Hỏi Đáp

PHÂN TÍCH HÌNH TƯỢNG NGƯỜI LÁI ĐÒ TRONG NGƯỜI LÁI ĐÒ

Phân tích hình tượng người lái đò

<3

Hướng dẫnPhân tích hình tượng người lái đò trên sông lớn, gợi ý cách làm, lập dàn ý chi tiết và tham khảo bài văn mẫu hay Phân tích hình tượng người lái đò trong tác phẩm của Nguyễn Duẩn.

Sơ đồ tư duy người lái đò sông lớn đầy đủ nhất

Tôi. Hướng dẫn phân tích hồ sơ trình điều khiển

Đề: Phân tích hình tượng người lái đò trong tác phẩm “Người lái đò trên sông lớn” của Doãn Tuân.

1. Phân tích yêu cầu đối tượng

– Yêu cầu về nội dung: Hình tượng người lái đò trong tác phẩm Người lái đò của Dahe và phân tích ý nghĩa của nó.

– Phạm vi tư liệu, dẫn chứng: Từ ngữ, chi tiết, hình ảnh tiêu biểu trong tác phẩm “Người lái đò trên sông” của Nguyễn Côn.

– Phương pháp lập luận chủ yếu: phân tích.

2. Tiểu luận Hình tượng người lái đò Sông Đà

Bài 1: Bối cảnh và công việc của những người lái đò.

Tiểu luận 2: Vẻ đẹp giản dị và chân thực

Luận điểm 3: Người lái đò là một nghệ sĩ tài hoa với những phẩm chất đáng quý.

3. Bình luận lại ảnh tài xế

– Trong tác phẩm Người lái đò trên sông Đại Hà, tác giả đã xây dựng hai nhân vật: sông Đại Hà và người lái đò trên sông Đại Hà.

– Hình ảnh người lái đò trên dòng sông lớn được tác giả khắc họa như một vị tướng tài ba, một nghệ sĩ giỏi chèo thuyền vượt thác. Và những hình ảnh thiên nhiên hung ác, những con quái vật hung ác, những kẻ thù không đội trời chung chỉ làm nền để tác giả miêu tả, ca ngợi, ca ngợi sức mạnh to lớn của con người.

– Dahe Ferryman là một nhân vật vô danh bởi ông đại diện cho biết bao con người Việt Nam đang ngày đêm âm thầm cần mẫn lao động, thường xuyên đối mặt với thiên tai, địch họa, giành giật sự sống, bảo vệ Tổ quốc.

– Tài năng và vẻ đẹp nghệ thuật của người lái đò: người lái đò là nghệ sĩ trong nghệ thuật vượt thác, thể hiện ở khả năng nắm chắc quy luật tất yếu của sông lớn, động tác uyển chuyển, vừa phải. .

Hai. Phân tích chi tiết về hình ảnh bài hát kỵ sĩ

1. Mở hình trình điều khiển màu đỏ

– Về tác giả, tác phẩm:

<3

– Khái quát hình tượng người lái đò trên dòng sông lớn: hình tượng người lái đò qua sông là một anh hùng trong thời kỳ xây dựng xã hội chủ nghĩa, và điều mà Nguyễn Nguyên theo đuổi là biến thành vàng.

2. Phần thân của hình ảnh cho thuê màu đỏ

a) Tổng quan về công việc

– Hoàn cảnh sáng tác: Văn xuôi Dahe là kết quả chuyến đi thực tế của tác giả lên vùng núi Tây Bắc nhằm thỏa mãn tính phiêu lưu, theo đuổi vẻ đẹp thiên nhiên. Tâm hồn của những người lao động và chiến đấu nơi núi rừng hùng vĩ và thơ mộng ấy như bừng cháy.

– Giá trị nội dung: Người lái đò của Đại Hà là một bài thơ hay, thể hiện tình yêu quê hương tha thiết, thiết tha của một người, muốn dùng văn chương để ca ngợi vẻ đẹp vừa oai phong, anh hùng vừa trữ tình. về vẻ đẹp và thiên nhiên, đặc biệt là chất thơ của những người dân lao động bình thường ở Tây Bắc Trung Quốc.

b) Phân tích hình ảnh người lái đò

*Bài 1: Bối cảnh và công việc của người lái đò

– Về lai lịch:

+ là người lái đò lành nghề

Đã làm việc trong ngành nhiều năm.

+Trăm lần ngược sông, hơn 60 lần bẻ lái.

+ Tìm hiểu về đặc điểm của sông ngòi.

->Tác giả xóa nền và ca ngợi những con người ẩn danh đã âm thầm đóng góp.

– Về công việc: lái con thuyền nhỏ trên sông lớn, hàng ngày đối mặt với thiên nhiên hoang dã.

*Luận điểm 2: Vẻ đẹp hình thể

– Khoảng 70 tuổi nhưng còn rất khỏe mạnh.

– “Tay vung như sào”.

– chân luôn cong

<3

– Thân hình “mịn như sừng, như gỗ mun”.

=>Người lái đò có dấu ấn chuyên nghiệp trên người, điều đó chứng tỏ anh ta là người yêu nghề, yêu nghề.

*Luận điểm 3: Người lái đò là một nghệ sĩ tài năng với những phẩm chất đáng quý.

– Là một người dũng cảm, yêu lao động: “cầm mái chèo, băng bó vết thương, hai chân bám lấy thân cây”

– là người có kinh nghiệm, hiểu biết, có khả năng chèo thuyền: “trăm lần lên sông lớn”, “nhớ… dòng”, “sông lớn là người lái đò”. Giống như anh hùng mà anh ấy thuộc về… dọc theo dòng”,…

– là một người dũng cảm và tài năng:

+ Bình tĩnh đối mặt với dòng thác hung dữ, “dịu dàng cầm mái chèo, tỉnh táo truyền lệnh cho con chèo…” Loại bỏ lứa vi khuẩn đầu tiên.

+ Người lái đò “có lúc vội, lúc nghỉ, phá thế kép, đổi sách lược Ông nắm chắc binh pháp của thần sông, thần đá, nắm rõ luật mai phục nơi biên ải vực đá.nước”, và những động tác tài tình “cưỡi trên bờ, xuống thuyền đi thẳng vào giữa thác…”

+ Là một nghệ sĩ tài ba: Tôi thích những dòng sông có nhiều ghềnh thác nhưng không thích chèo thuyền trên những dòng sông phẳng lặng. nhà thuyền được thắp sáng. Cơm nướng, cơm lam, nói đến cá anh vũ, cá kèo xanh…

=>Người lái đò là một anh hùng, một nghệ nhân chèo đò, là biểu tượng cho chất vàng mười của người dân Tây Bắc và của đất nước ta.

c) Đặc điểm nghệ thuật

-Sự kết hợp hài hòa giữa lãng mạn và hiện thực

– Trình độ ngoại ngữ

– Sử dụng nhiều biện pháp tu từ (nhân hóa, so sánh, liên tưởng, liên tưởng, trùng điệp…)

– Trí tưởng tượng độc đáo

– Vận dụng kiến ​​thức về nhiều môn nghệ thuật.

3. Kết luận Trình điều khiển màu đỏ

-Khái quát vẻ đẹp của hình tượng người lái đò Đại Hà: Hình tượng người lái đò là đại diện tiêu biểu cho nhân dân lao động vùng Tây Bắc trong thời kỳ xây dựng xã hội chủ nghĩa, vừa có khí chất anh hùng, vừa có tính nghệ sĩ.

– Mở rộng chủ đề: Nguyễn Tuân muốn thể hiện quan niệm “anh hùng không chỉ có trong chiến trận mà còn có cả trong công việc và cuộc sống đời thường” thông qua hình tượng người lái đò.

>>> So sánh hình ảnh người lái đò trên dòng sông lớn với hình ảnh người lái đò, ta thấy được những điểm giống và khác nhau giữa hai nhân vật, làm nổi bật giá trị nghệ thuật và giá trị nội dung của hình tượng người lái đò.

4. Phân tích sơ đồ tư duy để phân tích bản đồ động lực của tính cách thành công

Sơ đồ tư duy Người lái đò

Xem Thêm : Tân ngữ trong Tiếng Anh đầy đủ có ví dụ – Step Up English

Ngoài ra, Hội phụ huynh học sinh Đà Nẵng còn biên soạn bộ Sơ đồ tư duy người lái đò trên sông để các bạn tham khảo trong quá trình ôn thi.

Ba. Hình ảnh bác tài xế được in theo phong cách nguyễn tuấn

Dahe Ferryman ra đời vào những năm toàn dân ta dốc sức cho công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa sôi nổi, khẩn trương, được người đời ngợi ca, kính trọng. Cuộc sống mới, con người mới bị tác phẩm văn học lấn át, không thể loại trừ xu hướng chung đó và Người lái đò Dahe với hình tượng người lái đò là một hình tượng nổi bật trong số đó. Nguyễn Tuấn ca ngợi những con người lao động bình dị, vô danh nhưng đang hàng ngày hàng giờ hy sinh tính mạng để xây dựng đất nước.

Hình ảnh người lái đò trên dòng sông lớn được đặt so với dòng sông lớn nhằm tô đậm, làm nổi bật hình ảnh người lái đò. Bởi vậy, sông lớn dữ dội, hung bạo bao nhiêu, vượt qua nó và vượt qua sức mạnh của nó, người lái đò càng chứng tỏ sức mạnh của mình.

Người lái đò từ Lệ Châu lên xuống sông hơn một trăm lần, và sáu mươi người trong số họ là người lái chính. Tác giả sử dụng những con số đầy áp lực và thử thách để lại ấn tượng về người lái đò trong lòng người đọc. Anh ấy phải đối mặt với cái chết mỗi khi qua sông, và số lần anh ấy vượt sông thành công đã cho thấy tài năng và kỹ năng lái đò tuyệt vời của anh ấy.

Để làm nổi bật vẻ đẹp của người lái đò, Nguyễn Duẩn đã giới thiệu chân dung nhân vật này: “Tay anh mềm như cái sào, chân lúc nào cũng khệ nệ, giống như anh đang cầm lái Tưởng tượng, giọng nói của anh khẩn thiết như tiếng nước trước dòng thác, dõi theo thế giới của mình, như luôn hướng về một bến xa nào đó trong sương mù, “Mái đầu hoa râm… khoác trên mình tấm thân bé nhỏ. Sừng bằng gỗ mun”. Điều duy nhất trong các đặc điểm của Người lái phà có thể chứng minh tuổi tác của anh ta là mái tóc hoa râm, khi phủ đầy tay sẽ tạo cảm giác rằng “Tôi đang đứng trước một chàng trai trẻ ngồi trên bến tàu. chính dòng sông. “

Dáng vẻ, ngoại hình của Người lái đò gây ấn tượng mạnh với người đọc bởi nó hoàn toàn trái ngược với hình ảnh một thanh niên vạm vỡ, nhanh nhẹn ở độ tuổi bảy mươi, rắn rỏi và mạnh mẽ. Sức khỏe và vóc dáng của người lái đò đã in đậm thương hiệu nghề nghiệp của ông.Cả cuộc đời chiến đấu với sông nước, thác dữ dữ dội đòi hỏi một thể lực phi thường.

Phẩm chất nổi bật và quan trọng quyết định thành công của Ferryman trong ngành thác nước này là kinh nghiệm sâu rộng của anh ấy. Không cần bản đồ nhưng có thể nhớ chính xác nơi dòng sông chảy qua. Để ca ngợi lòng dũng cảm của ông Nguyễn Tuấn, ông đã sử dụng một hình ảnh tương phản độc đáo và đầy chất thơ “Đà Giang đối với người lái đò như một thiên anh hùng ca, ông sẽ chấm than, chấm câu, ngắt dòng”.

Người lái đò không chỉ có kinh nghiệm mà còn nâng cao thiên chức của mình – một phương tiện kiếm sống – thành niềm đam mê mãnh liệt với cuộc sống. Bởi đối mặt với dòng thác dữ, tức là đối mặt với cái chết, anh không sợ hãi mà thấy đó là một điều thú vị trong nghề của mình. Đối với người lái đò, sông lớn chỉ thực sự phong phú ở những đoạn nhiều ghềnh thác, cứ nhất định chèo trên đoạn bằng phẳng thì sẽ thấy chân bủn rủn, buồn ngủ như mèo đi trên đồng bằng.

Hình ảnh người lái đò đẹp nhất là trong trận sông lớn biển cả. Nguyễn Tuân đã sáng tạo nên một trận thủy chiến có một không hai trong lịch sử văn học, kết hợp sức mạnh, sự xảo quyệt của loài thủy quái sông nước với sự kiên cường của người lái đò. Thể hiện tất cả những điểm mạnh của mình.

Ở vi đá thứ nhất, dòng sông lớn thể hiện sức mạnh vật chất của mình với sự kết hợp giữa đá, sóng và nước. Shuangshuang đánh trực diện và phát động một cuộc tấn công bắn tỉa, đặt người lái đò vào thế dễ bị tổn thương. Mặc dù cảm hứng lãng mạn là cảm hứng chủ đạo trong tác phẩm nhưng cách thể hiện và miêu tả trận thủy chiến của Nguyễn Tuân không hề lạc lõng, ông đã ghi lại khoảnh khắc người lái đò như gục ngã trước cú đánh. Đòn chí mạng của Taihe. Nhưng với sức chịu đựng phi thường, một thân hình dẻo dai, khỏe khoắn và vẫn cố bám chặt bánh lái, con thuyền vẫn rẽ hướng ngắn ngủi nhưng dứt khoát.

Bằng lòng dũng cảm, sức khỏe phi thường và sự bình tĩnh, Người lái đò đã vượt qua trận chiến Microlithic đầu tiên. Sự hình thành vi đá thứ hai là không thể đoán trước, và sự sắp xếp của cổng sinh tử là không thể đoán trước. Nhưng với kinh nghiệm phong phú và khả năng thích ứng linh hoạt, người lái đò đã nhanh chóng lái con thuyền đến đúng cửa sinh. Với đội quân sóng biển, phong cách chiến đấu của anh ta cũng linh hoạt và có thể thay đổi để thích ứng với các loại vi khuẩn khác nhau. Tác giả không miêu tả nhiều về trận chiến cuối cùng của Weishi, nhưng vẫn đề cao tài chèo thuyền của ông già. Bằng sức mạnh và thể lực dẻo dai, bền bỉ và trên hết là lòng dũng cảm, sự chủ động và quyết tâm, anh đã vượt qua mọi cạm bẫy do Taihe giăng ra. Cuộc chiến không cân sức giữa thiên nhiên hung dữ và ông già neo đơn, vũ khí duy nhất là mái chèo, nhưng phần thắng đã thuộc về con người.

Nếu trong trận chiến với Dahe, vẻ đẹp và sức mạnh của Dahe được thể hiện ở bề ngoài, thì sau Thế chiến thứ nhất, chiến công và chiến công của ông lão đã bộc lộ vẻ đẹp sâu thẳm bên trong. tâm hồn, nhân cách. Bảy mươi ba dũng sĩ chinh phục sông lớn là điều không phải ai cũng làm được, và đây cũng là một kỳ tích đáng ghi nhận. Nhưng với ông lão và tất cả công nhân ở đây, đó là chuyện bình thường. Nhưng chính nhờ sự đơn giản hóa, bình thường hóa những điều bình thường mà tâm hồn, nhân cách của những người lao động nơi đây càng trở nên đáng quý và đáng quý hơn.

Hình ảnh người lái đò ghi đậm phong cách ngoan ngoãn của Nguyễn. Bởi vì anh ấy là kiểu người tài năng, một nghệ sĩ, người biết nâng tầm sự nghiệp của mình lên tầm nghệ thuật. Tuy nhiên, hình ảnh ông đồ cho thấy rõ Nguyễn phục tùng đã thay đổi tư duy khi những người tài hoa, nghệ sĩ không còn được miêu tả là những người phi thường mà là những con người bình thường, thậm chí vô danh. Đây là lời khen ngợi của Nguyễn Nguyên đối với những người lao động vô danh trong sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội.

(Nguồn: Lớp văn học Nhật Bản)

Ba. Một số chủ đề hoặc phân tích hồ sơ trình điều khiển bài hát

1. Phân tích hình ảnh thông báo của người lái xe 1

Để một tác phẩm văn học lớn tồn tại mãi trong lòng người đọc, nó phải tạo ra những nhân vật điển hình trong một môi trường điển hình và cô đọng đầy đủ tài năng và tâm huyết của người nghệ sĩ. Người lái đò trong bài “Người lái đò sông lớn” của Nguyễn Tuân là một nhân vật như vậy.

Dưới nét bút điêu luyện của Nguyễn Tuân, khung cảnh thiên nhiên Đại Hà hiện lên vô cùng hùng vĩ, trữ tình và đóng vai trò quan trọng, làm nền rất phù hợp cho hình ảnh người lao động miền sơn cước. Tây Bắc thể hiện hai phẩm chất đó là phẩm chất anh hùng và phẩm chất nghệ thuật, tiêu biểu là người lái đò dũng cảm đã sống sót qua cuộc chiến đấu anh dũng chống chọi với thác đá giữa dòng sông lớn gần hai mươi năm. Tay lái của anh ấy đã được mô tả là một “tay lái nở hoa”.

Người lái đò xuất hiện trong tác phẩm của Ruan gây ấn tượng sâu sắc bởi ngoại hình như một người sông nước: ông đã gần bảy mươi tuổi nhưng rất cường tráng, “thân khẳng khiu như sừng trâu, gỗ mun”, “thân giọng nói như dòng sông chảy xiết”, “Hai cánh tay dài buông thõng như cột buồm”, “Hai chân khuỵu xuống như giữ chặt bánh lái tưởng tượng”… Chỉ bằng mấy dòng, nhà văn như muốn khắc họa hình ảnh của người lái đò như một anh hùng trên sông, điều sẽ mãi đọng lại trong tâm trí người đọc, điều đó cho thấy nhân vật này cả đời gắn bó với nghề lái đò và trình độ tay nghề của người lái đò đã đạt đến trình độ của một nghệ sĩ.

Có lẽ nhiệt huyết và tình yêu của Nguyễn Tuân dành cho Đại Hà đã truyền sang nhân vật người lái đò nên tác giả đã khiến nhân vật của mình gắn bó mật thiết với Đại Hà đến mức máu thịt, thấu hiểu và yêu thương. Có biết bao dòng sông mà tôi nhớ từng tên thác, tên ghềnh, hơn nghìn cái tên dù dễ hay khó đều hội tụ thành một dòng trong lòng bến phà hay bến Tuần. Anh thuộc sông như thuộc “một bài thơ dài, thuộc đến từng dấu chấm phẩy, đến từng dấu chấm than, thuộc từng dòng chữ”.

“Người lái đò nắm chắc sách lược của thần sông, thần đá, biết quy luật mai phục trên bãi đá ngầm cửa nước.” Đây là lý do người lái đò khuất phục và khuất phục sự hung bạo của sông lớn. Anh không phải là thần linh, mà chỉ là một người lao động bình thường bằng xương bằng thịt, nhưng anh vẫn chiến thắng thiên nhiên khắc nghiệt bằng bản lĩnh và sự chính trực, trường tồn trong lao động sáng tạo dựng nước và giữ nước.

Tính cách người lái đò được cụ thể hóa qua cuộc chiến khốc liệt của ba khối đá với nước, sóng, gió và đá. Đầu tiên là dàn đá nhỏ đầu tiên, người đọc đặc biệt ấn tượng với câu nhân hóa những hòn đá thành đội quân: “đá, đá”…, “hòn giữa” đặt dàn đá. Năm cửa, bốn cửa tử và một cửa sinh. Ngoài ra, tác giả còn sử dụng hàng loạt động từ trùng điệp để làm nổi bật sức mạnh của Shi Jun: “mai phục”, “nâng lên”, “tự mình đứng lên đoạt lấy”. “ăn đến chết”, “gác cổng”, “lật hàm”…

Xung quanh các động từ là những tính từ tô đậm sự hung dữ: “thoải mái”, “vòm”, “xoắn”… tất cả làm nổi bật vị trí và sức mạnh của đá sông vừa đặc vừa rắn. Sự dữ dội và rùng rợn tạo nên sự bất bình đẳng và vị trí của những người một mình đưa đò, gieo vào lòng người đọc sự hồi hộp, thích thú.

Có nước bên đá, “vang với đá, thác đỡ đá”, tạo nên âm thanh cuồng nhiệt, càng làm tăng thêm khí thế chiến đấu oanh liệt. Shui Bo biết tung ra những đòn hiểm hóc như đánh tay đôi, đá liên hoàn, đá trái, đá gối… Có thể nói Nguyễn Tuấn là người hiểu biết, có tài và đã làm giàu vốn từ vựng của mình. Mọi khía cạnh của cuộc sống không ngừng trôi chảy, thậm chí cả ngôn ngữ quân sự, thể thao và các vấn đề quân sự cũng được huy động đến cực trái của Daheshui với tần suất cao.

Đây là nghệ thuật vẽ mây đẩy trăng, gián tiếp ca ngợi lòng dũng cảm, liêm khiết của người lái đò. Người viết đã ca ngợi sức chịu đựng phi thường của Người lái đò trong giai đoạn này “Người lái đò cố gắng băng bó vết thương, chân còn kẹp bánh lái”… Người chỉ huy đã ngắn gọn và chiến thắng “Đánh vi rút trong trận đá đầu tiên”.

Trong sự hình thành vi đá thứ hai, Shuiyan đã thêm nhiều cánh cửa từ “Thác Hubao rất lớn”, “Hải quân đã khiêu khích trong bốn năm”… những động từ mạnh mẽ không ngừng tuôn trào. Sự tuôn chảy không ngừng trên trang văn, với biện pháp tu từ nhân hóa vô cùng độc đáo, đã giúp nhà văn biến sóng nước thành con hùm thần, dòng sông càng nâng cao sức mạnh cho đến khi triều cường sông lớn càng tôn thêm điệu kiêu hãnh. . Anh hùng của người lái đò.

Người lái đò “không ngơi tay, nghỉ ngơi phá đôi vây, thay đổi mưu kế”, “người lái đò nắm chắc mưu kế của thần sông, thần đá, biết hết quy luật mai phục. “Cưỡi thác trên sông lớn như cưỡi hổ, vồ bờm sóng, cầm cương phi nước đại, xẻ thác mở đường” Những động từ mạnh liên tiếp như đưa người đọc vào trận. của sóng, tạo nên trạng thái say sóng, nhằm tri ân người lái đò thông minh, gan dạ, dũng cảm.Người đẹp rắn rỏi.

Nếu như ở lần đối đầu thứ nhất và thứ hai, Nguyễn Tuấn Cơ để lại vẻ đẹp, sự dũng cảm, anh hùng của người lái đò thì ở bến đỗ thứ ba, điều mà Nguyễn Tuấn Cơ muốn cho độc giả thấy là người lái đò lái đò, anh chèo lái con thuyền. Cách miêu tả của Nguyễn Tuân “hai bên tả hữu đều có những khúc sông chết” đã khiến những người lái đò phải dùng tài năng nghề nghiệp của mình để nhấc con thuyền lên khỏi mặt nước như một nghệ sĩ điều khiển chiếc mô tô trên không trung. “…

Việc lặp lại động từ mạnh “bay vút” hay “xuyên qua” nhấn mạnh tốc độ chèo thuyền nhanh, đồng thời với nhiều phép so sánh liên tiếp, người đọc cảm nhận được cả tốc độ của con tàu và tốc độ của con tàu. Xoay hướng để tránh đội quân đá đông đúc. Nghệ thuật đưa đò ở đây làm người đọc say mê, thán phục. Đúng là Người Lái Đò đã đạt đến trình độ của một nghệ sĩ trong nghề.

Nguyễn Tuân đúng là một nghệ sĩ tài hoa, biết ca ngợi những người lao động gian khổ nguy hiểm nhưng đầy vinh dự, tiêu biểu qua hình tượng người lái đò trong bài “Người”. Người Lái Đò Trên Sông” với nhiều nét đẹp và tính nghệ thuật của nghề.

2. Phân tích bản đồ động lực thúc đẩy thành công số 2

Nguyễn Tuân là cây bút xuất sắc của nền văn xuôi Việt Nam hiện đại. “Người lái đò Đại Hà” được trích dẫn từ “Tiểu luận Sông Đà” (1960). Đây là kết quả của chuyến điền dã đến Tây Bắc Trung Quốc vào năm 1958 để tìm “vàng” của thiên nhiên và vàng mười của tâm hồn con người. Đọc tác phẩm, ta bắt gặp hình ảnh Dahe vừa hung bạo, vừa trữ tình. Đứng bên cạnh hình ảnh ấy là người lái đò dũng cảm và tài ba trên sông.

Đặc điểm đầu tiên của nhân vật này là anh ta không có tên cụ thể, nhưng tên có liên quan đến nghề nghiệp của anh ta, và địa điểm là “Người lái đò Lizhou”. Có thể coi anh là đại diện tiêu biểu cho vẻ đẹp của những người lái đò trên sông cần mẫn. Người lái đò là một người đàn ông 70 tuổi. Ông đã dành phần lớn cuộc đời của mình để chèo thuyền trên những con sông lớn. Anh ấy đã ngừng kinh doanh khoảng mười năm nay. “Ông ấy đã lên xuống sông hơn 100 lần và cầm lái thuyền chính khoảng 60 lần”. Chỉ giới thiệu vài câu về người lái đò này, người đọc đã có phần nào hình dung về ngoại hình và phẩm chất của anh ta.

Người lái đò hiện lên là một người khỏe mạnh và từng trải, dáng vẻ và khí chất của anh ta được tạo nên bởi đặc điểm của môi trường lao động trên sông nước. “Tay nó lủng lẳng như cái sào, chân nó lúc nào cũng lủng lẳng như cái thân cây hư ảo. Giọng nó ồm ồm, chói tai” Nguyễn Tuấn gọi người đàn ông là “vàng mười” vì đã đứng thắng cả sông lớn trước thử thách.

Trước hết, Lizhou Ferryman là một chiến binh tài ba với phong thái ung dung của một nghệ sĩ. Anh tài giỏi, từng trải, kinh doanh uyên bác, đạt đến cảnh giới “ức như đinh, vạn chiêu, thác đổ”. Nguyễn Tuân thể hiện sự ngưỡng mộ của mình đối với người lái đò qua những ẩn dụ, liên tưởng độc đáo “Người lái đò như một bản anh hùng ca, anh thuộc lòng cả những dấu chấm than, những dấu ngắt dòng”. Anh ta biết quy luật của đá mai phục, cửa sinh tử.

Bản lĩnh của ông được thể hiện qua ba trận đá. Dọc theo sông lớn là những kẻ thù xảo quyệt, nham hiểm, không chỉ có sóng lớn, dòng nước cuốn hút, thác nước cuồn cuộn chảy mà còn có binh mã xếp hàng “mở trời tung bọt trắng xóa”. Hòn đá mai phục ngàn năm, bày trận cho võ công Tôn Giả. Trong vòng này có năm cửa chiến đấu, bốn cửa chết và một cửa sinh mệnh, được chia thành ba tuyến: tiền vệ, trung vệ và hậu vệ. Kết hợp giữa đá và thác nước, như một thông điệp vang vọng đến đá.

Tảng đá hùng vĩ tiến lên và lùi lại để vượt qua thử thách, và những con sóng như một đội quân vô tận. Nhưng người chèo thuyền vẫn giữ chặt mái chèo của mình để không bị ném xuống biển. Anh cố hết sức ấn xuống vết thương, ấn mạnh tay lái cứng xuống và chiến thắng.

Trong vòng thứ hai, Da He mở ra nhiều cánh cửa chết hơn, và chỉ có một cánh cửa sống ở bờ trái. Thác hổ và báo mạnh mẽ. Thủy quân lục chiến xông ra và chống thuyền đến cửa Tử thần. Cưỡi trên sông, người lái đò và người lái đò như cưỡi trên lưng cọp. Anh ta nắm chắc bờm sóng, và nắm chắc dây cương của Cổng sinh. Trong bốn năm, thủy quân lục chiến cứ xông ra kéo thuyền vào cửa tử. Nước sông như dã thú, chực ăn tươi nuốt sống con thuyền. Nhưng ông lão không sợ hãi, cảnh giác và cảnh giác khi đối mặt với từng đứa trẻ nắm chắc quy luật của thần sông và thần đá, và sáng tạo thay đổi cách đánh chiếm sông lớn.

Hai vòng đầu đã thua người lái đò, đến vòng thứ ba thác càng điên cuồng hơn. Có mấy cửa, trái phải đều là cửa cụt, ở giữa có tiếng suối sống bên cạnh tượng voi đá vang vọng, người lái đò vẫn bình tĩnh dũng cảm đưa thuyền xuống nước. Thuyền phá cửa đá, thắng lợi thoáng qua.

Những người lái đò trên sông không chỉ dũng cảm, tài hoa mà còn có phong thái nghệ sĩ. Sau thác, mọi hiểm nguy như “sóng trào dâng tan vào ký ức”. Họ đốt lửa và nướng cơm trong ống nứa, nói chuyện về cá anh vũ và cá la hán một cách hờ hững. Dù họ phải chật vật đối mặt với những nguy hiểm rình rập hàng ngày. Đây là vẻ đẹp của tâm hồn nghệ sĩ.

Trong quá trình tạo hình vai người lái đò, Nguyễn Tuân đã chú ý đến tài năng của người nghệ sĩ, “vai này phải là nghệ sĩ của ngành này”. Tác giả tập trung vào việc tạo ra những tình huống thử thách để nhân vật bộc lộ bản chất thật của mình. Dòng sông càng sóng gió, người lái đò càng tài giỏi và dũng cảm. Tác giả sử dụng thành thạo nhiều loại hình nghệ thuật thao thao quân sự, kết hợp với nghệ thuật miêu tả, nghệ thuật tương phản, liên tưởng độc đáo, qua ngôn ngữ phong phú đã làm nổi bật dòng sông lớn và những người lái đò. Tóm lại, việc xây dựng thành công hình tượng người lái đò Lai Châu đã trở thành sức hấp dẫn độc đáo của tác phẩm này trong văn học Trung Quốc.

3. phân tích bản đồ động lực thúc đẩy thành công số 3

Nói đến những tác giả văn xuôi xuất sắc của nền văn học Việt Nam hiện đại không thể không nhắc đến nhà văn Nguyễn Tuân. Ngòi bút Nguyễn Tuân đã phiêu dạt về miền Tây Bắc núi cao ghềnh thác, năm 1960 ông đã cho đăng bài viết về sông lớn, trong đó có bài Người lái đò sông lớn. Hình tượng nghệ thuật của toàn bộ tác phẩm là hình ảnh người lái đò Lệ Châu được nhà văn, nghệ sĩ tài hoa tiếp cận.

Ông lái đò năm nay đã ngoài 70, sinh ra bên sông và lớn lên ở “quê ở ngã ba sông cách tỉnh không xa”. Anh có một ngoại hình đặc biệt, mang đậm dấu ấn của nghề: thân hình cao “gầy như sừng mun”, “tay dài như sào”, “đôi chân thường khuỵu như gò, kẹp vào thân cây tưởng tượng” và “giọng nói như lớn như âm thanh của thác nước.” Mọi thứ trong anh giờ đây như hòa vào dòng sông có lúc dữ dội, có lúc hiền hòa này, hòa quyện cùng năm tháng, hòa quyện với nhau trong từng hơi thở nhịp nhàng, hài hòa đến lạ lùng.

Đối với người lái đò, dòng sông lớn như một bản trường ca, có dấu chấm than, dấu chấm câu, có đoạn xuôi dòng. Chàng “để ý mọi thác suối hiểm trở”, “tuân thủ mánh khóe của thần sông, thần đá” và làm chủ được non sông. Đây là thái độ và sự hiểu biết của con người thống trị thiên nhiên và hoàn cảnh. Anh ta biết dòng sông cũng như anh ta biết chính mình, và anh ta chỉ có thể làm bạn với dòng sông nếu anh ta biết rằng nó cai trị. Như nhà văn Nguyễn Tuân thường nói, “lửa thử vàng cũng chịu thử vàng” quả đúng như vậy.

Nếu ai cho rằng đưa đò là một công việc nhàn hạ chỉ cần có sức khỏe thì người này đã nhầm. Chèo đò là một bộ môn nghệ thuật đòi hỏi người lái đò phải thông minh, lanh lợi, dũng cảm và tài hoa. Trận chiến giữa Người lái đò và Dòng sông lớn đã kết thúc. Do lòng sông rộng lớn nên có vách đá, vực xoáy và vực thẳm, thậm chí có những dãy đá kỳ lạ dưới lòng đất.

Nhưng ông già chỉ có thể chiến đấu “một chiều”, và vũ khí duy nhất trong tay ông là cán mái chèo. Khi bày binh đánh sông cong, người lái đò phải vững tay chèo, giữ vững tinh thần, đặc biệt phải “nắm chắc ngón nghề thần sông, thần đá” thì mới giành được chiến thắng. Trận chiến tuyệt vọng này.

Những trận hải chiến nghẹt thở trong ba “hiệp”. Ở vòng đầu tiên, thác nước Dahe đã mở ra “Năm cổng chiến tranh”, với bốn “Cổng chết” và một “Cổng sinh mệnh”. Cổng Sinh nằm bên “tả ngạn”. Khi con thuyền nhỏ xuất hiện và kết hợp với những tảng đá, dòng nước trong thác reo mừng cho những tảng đá sừng sững, uy nghiêm và hùng vĩ như được “dọn dẹp”. Nếu có một tảng đá trông có vẻ như bị nghiêng, chẳng khác nào yêu cầu con tàu “gọi tên nó trước trận chiến”. Hòn đá khác lùi lại một chút “thách” tàu tốt tiến lại gần.

Không nao núng, người lái đò hai tay giữ chặt mái chèo để không bị sóng xô ngã. Thấy thuyền và người lái đò, nước “móc nối”, ập vào và “gãy mái chèo”. Như những người lính liều mạng, sóng nước “đá” tới nách và mạn tàu, thậm chí có lúc “đè cả con tàu lên đầu”. Nước bám vào thuyền như một đô vật “tóm lấy eo người lái đò và cố lộn ngược mình lại”. Người lái đò tuy bị thương nhưng vẫn “gắng nén vết thương” và đôi chân vẫn “bám chặt vào cây sào”.

Cuộc chiến đã bước vào thế nguy cấp, Thủy Lang xông vào nguy hiểm bằng cách “phản công, tấn công và đánh bại”. Tuy nhiên, trên chiếc thuyền nhỏ do sáu người chèo, mệnh lệnh “nghỉ ngắn ngủn” của người lái tàu vẫn nghe rõ mồn một. Người chèo thuyền đập tan đợt “sâu đá mỹ” đầu tiên ở thác Dahe.

Người lái đò không hề nghỉ ngơi một giây phút nào, tiếp tục vượt qua vòng vây kép của thác Dahe. Ở vòng thứ hai, Dahe Waterfall “tăng cửa chết” để lừa thuyền. Vẫn chỉ có một cánh cửa của cuộc đời. Nếu như cửa ải cuộc đời thứ nhất là “trèo tả ngạn” thì cửa vòng cuộc đời thứ 2 là “hạ hữu ngạn”. Đây chính là khó khăn, thử thách của người lái đò. Nhưng người chèo thuyền đã bị đá ngầm “phục kích” trong thủy lộ nguy hiểm này. Anh hiểu rằng cưỡi thác Dahe sẽ như “hổ thêm cánh”.

Vòng thứ hai của trận chiến Ferryman đã bắt đầu. Nắm chắc bờm sóng cho đúng hướng, người lái đò vững tay lái, nắm đúng dòng nước “chạy nhanh vào cửa sinh”, rồi lái “xéo” về phía cửa đá. Bốn năm sau, thủy thủ tả ngạn thấy tàu tiến vào, lập tức “lao ra”, định tóm lấy tàu và “lôi vào cổng chết” để tiêu diệt. Nhưng người lái đò vẫn “nhớ” bọn này, có người tránh mà “lội ngược chèo”, có người “đè lên bẻ đôi” để mở đường. Tất cả những dòng chảy của cái chết đã bỏ lại phía sau con thuyền, và chỉ có thể nghe thấy tiếng sóng của dòng chảy của sự sống. Tuy nhiên, chúng vẫn “khiêu khích”, mặc cho gã đạp tướng ngoài cửa “tái mặt xanh” vì thua thuyền du kích nhỏ.

Sau vòng thứ hai, người lái đò phải vượt qua vòng thứ ba. Trong vòng vây thứ ba này, Thác Dahe có ít cửa hơn, nhưng bên trái và bên phải đều có “dòng suối chết”. “Dòng chảy sự sống” của lượt thứ ba này nằm ngay giữa các hậu vệ. Người Lái Đò hiểu điều này. Anh ta cứ “chèo thuyền” từ cổng giữa. Đò của người lái đò “lượn” trong cửa đá đóng mở, chia làm ba lớp: cửa ngoài, cửa trong và cửa trong cùng.

Con thuyền của người lái đò “xuyên hơi nước như mũi tên tre, có sức xuyên và tự động chuyển hướng”. Chinh phục vòng vây thứ ba, tức là chinh phục tất cả các thác nước của sông lớn. Anh đã chèo lái con tàu như một người chỉ huy dày dặn, bản lĩnh và kinh nghiệm. Anh là một nghệ sĩ tài ba vượt ghềnh thác theo nghề.

Người lái đò xứng danh là một vị tướng, người đánh xe tài ba. Mỗi đường nét anh vẽ đều là nghệ thuật làm đẹp cuộc sống và lao động. Sau chiến thắng, người lái đò lại tiếp tục cuộc sống bình thường. Anh và nhà thuyền “đốt lửa trong hang, rang cơm trong ống nứa, chùm đèn xanh nói chuyện cá…”, nhưng chẳng ai nói về những chiến tích lập công gần đây. Lời nói của vị tướng khốc liệt. “Đứa cuối cùng.” Bởi vì đối với bọn họ mà nói, tranh đấu như xưa, đã trở thành một phần cuộc sống, không có gì để nói, không có gì để nghĩ, tất cả đều trở thành máu thịt, trở thành một phần gắn kết bọn họ lại với nhau, một sợi dây ràng buộc. cùng với nhau. chỗ này.

Thông qua việc miêu tả trận thủy chiến, tác giả Nguyền Tuân đã đem đến cho người đọc những “cảm xúc văn chương” độc đáo và lạ lùng của mình. Hàng loạt động từ được sử dụng một cách dồn dập, kèm theo hàng loạt tính từ diễn tả nỗi giận dữ của Dòng Oe và sự khôn ngoan của người lái đò. Đây là cuộc chiến nghẹt thở giữa con người và dòng sông. Nguyễn Tuấn cũng vận dụng kiến ​​thức về nhiều ngành nghề của mình để phản ánh về đề tài này, tạo cảm giác hải chiến kịch tính, gay cấn và không kém phần hấp dẫn.

Viết được Dòng Đại Giang và những người lái đò chi tiết, cụ thể như vậy không phải ai cũng viết được, phải yêu, hiểu và kiên trì thì mới viết hay được. Đây dường như là một miêu tả chân thực về sự hy sinh vì nghệ thuật của tác giả Ruan Zun. Suốt đời ông đi tìm cái đẹp và cái chân lý ở con người và cuộc sống. Anh cho rằng vẻ đẹp tài hoa của người nghệ sĩ không chỉ thể hiện trong lĩnh vực nghệ thuật mà còn thể hiện trong mọi mặt của đời sống con người. Vẻ đẹp của người nghệ sĩ tài hoa tỏa sáng khi đạt đến trình độ điêu luyện trong tác phẩm.

Bài viết của tác giả Nguyễn Tuấn đưa người đọc đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác một cách tự nhiên và đặc biệt. Hình ảnh được gợi lên trong toàn văn là hình ảnh ông lái đò già và dòng sông sóng gió, nhưng đồng thời cũng chuyển tải hình ảnh ông lái đò vâng lời người lái đò cũ. Những dòng sông không kém gì những dòng thác gai góc. Người đã sáng tác khúc ca khải hoàn cho những người lao động chân chính trong thời đại mới.

4. Hình ảnh của Song Dabai No.4 Dragon Driver

Xem Thêm : Đầu số 058 là mạng gì, được tung ra thị trường vào năm nào?

Nguyễn Tuân là nhà văn trải qua hai thời kỳ sáng tác trước và sau cách mạng. Trước năm 1945, ông được biết đến với các tác phẩm như “Hoàng kim cầu”, “Du ký”. Sau 1945, ông nổi tiếng với thể loại văn xuôi, các tác phẩm tiêu biểu là: Hà Nội, Chúng ta đánh phạt, Tiểu luận Đà Hà. .Người lái đò của Dahe là một đoạn trích trong bài tùy bút của Dahe viết trong chuyến đi Tây Bắc năm 1958. Tác phẩm để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc không chỉ là hình ảnh những đứa trẻ mà nguyên nhân khiến Dahe “bạo lực” và trữ tình” cũng là Đối với hình ảnh Người lái đò khệnh khạng vượt qua thác dữ – tiêu điều tay lái.

Thế giới nhân vật trên trang nguyễn tuấn thật dễ thương. Lông mày bạc, tóc bạc, râu bạc xuất hiện kép, thấp thoáng giữa vườn lan, “sẵn sàng cung phụng hoa thơm cỏ quý bằng dây leo lúc hoàng hôn” (Shi Zixiang). Một ông già thức dậy lúc bình minh theo kiểu “triết gia ngồi đếm thời gian”. Bên ấm trà được pha cẩn thận, ông lão “ngửi thấy hương thơ triết” (chén trà pha sương). Bị còng hai chân, cổ bị còng, người tù bị kết án đã viết những nét hoa phượng trên lụa trắng, viết “Những hoài bão của thế giới” (do người bị kết án đọc)… và một người lái đò Thái Lan với “tay lái hoa” ( hướng Tây Bắc) hình. Họ đều là những tài năng nghệ thuật cao.

Trên thác đá đầy tướng mạnh, mút chết, họng hẹp, họng lạnh, “sóng vỗ đá, đá cản gió”, bỗng một người lái đò hùng dũng, oai vệ sừng sững, như chạm vào đó như thoáng chốc. Ở tuổi 70, mái đầu đã bạc trắng mà thân hình vẫn đẹp như pho tượng cẩm thạch. Da sáng lên với chất sừng mun. Đôi tay khỏe mạnh, trẻ trung “Tay anh dẻo như cái sào, chân anh lúc nào cũng khum lại như nắm lấy một bánh lái tưởng tượng”.

Đôi mắt tinh tường và nhìn xa trông rộng. Trên ngực anh ta có một số “bóng đèn màu nâu” với những vết sẹo từ “Chiến trường Đại Giang”, được Ruan Yuan ca ngợi là “huy chương lao động cao nhất”. Người lái đò trên sông lớn có “tay lái nở hoa”, vượt qua vòng vây của thạch chiến, sinh tử chống chọi với “thủy triều đá”. Hơn mười năm, ông lái chiếc thuyền nhỏ sáu mái chèo, chở theo da trâu, xương hổ, chè vằng, con kiến, ngược xuôi trăm lần trên sông, nắm chắc từng thác, ghềnh, nắm chắc từng ngọn thác. . Võ công của thần sông, thần đá.

Không chỉ mang vẻ đẹp hình thể gắn liền với Hegong mà còn in đậm vẻ đẹp tâm hồn, nhân cách:

Thứ nhất, thể hiện ở sự từng trải, kinh nghiệm phong phú và sự hiểu biết sâu sắc về các lạch nước trên các sông lớn. Người lái đò thể hiện sự hình thành “nhân cách” của mình bằng “trí nhớ được rèn luyện kỹ lưỡng, và ghi nhớ bằng mắt, một cách tỉ mỉ như tất cả những con suối đóng đinh mọi thác nước nguy hiểm”. Đối với người lái đò, dòng sông lớn như một bản anh hùng ca, anh ta biết cả dấu chấm than và cả đoạn xuôi dòng. Chính vì vậy mà “lái đã nắm chắc mưu của thần sông, thần đá Đã biết luật mai phục của đá” Đó là hình ảnh một con người yêu lao động, yêu thủy thủ, giỏi giang. -có kiến ​​thức và kinh nghiệm.

Thứ hai, anh ta được so sánh với một vị tướng thiên tài về trí thông minh, sự linh hoạt và lòng dũng cảm, và một nghệ sĩ về khả năng vượt thác. Cuộc sống của người lái đò trên sông là sự vật lộn hàng ngày. Cuộc sống được lấy từ thác mỗi ngày. Vẻ đẹp ấy được thể hiện qua hình ảnh người lái đò vượt thác: vẻ đẹp tài hoa của người lái đò là bản lĩnh của một thuyền trưởng dày dặn kinh nghiệm thủy chiến. Tài năng nghệ thuật của người lái đò nằm ở tinh thần chiến đấu và lòng quả cảm phi thường. Cảnh những người lái đò vượt thác thể hiện rõ vẻ đẹp và nét đặc sắc.

Trong trận vây thành lần thứ nhất, ông đã chèo thuyền với khí thế chiến thắng: “Thuyền tiến vào, trận tan”. Đã có giao tranh ác liệt. Những tảng đá của thác “nghe như thanh” thật “hùng vĩ”, chúng liều lĩnh lao vào “đá chân trái” nhưng “quỳ xuống bụng, mạn tàu… có khi đè cả thuyền lên đứng đầu”. Nguy hiểm là vậy, nhưng người lái đò vẫn bình tĩnh, “lấy hai tay giữ mái chèo cho khỏi bị sóng hất ra xa”. Ngay cả trong cơn hấp hối như bị con thủy quái “bóp nát bộ phận sinh dục” sau cú đánh dữ dội nhất, vị thuyền trưởng vẫn “vững chân cầm lái” và giọng chỉ huy đanh thép, tỉnh táo dù gương mặt nhăn nhó vì đau, đưa con tàu ra khỏi vòng nguy hiểm .

Đây là một cảnh tượng chưa từng có! Thật mạnh mẽ!

Vây thứ hai nguy hiểm vô cùng, cửa chết nhiều: “Thác Hùm báo, hung hiến thành sông Đá”. Người lái đò “bám chặt bờm sóng để xuôi dòng” khi bắt đầu cuộc tấn công của mình, và để con thuyền “lái vào cửa sinh và nghiêng về phía đó”. Tướng Shi, một số “ông nhảy lên”, và một số “ông đẩy xuống và chia đôi để mở đường”. Cuối cùng, anh ấy đã thắng, và nhà vô địch thua thảm hại, với khuôn mặt “tái nhợt, tái nhợt, thất vọng”.

Hai bên trái và phải của vây thứ ba là “suối chết”. Hơn nữa, họ còn bố trí người “canh” gác cổng và “bắt” tàu. Người lái đò tài tình “nhảy thuyền”, “thủng” vây, rồi “nhảy qua cổng đá để đóng mở cổng”. Con thuyền như mũi tên tre “nhảy vọt” trong hơi nước. Đó là nơi thác nước kết thúc. Mặt sông trở lại phẳng lặng.

Vì vậy, ta thấy ông lái đò oai phong lẫm liệt, như một danh tướng, trí dũng song toàn, mưu lược và dứt khoát. Đó là tài năng và vẻ đẹp nghệ thuật của những người lái đò mà Ruan Thun đã phát hiện và ca ngợi. Tác giả sử dụng nghệ thuật ẩn dụ, ví von, nhân hóa một cách sáng tạo để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Cảnh thác đổ là một bản trường ca chiến đấu hào hùng.

Nguyễn Tuân đã huy động một đội quân ngôn ngữ hùng hậu, đa dạng và kì diệu, sử dụng liên hoàn các phép tu từ sinh động: so sánh hàm ý, nhân hoá, cường điệu… lời văn tuôn trào. Một loạt thông tin chồng chéo tạo ra một bức tranh hoành tráng. Nhà văn dày công miêu tả cuộc đấu trí giữa người lái đò và dòng sông một cách thoạt nghe có vẻ không cân sức. Nhưng cuối cùng chiến thắng đã thuộc về con người, nhờ trí tuệ và lòng dũng cảm. Thác thật ngoạn mục và người chèo thuyền là một nghệ sĩ thiên tài.

<3

Đối với người lái đò, hiểm nguy trên sông cũng là một phần cuộc sống của anh. Nguy hiểm đã qua, sóng tan vào ký ức “Sông êm trở lại. Đêm ấy, nhà đò đốt lửa trong hang, rang gạo, nói chuyện cá anh vũ, cá lăng xanh… nhưng không. một người nói về chiến thắng gần đây.”

Các nhân vật trong tác phẩm của tác giả cạnh tranh với thiên nhiên khốc liệt và dường như muốn nghỉ ngơi sau một hành trình dài. Nhưng qua giọng kể nhẹ nhàng ta càng thấy được vẻ đẹp của người lái đò. Khiêm tốn, giản dị, điềm đạm là do “giết thác từng ngày nên không thể nào quên…”. Điều phi thường trở thành điều bình thường. Nó kết hợp khí chất quân nhân với phong cách nghệ sĩ nghiệp dư.

>>>Cảm nhận về hình tượng người lái đò trên sông trong cảnh vượt thác

Có thể nói, người lái đò sông được miêu tả trong tác phẩm vừa có dáng vẻ của một dũng sĩ, vừa có phong thái của một nhà nho tài ba. Hình tượng người lái đò thể hiện phong cách nghệ thuật độc đáo của Nguyễn Tuấn sau Cách mạng tháng Tám: Người lái đò tuy là một người lao động bình thường nhưng vẫn thể hiện được tài năng và nghệ thuật của mình, để miêu tả vẻ đẹp của hình tượng, tác giả đã vận dụng tri thức từ nhiều ngành khoa học khác nhau ;Ngôn ngữ sinh động, giàu hình ảnh…

Thông qua hình ảnh người lái đò, nhà văn thể hiện tình cảm yêu mến, tự hào và khâm phục đối với những người dân lao động chất phác ở vùng Tây Bắc Trung Quốc mà nhà văn gọi là “một phần mười lượng vàng” quý ​​giá của Tổ quốc. Qua nhân vật Người Lái đò, Nguyễn Tuân cho rằng chủ nghĩa anh hùng ở khắp mọi nơi. Cuộc sống của người dân lao động là cơm ăn áo mặc. Những người đơn giản có rất nhiều can đảm, họ có thể tạo ra các mô hình cho nghệ thuật.

(Nguồn: Tìm hiểu văn học hợp tác xã)

5. các trình điều khiển trong các trình điều khiển trong biểu đồ tăng trưởng số 5

Văn xuôi “Người lái đò sông lớn” là một trong những nguyên tác của Nguyễn Tuân trong tập văn xuôi Sông Đà (1960). Ruan Jun, người viết bài này, tin rằng anh ấy đang tìm kiếm màu vàng thứ mười của cảnh quan Tây Bắc, đặc biệt là màu vàng thứ mười trong tâm trí của tất cả những người có tâm xây dựng Đại Tây Bắc ngày nay. Sáng sủa hơn, hạnh phúc hơn và bền vững hơn. Tấm thân vàng mười của con người ấy chính là người lái đò sông nước. Dưới ngòi bút tài hoa của Nguyễn Tuấn, người lái đò vừa là một anh hùng, vừa là một nghệ sĩ chuyên nghiệp.

Phà sống bên bờ sông lớn và lớn lên ở nơi hợp lưu của những dòng sông lớn nên dòng sông lớn là máu thịt của quê hương, thấm vào lòng nên anh gắn bó, yêu và hiểu bức tường. Sông kỹ lưỡng, kỹ lưỡng. Khi Nguyễn Tuấn có dịp gặp ông lái đò cũng là lúc ông đã 70 tuổi, tức là tuổi xế chiều. Ông làm nghề lái đò trên sông lớn mười năm, mấy chục năm rồi nghỉ ngơi.

Nhưng anh ta có một ngoại hình rất đặc biệt “thân sừng, gỗ mun và trông trẻ trung”. Những nét mặt ấy từ đâu mà ra, sau mười mấy năm làm việc, dấu ấn của công việc đã in hằn lên dáng vẻ của ông lão: đôi bàn tay mềm nhũn như cái sào. Đôi chân anh lúc nào cũng khuỵu xuống, cong queo như kẹp vào một thân cây tưởng tượng, giọng anh gấp gáp như tiếng nước trước dòng thác, và đôi mắt anh không ngừng nhảy múa, như luôn khao khát tìm trong sương mù một bến bờ xa. Cái nốt sần tròn màu nâu trên bả vai là dấu tích mười năm làm nghề lái đò trên sông, vượt qua bao thác ghềnh mà Nguyễn Tuân ca ngợi là một siêu huân chương.

Nguyễn Tuân đã khắc sâu vào tiềm thức người đọc hình ảnh người lái đò gần gũi với môi trường lao động của sông nước, sinh ra ở sông nước, cộng sinh với sông nước bằng một vài bút pháp tả thực tài tình. Một người đàn ông cả đời chiến đấu với thác, đá, sóng và sông lớn để tồn tại và xây dựng quê hương Tây Bắc của mình. Những dòng này tác giả viết ra không chỉ để giới thiệu về ngoại hình của một người mà còn để ca ngợi sự tận tâm, yêu nghề của người đó.

Cách miêu tả ngoại hình của nhà văn cho thấy người lái đò này quả là người từng trải, thạo nghề. Nhưng như vậy chưa đủ, nguyễn tuấn còn nói: người lái đò vẫn là linh hồn bất diệt của dòng sông này, anh lái đò đã mười năm, trên sông lớn, anh chìm, anh xuôi hơn trăm lần, và anh đã bẻ lái hơn sáu mươi lần…hãy tiếp tục đọc bài viết này về dòng sông lớn và sự tàn khốc của thác, nước, sóng, đá, nhưng việc điều hướng dòng sông lớn là một thách thức lớn đối với nghiệp lực cả đời của ông.

Kinh nghiệm của người lái đò vẫn còn đó, dòng sông lớn với bảy mươi ba ngọn thác, nhưng đôi mắt anh như dòng suối đóng đinh mọi thác nguy hiểm, ghi nhớ tỉ mỉ. . Không những thế, dòng sông lớn đối với người lái đò như một bản anh hùng ca, ông thuộc lòng đến cả dấu chấm than, dấu câu, cả những đoạn xuôi dòng.

Không phải ngẫu nhiên mà diễn viên, tác giả nổi tiếng này đã dày công viết về những thác nước trên chuyến đò đi làm trong những trang viết của mình. Phải chi tiết, cụ thể đến thế mới thấy hết kinh nghiệm và tâm huyết với nghề ở Old Ferryman cao đến lạ lùng. Cũng như vậy tác giả bày tỏ sự khâm phục đối với một con người sinh ra từ sóng, từ những thác dữ của dòng sông lớn.

Người lái đò quanh năm lên xuống ghềnh thác ở sông lớn nên nắm rất chắc binh pháp của thần sông và thần đá, thuộc luật mai phục của đá trong con sông lớn, và sau đó âm mưu từ đó. Trí tuệ, lòng dũng cảm vượt lên và chiến thắng thiên nhiên khắc nghiệt để tồn tại, lao động và sáng tạo. Người lái đò được ví như vị thần thủy tinh trong thần thoại Việt Nam, nhưng ông không có tiên nữ, chỉ là một người lao động bình thường, đại diện cho phẩm chất của người lao động mới trên thị trường lao động. Xây dựng xã hội chủ nghĩa mới ở miền Bắc.

Kinh nghiệm thôi là chưa đủ, đối với Dahe, muốn chinh phục được nó cần có dũng khí, dũng cảm, sự khéo léo, nhanh nhẹn và cả sự quyết tâm. Nguyễn Tuấn đặt nhân vật của mình vào một tình huống gay cấn, nơi mà tất cả những phẩm chất này sẽ được bộc lộ hoặc anh ta sẽ phải trả giá bằng mạng sống của mình. Tác giả gọi đó là cuộc chiến gian khổ của những người lái đò trên chiến trường sông lớn, và trận hải chiến nơi tiền tuyến sông lớn. Đó là một bước nhảy nguy hiểm và chết chóc diễn ra trong nhiều hồi, giống như một trận chiến mà kẻ thù để lộ bộ mặt và trái tim của Kẻ Thù Số Một.

Vẻ đẹp, sự dũng cảm và tài trí của người lái đò được thể hiện đầy đủ trong cuộc đối đầu với những tảng đá giữ chặt dòng sông. Rẽ khúc quanh của dòng sông, tôi thấy những con sóng làm trắng cả một chân trời. Hàng ngàn năm qua, những bãi đá ở đây vẫn nằm ẩn mình dưới lòng sông, và dường như mỗi khi có một chiếc thuyền xuất hiện ở khu vực vắng lặng và ầm ầm này, mỗi khi một chiếc thuyền ở khúc quanh của dòng sông, một số hòn đảo nhỏ sẽ nổi lên. Con thuyền. Ông còn nói: “Phục kích, ném thuyền, làm đá dưới nước trông dữ tợn, dữ tợn”. Chúng có thể bất ngờ tấn công con người bất cứ lúc nào và tai họa ập đến không báo trước.

Bề mặt của từng phiến đá trơ trọi, từng phiến đá nhăn nheo ngoằn ngoèo hơn cả mặt nước nơi đây. Nguyên miêu tả những tảng đá ở đây, mỗi tảng đá có một vẻ mặt khác nhau: tảng đá chênh vênh, tảng đá uốn lượn, tảng đá xanh ngắt, tảng đá thách thức… Mỗi tảng có một hình dáng riêng, nhưng nhìn vào những khuôn mặt ấy thì không có lòng trắc ẩn Vì vẻ ngoài lạnh lùng và hung dữ của anh ấy.

Độc giả dường như đã chứng kiến ​​trận Đại Hà Thạch Trận, như thể đây là một chiến trường, mỗi bài vở, mỗi nhiệm vụ đều được cân nhắc, tính toán kỹ lưỡng. Dahe phân công công việc cho từng hòn đảo. Như tôi vừa thấy, đây là hình ảnh các khối đá trên sông. Tảng đá chia làm ba hàng chặn ngang sông để xin thuyền lương thực, thuyền độc mộc không biết lui về đâu va vào đá hình thành. Có tiền vệ, có hậu vệ, có người đá cặp, và họ cũng biết cách phục kích và chiến đấu. Tất cả gợi lên sự dữ dội, hung dữ của dòng sông cuồng nộ này.

Hàng tiền vệ: Thoạt nhìn là hai cánh cổng trấn giữ, nhưng thực chất chúng đang đóng vai trò dẫn dụ tuyến trong. Khi thuyền được nhử vào, nước cứ dội lên dội xuống. Nhưng thuyền của người lái đò đã vượt qua một cách dễ dàng, vì vậy lô cốt thứ ba bị chìm và pháo đài bằng đá bọt nhằm mục đích đập nát con thuyền. Đi kèm với Stonehenge là sự phản ứng và phối hợp của cả làn sóng nước, biết tung ra nhiều đòn hiểm hóc: luồn cúi và trả đòn, ra đòn độc đáo: đá trái, đẩy gối, đội thuyền, ngoạm eo, siết chặt thân người chèo thuyền… và sau đó Lặp lại cùng một cuộc tấn công: bắn tỉa, vô hiệu hóa, phản công…

Nguyễn Tuấn sử dụng hàng loạt động từ mạnh để miêu tả sự dữ dội, hiểm trở, nguy hiểm của dòng sông lớn. Nhưng càng khốc liệt bao nhiêu thì càng làm nổi bật vẻ đẹp của người lái đò bấy nhiêu, bởi dòng sông được coi là hình nền của người lái đò, làm cho người lái đò có vẻ dũng mãnh, rắn rỏi, đầy kiêu hãnh, hiên ngang, hiên ngang. sự sống trên dòng sông tử thần. Hay gọi là vẽ mây bồng trăng, dùng bóng để lộ hình.

Trong trận đá, người lái đò hai tay cầm mái chèo để sóng trận không hất tung, bắn thẳng vào mình. Trên mặt nước vang lên tiếng kêu, như thể vũ khí duy nhất trong tay người chèo thuyền – mái chèo sắp gãy. Như một kẻ liều mạng, sóng không chút do dự lao thẳng về phía người lái đò, áp sát vào nách người lái đò, đá anh ta sang trái rồi dùng đầu gối thúc vào bụng và mạn thuyền.

Khi dòng sông lớn tung đòn hiểm nhất, nước dính vào thuyền, giống như đô vật lật úp trong cơn bão biển, nhưng người lái đò không hề nao núng, bình tĩnh và khôn ngoan như một người chỉ huy, đưa con thuyền vượt qua thác ghềnh . Dù bị thương nhưng người lái đò vẫn cố hết sức băng bó vết thương, hai chân vẫn kẹp chặt bánh lái, khuôn mặt méo xệch như những đợt sóng ngược xuôi.

Đặc biệt trên những chiếc thuyền có tới 6 tay chèo, bạn vẫn có thể nghe thấy những khẩu lệnh ngắn gọn và tỉnh táo của người cầm lái. “Vậy là đội hình vi thạch đầu tiên đã bị phá hủy.” Trong trận chiến, người lái đò đã thể hiện một vị thuyền trưởng mưu trí, dũng cảm và kiên cường.

Không dừng lại một giây phút nào, những người lái đò sẽ tiếp tục “phá vòng vây lần thứ hai”. Người lái đò đã nắm chắc thủ đoạn của thần sông, thần đá. Biết vòng vây thứ hai, nhiều cửa tử đóng thêm dưới sông để nhử thuyền bè vào, đặt cửa sinh nổi bên hữu ngạn. Cuộc bao vây thứ hai, thay vì chiến đấu với những tảng đá như cuộc bao vây đầu tiên, lại đối đầu với Great River Falls.

Bằng nghệ thuật liên tưởng độc đáo, Nguyễn như thấy người lái đò không chèo trên thác mà cưỡi trên dòng thác của sông lớn. Hơn nữa, tác giả so sánh thác Dahe với một con hổ dữ chiến đấu liều lĩnh với người lái đò bằng phương thức mượn sức. Vì vậy, người lái xe vượt thác lại càng phải mạnh mẽ hơn, đạp đến cùng. Nhắm đúng con sóng để lướt chẳng khác nào vồ bờm hổ để có chỗ dựa, chỗ nắm tay. Bấy giờ người lái đò cầm bánh lái, hai tay nắm chắc dòng nước, chèo thuyền suốt chặng đường sinh tử.

Nhưng dòng sông nguy hiểm vì không còn chỗ cho con thuyền chạy thoát. Dòng nước của Hansheng Gate cũng là nơi hòn đá nằm. Không những thế, một nhóm thủy thủ đợi sẵn dưới nước chỉ chờ thuyền đến là lao ra đẩy thuyền đến cửa tử. Nhưng Người Lái Đò nhớ mặt từng người một, có người thì tránh bơi mà chèo nhanh, có người thì ép, cắt làm đôi để tiến lên. Bằng cách này, con thuyền đã vượt qua tất cả các cửa tử, chỉ nghe thấy tiếng reo hò ầm ĩ của dòng sông cuộc đời. Trong trận chiến thứ hai, đặc điểm nổi bật của anh là dũng cảm, linh hoạt và chủ động đối phó với thác Dahe.

Nếu nói trong hai trận chiến trên, có lẽ chúng ta đã đủ khâm phục người lái đò, nhưng với Ruan, nhìn một con người, người đó có thể nói là tài hoa và phải trở thành một nghệ sĩ. Và Nguyễn không còn cách nào khác đành phải tiếp tục tả người lái đò sang sông lần thứ ba. Và khắc họa ở vòng 3 vô cùng sắc nét, người tài xế hóa thân thành một tay lái nở nang, đạt đến trình độ nghệ sĩ trong giới chèo thuyền.

Ở vòng thứ ba, ít cửa hơn, trái phải đều có ngõ cụt nhưng tài xế đã chủ động “tấn công”: lao thẳng và đâm thẳng qua cửa giữa. Con thuyền ầm ầm lướt qua một cánh cửa đá đóng mở. Vút vút, vút lên, cửa ngoài, cửa trong, cửa trong cùng, con thuyền nhỏ như mũi tên tre, xuyên thủng hơi nước thần tốc, đâm xuyên, tự động rẽ hướng.

Mặc dù cảnh tượng của trận chiến là thảm khốc và thất bại hoàn toàn, nhưng Ruan Tuan đã dùng nó để mô tả nó như một trận chiến của các vị thần. Trong màn sương trắng mờ ảo, con thuyền không lướt trên sóng sông lớn, mà lướt trên dòng sông hư ảo, như đang bay. Con thuyền như mũi tên tre lao nhanh qua làn hơi nước. Còn người lái đò thì như một bà tiên có phép lạ, chỉ cần khua mái chèo mà con thuyền lướt qua, như có một sức mạnh huyền bí nào đó. Đây có phải là thiên tài của Driver Dodo? Nó kết thúc ở đây.

Điều nổi bật và độc đáo nhất về Dahe Boatmen là phong thái của họ. Khái niệm tài năng, nghệ sĩ trong tác phẩm của Nguyễn Tuân có nghĩa rộng, không chỉ những người làm thơ, làm văn mà cả những người không dính dáng nhiều đến nghệ thuật cũng được coi là nghệ sĩ nếu tác phẩm của họ là tuyệt đỉnh, siêu phàm. Người Lái Đò Sông Lớn”, Nguyễn Tuấn đã xây dựng hình ảnh người lái đò nghệ sĩ, được tác giả tôn vinh là người lái đò. Nghệ thuật ở đây là nắm vững quy luật tất yếu của sông lớn, bởi vì chỉ có làm chủ mới có tự do.

Tuy nhiên, quy tắc của Dahe rất hà khắc và hà khắc. Một chút bồn chồn, thiếu chính xác hoặc một sai lầm, quá nhiều, có thể giết chết bạn. Nhưng ngay cả ở những dòng sông không có thác, người ta dễ luống cuống tay chân, ngủ gật như mèo mỏi chân khi bước trên đồng bằng dốc thấp, thiếu đèo. Tóm lại, chỗ nào cũng nguy hiểm. Ông lái đò già không chỉ thuộc sông mà còn thuộc luật của đá ở vùng nước nguy hiểm này, và ông nắm chắc mánh khóe của thần sông, thần đá. Vì vậy, trong trận chiến, anh ta vừa thông minh vừa điềm đạm, giống như một nhà cầm quân tài ba. Tất cả các giác quan của người già đều hoạt động phối hợp nhịp nhàng, chính xác.

Trận chiến qua đi bao giờ cũng bình lặng, êm đềm như chưa từng vượt thác: sóng dữ, tan trong ký ức. Dòng sông đã êm đềm trở lại. Đêm đó, nhà thuyền đốt lửa trong hang, nướng ống cơm, nói chuyện về cá Anwu, cá Qingliang, hầm cá mùa khô, tiếng ầm ĩ như tiếng mìn nổ, tràn ngập khắp cánh đồng. Tôi cũng không thấy ai bàn luận về những chiến thắng gần đây của đất nước với những vị tướng đủ hung ác. Như những nghệ sĩ chân chính, không mấy ai tự khen mình đã nỗ lực sau khi vắt kiệt tâm trí để thai nghén.

Nhà văn Nguyễn Tuấn nhận xét: Cuộc đời của họ hàng ngày chống chọi với con Dahe hung dữ, hàng ngày lấy mạng mình dưới thác nước, vậy có hề gì. Hồi hộp, khó quên… họ nghĩ, dừng chèo. Có lẽ dễ nhìn ra người lái đò anh hùng, nhưng nhìn người lái đò tài ba thì người lái đò chỉ có Ruan Weiwei Nuonuo. Và, ghi chú của tác giả là thức ăn cho suy nghĩ!

Những nhân vật nổi bật trong tác phẩm của Nguyễn Vạn là những nhân vật luôn được các nhà văn miêu tả là tài hoa, nghệ sĩ. Nếu nói trước Cách mạng tháng Tám năm 1945, Nguyễn Tuân chỉ tập trung vào tầng lớp nho sĩ, thì sau cách mạng, tác giả đã phát hiện và khẳng định những nét đẹp trong đời sống thường ngày của nhân dân lao động. Cuộc đời của một người lái đò vô danh vô danh với những thác nước hoang vu ẩn hiện là cả một thiên anh hùng ca, một tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời. Nếu con sông trong tác phẩm của Nguyễn Duẩn nghiễm nhiên là “kẻ thù số một” của con người thì mặc nhiên nhà văn trân trọng giá trị của con người trong lao động qua ngòi bút của nhà văn.

-/-

Trên đây là những gợi ý chi tiết và một số bài văn tham khảo hay về Dàn bài phân tích văn bản Người lái đò của Hội gia sư Đà Nẵng nhằm giúp các bạn mở mang đầu óc. Mở rộng vốn từ. Ngoài ra, các em cũng có thể thực hành thêm về công việc của những người lái đò Đà Nẵng trong các chương trình khác của Hội gia sư Đà Nẵng.

Giới thiệu về Hội gia sư Đà NẵngTrung tâm gia sư Family

Chúng tôi tư vấn miễn phí cho phụ huynh thuê gia sư dạy kèm tại nhà ở Đà Nẵng. Chúng tôi luôn đặt chất lượng giảng dạy lên hàng đầu và giới thiệu gia sư uy tín dạy các môn học. , Từ lớp 1, lớp 2, lớp 3, luyện thi vào lớp 10, luyện thi đại học Phụ huynh không phải lo lắng quá nhiều về địa chỉ Hội Gia Sư Đà Nẵng xa nhà. Trong danh sách sinh viên đi làm gia sư, bất cứ lúc nào chúng tôi cũng có hàng trăm gia sư đáp ứng các điều kiện sau:

  • Để thuận tiện cho việc dạy kèm, ở khu vực gần nhà phụ huynh
  • Đáp ứng các yêu cầu của phụ huynh về giới tính, kỹ năng, kinh nghiệm và chuyên môn
  • Người hướng dẫn vui vẻ, nhiệt tình, thân thiện.
  • Tìm gia sư cho học sinh dài hạn dựa trên yêu cầu của phụ huynh.
  • Hội Gia Sư Đà Nẵng tự hào là trung tâm gia sư nổi tiếng được quý phụ huynh và gia sư yêu thích

    Phụ huynh được tư vấn, thuê gia sư miễn phí, giới thiệu gia sư nhiệt tình, hiệu quả. Điện thoại: 0934490995 Địa chỉ: 159 yên g.page/hoigiasudanang

    Tư vấn Gia đình Đà Nẵng

Nguồn: https://xettuyentrungcap.edu.vn
Danh mục: Hỏi Đáp

Vậy là đến đây bài viết về PHÂN TÍCH HÌNH TƯỢNG NGƯỜI LÁI ĐÒ TRONG NGƯỜI LÁI ĐÒ đã dừng lại rồi. Hy vọng bạn luôn theo dõi và đọc những bài viết hay của chúng tôi trên website Xettuyentrungcap.edu.vn!

Chúc các bạn luôn gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống!

Related Articles

Back to top button