trải nghiệm nó, đây là cơ hội để bạn trải nghiệm nó như thể đó là cuộc sống của chính bạn. Sau đó quan sát và kiểm tra bản thân, thanh lọc bản thân và trở thành một người tốt hơn. Đây là cách văn học giáo dục con người. Chính nhờ văn chương mà chúng ta có thể thay đổi cả một lớp người, cả một thời đại, cũng chính nhờ văn chương mà chúng ta có được những điều kỳ diệu. Nói đến văn chương là nói đến tình cảm, tình cảm đã ăn sâu vào lòng người và trường tồn mãi với thời gian. Những gì thuộc sở hữu của tình yêu sẽ được gìn giữ lâu dài. Văn là tình yêu, con người là tình yêu, văn chương sinh ra là vì con người, con người nhờ văn học mà trở nên trọn vẹn, trọn vẹn, ngày càng theo đuổi chân, thiện, mỹ.

Suy cho cùng, tác phẩm này cũng nhờ vào chất lượng của nhà biên kịch mới. Nhà văn phải có đủ tài-tư-thức thì văn mới có chiều sâu, tư tưởng mới rộng, để con người bộc lộ, soi sáng nhiều điều ở đời. Vì vậy, khi đã thực hiện thành công quá trình tiếp nhận, tác phẩm đến được với độc giả, nhà văn luôn cần đánh giá đúng nhân vật và khả năng sáng tạo của họ. Một tác phẩm chiếm được một vị trí trong tiến trình văn học, trong đời sống nội tâm, trong lịch sử xã hội, đồng thời là tác giả được thừa nhận và có chỗ đứng trong lòng người đọc. Hai mối quan hệ này luôn bổ sung cho nhau và không thể tách rời. Cũng như không có công việc nào hoàn thành nếu không có buổi tiếp tân. Haniki Munraka từng nói: “Khi cơn bão qua đi, khi bạn ra ngoài, bạn sẽ không còn là chính mình khi bước vào”. Những thay đổi này không bao giờ là điều xấu và không bao giờ là quá muộn.

Văn học trường tồn với thời gian, vượt qua sự vô thường và bất cẩn của dòng đời chính bởi nó mang trong mình sự thống nhất của các giá trị. Văn học được xây dựng bởi các giá trị. Giá trị của nó chưa bao giờ bị mưa gió năm tháng cuốn trôi. Nó đã lưu truyền và lưu giữ trong trái tim của con người, trong tâm trí và khối óc của thế giới, đã sản sinh ra những suy nghĩ của nhiều thời đại. Trong tác phẩm, trong tâm trí người đọc, trong cuộc đời nhà văn, sự tiếp nhận bao giờ và bao giờ cũng đơm hoa kết trái. Để rồi từ đó còn thơm trong thiên hạ.

Bài viết của Đặng Mỹ Linh, 11 văn1. Nguồn bài viết: nangkhieuvan

Xem thêm:

Văn học lý luận thuộc chuyên mục tham khảo: https://thichvanhoc.com.vn/tai-lieu/ly-luan-van-hoc/

Xem các bài viết mới nhất trên fanpage văn học

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Related Articles

Back to top button