Hỏi Đáp

Phân tích diễn biến tâm trạng của nhân vật tôi trong truyện ngắn Tôi

Tâm trạng của tôi

Dàn ý chi tiết và hướng dẫn làm bài văn mẫu, đề: Phân tích diễn biến tình cảm của nhân vật tôi trong truyện ngắn “Tôi đi học” của tác giả thanh

Tôi. Đề cương

1. Mở đầuTruyện ngắn “Tôi Đi Học” thể hiện một cách xúc động tâm trạng bỡ ngỡ, bỡ ngỡ của nhân vật tôi khi lần đầu tiên đến trường.

2. thân bài+ Tâm trạng của cậu bé đến trường: – Cảm thấy trang trọng, phù hợp. ——Khi được mẹ âu yếm nắm tay dắt đi trên con đường làng dài hẹp quen thuộc, lòng cô rộn ràng niềm vui. – anh thở dài, tự hào về bản thân vì đã trưởng thành. + Tâm trạng của cậu bé khi đến trường: – Khi đứng trước cổng trường, cậu bé càng hồi hộp, ngạc nhiên, sửng sốt. – Em thấy trường em vừa đẹp vừa hùng vĩ. ——Đứng giữa khuôn viên rộng lớn, cậu bé sợ hãi đi loanh quanh. – Cậu bé cũng như bao cậu học sinh khác, sợ hãi người thân, chỉ dám nhìn nửa người rồi bước nhẹ. + Tâm trạng của cậu bé khi tiếng trống trường vang lên: – Cảm giác bơ vơ, lúng túng, khó xử. – Khi nghe thầy hiệu trưởng xướng tên từng người, cậu bé xúc động đến mức thót tim và hoảng hồn, quên mất rằng mẹ đang ở ngay sau mình. + Tâm trạng của cậu bé khi bước vào lớp: – Vừa bước vào lớp, cậu bé đã ngửi thấy một mùi lạ, trong lòng dâng lên một cảm giác hồi hộp, bỡ ngỡ. – Khi hướng mắt về phía những bức tranh treo trên tường, cảm giác thật kỳ dị và buồn cười.

3. Kết thúcCảm xúc của các nhân vật diễn biến theo trình tự thời gian và không gian, đầu tiên là vào buổi sáng sớm, khi mẹ dẫn em đi trên con đường làng, sau đó là khi em đứng giữa sân trường, tiếng trống. , nghe thầy hiệu trưởng đọc tên và dặn dò, cuối cùng được một giáo viên trẻ đưa vào lớp.

Hai. Bài văn mẫu

Bài tập 1: Phân tích diễn biến tình cảm của nhân vật trong truyện ngắn “Tôi đi học” của Thanh Thanh

Xem Thêm : Tội mua bán nội tạng người sẽ bị xử phạt như thế nào?

Cuộc sống vốn bộn bề lo toan, con người cần có những khoảnh khắc để nhớ. Kỉ niệm sẽ xoa dịu tâm hồn và đưa con người ta về với nơi trong lành và thuần khiết nhất. Và trong khoảnh khắc hồi tưởng lấp lánh ấy, kí ức về ngày đầu tiên đi học cứ lởn vởn trong tâm trí tôi. Tâm trạng của nhân vật tôi trong truyện ngắn “Tôi Đi Học” của nhà văn Thuần Túy cũng chính là tâm trạng của mỗi chúng ta khi nhớ lại buổi tựu trường đầu tiên của tuổi thơ.

Nhân vật tôi là nhân vật trung tâm của truyện ngắn Tôi đi học – hầu như không cốt truyện, không nhiều biến cố, được viết bằng hồi tưởng và kỉ niệm, đậm chất trữ tình truyện ngắn. Mở đầu tác phẩm, tâm trạng nhân vật tôi được đánh thức bởi thiên nhiên quen thuộc, hơi thở của đất trời:“Mỗi năm cuối thu, bên đường lá rụng nhiều, mây bạc. ngoài đường. Bầu trời…”,Bừng tỉnh trước hình ảnh“đứa bé rụt rè trốn dưới nón mẹ buổi học đầu tiên” quen thuộc. Sự giao hòa giữa hiện tại và quá khứ làm sống lại ký ức ngày đầu tiên đi học đã ngủ yên trong ký ức: “Lòng tôi đầy kỷ niệm đẹp”, “Làm sao tôi quên được những cảm xúc thơ ngây ”, “ Lòng tôi lại hân hoan”. Hàng loạt từ lóng dùng để diễn tả tâm trạng, cảm xúc của nhân vật khi nhớ lại một kỉ niệm. v.v… rất trong sáng Trong trẻo. Chúng không mâu thuẫn mà gần gũi, bổ sung cho nhau để diễn tả tâm trạng, cảm xúc thực của nhân vật lúc bấy giờ. Những từ ghép này giúp rút ngắn khoảng cách thời gian giữa quá khứ và hiện tại . Chuyện xảy ra đã mấy năm rồi mà cảm giác như Mới xảy ra vậy nên đối với nhân vật tôi, kí ức về ngày đầu tiên đi học luôn hiện hữu trong tâm trí. Nó trong trẻo, trong sáng và tràn đầy kỉ niệm. Sống trong Kỉ niệm ngày đầu tiên đi học là niềm hạnh phúc vô bờ bến của nhân vật.Một thế giới lấp lánh kỉ niệm đang dần mở ra.Nhân vật tôi đang đắm chìm trong kí ức bỗng trở thành cậu học sinh tiểu học của thời đại ấy.

Kể lại ngày đầu tiên đi học, nhân vật tôi làm tôi nhớ lại cảnh tôi cùng mẹ cắp sách đến trường. Đó là con đường quen thuộc, gắn bó với cậu bé từ khi còn nhỏ. Nhưng hôm nay, ngày đầu tiên đến trường, con đường đã khác. Sự khác biệt trong tâm trạng đã khiến cậu bé có một cái nhìn khác về khung cảnh trước mặt. Có một sự thay đổi lớn đang diễn ra bên trong, và nhân vật biết tại sao: “Hôm nay tôi đi học”. Không còn những ngày thả diều lội nước. Hôm nay là một ngày trọng đại không giống bất kỳ ngày nào khác. Sự thay đổi tâm trạng này bắt nguồn từ một sự kiện lớn trong cuộc đời cậu bé: “trường học”. Lần đầu tiên được đến trường, được bước vào một thế giới mới và được rèn luyện. Trở thành người lớn khiến nhân vật của tôi cảm thấy mình “chính thức”“đàng hoàng”, nhưng chúng tôi vẫn tìm thấy ở anh ấy khía cạnh vui vẻ, khôi hài của tuổi thơ. Thấy các bạn bằng tuổi, gọi tên nhau, tặng sách cho nhau, cậu bé nảy sinh“tham lam”. Con cũng muốn thử như bạn, muốn hỏi mẹ về cỡ bút, mặc dù hai cuốn sách trên tay bắt đầu thấy nặng. Đó là một tâm trạng rất tự nhiên của một cậu bé lần đầu tiên đến trường, muốn làm bất cứ điều gì và mọi thứ như chúng tôi. Lần đầu tiên đến ngôi trường của những nhân vật xấu, tôi có cảm giác thích thú, phấn khích thế này.

Khi nhân vật tôi đến trường, niềm khao khát ấy vẫn không hề thay đổi. Mấy hôm trước, khi ghé qua lồng chim để xem trường, hình ảnh ngôi trường này hiện lên trong tâm trí cậu bé. Nhưng vào thời điểm đó, với một cậu bé chưa đến tuổi đi học, nó chẳng có ý nghĩa gì cả, chỉ là một nơi xa lạ. Điều này cũng thấy rõ trong ký ức tuổi thơ. Những thứ không thuộc về trẻ em chưa tạo ra ý nghĩa và không thể trở thành những thứ gắn bó với trẻ em. Nhưng hôm nay, ngày đầu tiên đến trường, mọi chuyện hoàn toàn khác. “Trước mắt em ngôi trường đẹp sừng sững, uy nghi như một ngôi đình làng hòa Ấp. Sân thầy rộng, dáng thầy cao hơn trong một chiều hè vắng lặng”. cậu bé. Việc so sánh các trường học với nhà ở công cộng là một so sánh rất ngây thơ và có ý nghĩa. Ai đã từng trải qua tuổi thơ ở nông thôn sẽ hiểu khu nhà công vụ gắn liền với tuổi thơ như thế nào. Cũng chính từ đây, chàng trai trẻ lần đầu tiên đặt chân đến ngôi trường này đã cảm nhận được sự thay đổi rất rõ rệt trong lòng. Từ háo hức, háo hức trên đường đến trường, đến trạng thái bấp bênh sợ hãi, đến bối rối, ngập ngừng, sợ hãi, vụng về rồi không còn rụt rè nữa… Cậu bé cảm thấy bất lực, vụng về, bối rối và muốn bước nhanh hơn. , nhưng tại sao?i>”Toàn thân run rẩy và cử động, chân co và duỗi” cho thấy anh ấy đang vô cùng căng thẳng. Những cậu bé ngày đầu tiên đến trường dường như muốn hòa nhập với thế giới học đường càng sớm càng tốt, nhưng các em lại ngập ngừng, bỡ ngỡ như chú gà con lần đầu rời mẹ. Tiếng trống khai trường vẫn vang lên như những năm trước, nhưng đối với các tân sinh viên thì ồn ào, náo nhiệt, vội vã và khẩn trương. Hòa cùng tiếng trống trường, dường như có cả những trái tim hồi hộp, đập thình thịch của những cô cậu học trò, tân sinh viên.

Nghe thầy chủ nhiệm gọi tên sinh viên năm nhất của lớp, nhân vật của tôi tràn ngập sự chờ đợi và hồi hộp: “Tim tôi như ngừng đập khi thầy gọi tên mọi người. Tôi quên mất mẹ đang ở phía sau tôi. Tôi chợt giật mình và bối rối khi tên mình được gọi.” Các cậu bé khác cũng vậy: căng thẳng, lo lắng. Có lẽ, trong một bầu không khí tưng bừng, được mọi người chú ý và lần đầu tiên được xướng tên hẳn là một điều đặc biệt đối với các bạn, và sự hồi hộp, bối rối là điều hoàn toàn dễ hiểu. Khi phải rời xa bàn tay bố mẹ để bước vào lớp, các cậu bé đã bật khóc với những cảm giác mới lạ và sợ hãi. Như một căn bệnh truyền nhiễm, nhân vật tôi “bất giác quay đi, vùi đầu vào lòng mẹ mà nức nở”. Có lẽ lúc này, cái cảm giác lạ lẫm lần đầu xa mẹ, xa gia đình lại ùa về khiến các cậu bé òa khóc. Đây cũng là thời điểm cậu bé nông thôn lần đầu tiên đến trường, lần đầu tiên xa mẹ, bước vào một thế giới mới và sống trong cộng đồng với thầy cô và bạn bè.

Xem Thêm : Số oxi hóa của fes2 – Trang thông tin kiến thức – xechieuve.com.vn

Khi ngồi trong lớp, cảm giác của nhân vật tôi vẫn còn bỡ ngỡ, mọi thứ tôi thấy đều mới lạ và thú vị. Cảm thấy rằng chỗ ngồi “khổ dâm”“của riêng mình”, nhìn một người bạn mới và cảm thấy quen thuộc là một sự thay đổi tâm lý rất rõ ràng. Vì cậu bé dường như nhận ra rằng nó sẽ ở bên cậu trong suốt vài tháng tới trường. Hình ảnh “con chim nhỏ đến đậu bên cửa sổ rụt rè hót vài câu rồi đập cánh” làm tôi nhớ đến cái bẫy giữa cánh ngày tôi đi. đồng. Đó cũng là một tâm lý rất ngây thơ và trẻ con. Ranh giới giữa một cậu bé mới biết chơi và một cậu bé lần đầu đến trường, nhận thức về môi trường mới còn mờ nhạt khiến ký ức vô thức tràn về với nét viết phấn của cô giáo trên lớp. . Tiếng của mẩu phấn ấy đã đưa nhân vật tôi trở lại với không khí lớp học: “Tôi vòng tay qua bàn, nhìn cô giáo viết và lẩm bẩm: Bài tập về nhà: Em đi học đây.” Đây là một kết thúc tự nhiên và bất ngờ. Đoạn văn: “Em đi học” vừa hoàn thành sáng tác, mở ra một thế giới mới, bầu trời mới, không gian mới, thời gian mới, tâm trạng mới, tình cảm mới trong cuộc đời của đứa trẻ ấy. dòng kẻ là viên phấn cô giáo dùng Những con chữ vẽ trên bảng đen, những từ đầu tiên cậu bé đánh vần trong quãng đời đi học, là niềm tự hào về sự ngây thơ, trong sáng của tính cách tôi, là niềm tự hào về tình cảm của chính mình. Lòng chúng ta rộn ràng khi nghĩ đến buổi đầu tiên cắp sách tới trường.

Viết lên những kỉ niệm tuổi thơ, ngày đầu tiên đi học, và những trang truyện ngắn Ngày em đi học đầy chất thơ và chất trữ tình sâu sắc. Tâm trạng khi nhân vật tôi lần đầu đến trường là tâm trạng của rất nhiều người đã trải qua tuổi thơ dưới mái trường. Nhà văn trong sáng này kể cho ta nghe rất nhiều về những hoài niệm về ngày đầu tiên, và khiến ai từng đọc Tôi đi học mà không khỏi bồi hồi, xúc động. . Đây là điều kỳ diệu của truyện ngắn trữ tình này…

Bài 2: Phân tích diễn biến tình cảm của các nhân vật trong truyện ngắn “Tôi Đi Học” của tác giả thanh

Mỗi học sinh chúng ta đều có những kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học, và đó sẽ mãi là kỉ niệm đẹp nhất, sâu đậm nhất, đậm nét nhất trong lòng mỗi người. Nhà văn Thuần—một nhà thơ trữ tình của sự dịu dàng, êm dịu và vẻ đẹp trong sáng—mang đến cho chúng ta truyện ngắn Tôi Đi Học (in trong tập Quê Mẹ),Bạn đọc dường được sống lại những kỉ niệm của chính mình trong ngày đầu tiên đi học, với sự hồi hộp và bỡ ngỡ của nhân vật “tôi”. ..

Từ “tôi” gợi cho em một kỉ niệm mờ nhạt về ngày đầu tiên đi học, câu nói “Những tình cảm trong sáng ấy nở trong tim em như hoa giữa trời trong Nở tiếng cười”. Trong tiết trời cuối thu, buổi sáng đầy sương và gió, cậu bé được mẹ ân cần dắt đi trên con đường quê đến trường. Đi trên con đường quen thuộc, vai“Tôi” cảm thấy có một sự thay đổi lớn lao. Tôi thấy mình lớn lên, trưởng thành và đàng hoàng hơn. Mọi thứ xung quanh ” khung cảnh” Tất cả đã thay đổi, vì trong lòng tôi đã có một sự thay đổi lớn”, “trong chiếc áo ca-rô đen, tôi thấy uy nghi và oai vệ”. Anh nhìn những cậu bé khác. Thoải mái trao sách cho nhau nhưng ” khao khát,” mong ước của một cậu bé cũng có sách mới nhưng không có bạn bè, cậu cầm hai cuốn sách mới của tôi một cách cẩn thận và đầy yêu thương. Bước vào khuôn viên trường, nhân vật “Tôi” đúng rồi Khung cảnh “đông đúc” có phần bất ngờ khi anh nhớ lại lần đến thăm trường“Trước mắt tôi, ngôi trường thẩm mỹ trông thật đẹp và hoành tráng, giống như đình làng vậy. nhà ở hòa Ấp…”.Trước khung cảnh có phần kỳ lạ đó, cậu bé bắt đầu sợ hãi kéo dài, đồng thời trở nên rụt rè vì bỡ ngỡ, tiến lại gần người thân“Dám nhìn nửa , không dám Những lo lắng, e ngại, sợ hãi khiến cậu muốn làm một cậu học trò cũ, quen với thầy cô, trường, lớp và không còn rụt rè khi đối diện với người lạ như bây giờ, cậu cảm thấy sinh viên năm nhất” như đứng Những chú gà con bên bờ tổ nhìn bầu trời bao la muốn bay lên mà ngần ngại sợ hãi”. Cảm thấy bơ vơ, lạc lõng và hoang mang. Nhất là khi đóng vai “tôi” Khi nghe tiếng trống vào lớp, khi những học sinh cũ xung quanh xếp hàng vào lớp, thì những học sinh mới như anh đi không được, đi không được, muốn đi cũng không được “Chân của bạn tiếp tục di chuyển. Khi không còn khuỵu một chân nữa, anh duỗi thẳng như đang đá một quả bóng cao su tưởng tượng. “Nghe đến tên đạo diễn, cậu bé cảm thấy “Tim mình như ngừng đập”, “Con cũng quên mẹ rồi”. Tôi ở đằng sau”, khi nghe đến tên. Lúc đó, anh lại giật mình và bối rối, và đó thực sự là một phản ứng bản năng và vô điều kiện đã xảy ra với anh. Tuy hơi nhút nhát và sợ sệt nhưng em vẫn cảm nhận được sự dịu dàng, quan tâm của thầy hiệu trưởng khiến em bớt nghi ngờ nhà trường, thầy cô. Bước đến lớp, bước chân dường như không theo chủ ý “Lúc đó người em bỗng nặng trĩu”, rồi chợt nghe tiếng khóc, mọi cảm xúc đè nén như vỡ nát cõi lòng, tràn ra “Bất giác, tôi quay lại vùi đầu vào lòng mẹ mà khóc.”Rồi giây phút ấy trôi qua, anh trở lại với nhiệm vụ của mình. Công việc của anh – đến lớp, chấp nhận xa mẹ, mặc dù anh không rời xa mẹ cả ngày, nhưng chưa bao giờ có khoảng thời gian lạ lùng như lúc này. Ngồi trong lớp, nhân vật “Tôi” cảm thấy mọi thứ đều lạ lẫm và thú vị, những người bạn mới dù xa lạ cũng cảm thấy gần gũi“Một sự gắn bó tự nhiên và bất ngờ đã kết nối tôi. Tôi không thể’ Tôi không tin đó là sự thật.”Tâm trạng của ông đan xen với những kỉ niệm quá khứ và hiện tại, tiếng chim hót và đôi cánh gợi nhớ cảnh bắt chim, tiếng phấn trên bảng là một hành trình mới, một hành trình mới. hiện thực mới của sân khấu. – Là sinh viên.

Buổi đầu đi học của nhân vật “Tôi” được tác giả trong sáng tái hiện chân thực, sống động và đầy đủ mọi cảm xúc, mọi trạng thái của nhân vật và diễn biến của cảm xúc. và thứ tự thời gian. Với mỗi không gian và thời gian, sự thay đổi cảm xúc ấy, đều có những điểm sáng của nó, và chung quy lại, tất cả những cảm xúc ấy tạo nên một kỉ niệm sâu sắc và đẹp đẽ trong tâm trí khó phai mờ. Đặc biệt là đối với các nhân vật, đối với người đọc nói chung.

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Vậy là đến đây bài viết về Phân tích diễn biến tâm trạng của nhân vật tôi trong truyện ngắn Tôi đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Xettuyentrungcap.edu.vn!

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button